Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 694: BA NỮ

Tình hình đột ngột xảy ra ở giữa hiện trường khiến mọi người phải ngẩn ra hồi lâu.

Sau khi bọn họ phục hồi tinh thần lại, mọi người nhìn về hướng mà Tiêu Phàm và Hổ Nữu đã rời khỏi thì đăm chiêu, cuối cùng lại sôi nổi lộ ra một nụ cười cực kỳ mập mờ...

...

Mà chỉ chốc lát sau, hai người trong cuộc đang to tiếng tranh chấp với nhau ở trong một góc nhỏ không đáng chú ý, ở đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S.

"A a a! Phàm muội muội! Tên khốn kiếp này, hôm nay anh đã ăn gan báo hay sao hả! Lại dám đùa giỡn chị đây!"

Hổ Nữu kéo áo của Tiêu Phàm, giật mạnh liên tục, màu hồng trên má cô vẫn chưa hề biến mất, làm cho người ta cảm thấy rất rung động.

"Liên quan gì đến tôi chứ! Để phối hợp với diễn xuất của cô tôi chỉ vờ như không thấy "

(Lời trong bài hát "Diễn Viên" của Tiết Chi Khiêm)

Tiêu Phàm thuận miệng biện bạch, hắn quay mặt sang một bên, cố gắng không để cho tầm mắt của mình và Hổ Nữu chạm vào nhau.

"A! Tên khốn kiếp này, lại còn dám dùng lời bài hát để lừa gạt tôi! Thật là đáng ghét! Đậu hũ hôm nay của chị đây đều bị anh ăn hết rồi!"

Không biết xấu hổ mà nói huỵch toẹt hết ra, cũng chỉ có Hổ Nữu dám làm như thế.

Mà đối diện với lời nói không đi theo lối mòn thông thường thế này, tương tự cũng chỉ có tên da mặt dày như Tiêu Phàm mới dám đúng lý hợp tình tiếp tục đối phó mà thôi.

"Ha ha, cô có đậu hũ gì cho tôi ăn chứ? Hơn nữa tôi cũng sẽ không thích đậu hũ của bà điên như cô đâu!"

"Đồ khốn! Anh lại dám khinh bỉ tôi! Đừng có nguỵ biện, chỉ cần là đàn ông thì đều muốn chiếm lợi của một người đẹp như chị đây, anh cũng không thể nào là ngoại lệ!"

"Đó là bởi vì bọn họ nông cạn, không biết dáng vẻ dã man và hung hãn của cô thôi!"

"Cho dù tôi dã man hung hãn thì có sao đâu, đàn ông chính là động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới, anh cũng như vậy! Anh dám nhìn thẳng vào mắt của tôi mà nói, anh không hề có cảm giác gì đối với tôi sao!"

Nghe được lời khiêu khích của Hổ Nữu, Tiêu Phàm đành phải xoay đầu lại, đối diện với hai mắt của Hổ Nữu.

Thế nhưng khi ánh mắt của Hổ Nữu và Tiêu Phàm vừa mới chạm vào nhau, gò má của hai người lập tức đỏ lên, thế là họ lại không kìm lòng được mà dời mắt đi lần nữa.

Tiêu Phàm có vẻ vô cùng lúng túng, Hổ Nữu thì lại không nhịn được nữa mà gào thét: "A a a! Đồ khốn!"

...

"Được rồi, được rồi, Phỉ Phỉ, cậu đừng làm loạn lên nữa. Nếu không phải lúc đầu cậu đã làm bậy, vậy thì tình hình cũng sẽ không biến thành như vậy."

Một cô gái mặc đồ màu nhạt bước ra, cô nhẹ nhàng khuyên nhủ Hổ Nữu, sau đó lại nở nụ cười thân thiện với Tiêu Phàm đang ở bên cạnh Hổ Nữu.

Cô vừa nở nụ cười, lại làm cho Tiêu Phàm nhìn đến mức sững sờ ngay lập tức, trong lòng hắn thầm nói, cái gì gọi là ngoái đầu nhìn lại, một nụ cười sinh ra trăm vẻ đẹp, có lẽ chính là nói cảnh đẹp trước mắt này.

Nhìn thấy dáng vẻ dại ra của Tiêu Phàm, Hổ Nữu bỗng dưng tức giận, cô tàn nhẫn đạp cho Tiêu Phàm một chân: "Anh quả nhiên là kẻ háo sắc mà!"

Tiêu Phàm bị đau, cũng không dám lỗ mãng với Hổ Nữu nữa, hắn chỉ có thể trợn mắt giận dữ nhìn cô một cái, cương quyết trả lời một câu: "Cái gì mà kẻ háo sắc chứ, mọi người đều có lòng yêu thích cái đẹp cả!"

Không sai, người khuyên nhủ Hổ Nữu lúc này tuyệt đối được xem là người đẹp trong số các người đẹp, bởi vì tên của cô ấy chính là Hàn Thi Dao...

Hàn gia là nhà giàu thuộc hàng số một trong thành phố S, tuy không bằng Hồ gia nhưng cũng đủ để cho Hàn Thi Dao được ăn no mặc ấm từ nhỏ đến lớn.

Huống chi cô còn có một người chị sinh đôi cực kỳ mạnh mẽ là Hàn Thi Toàn, điều này làm cho cô nhận được rất nhiều sự che chở trên con đường trưởng thành của mình.

Nhu cầu về vật chất được thỏa mãn, không gặp phải quá nhiều khó khăn trên con đường trưởng thành. Về lý thuyết mà nói thì Hàn Thi Dao phải cảm thấy hạnh phúc mới đúng, thế nhưng cô vẫn có phiền muộn, điều phiền muộn đó chính là đàn ông, nói đúng hơn là ánh mắt mang theo sự độc chiếm của những người đàn ông kia.

Loại ánh mắt trần trụi này khiến cho cô cảm thấy vô cùng không thoải mái và không có cảm giác an toàn. Chuyện này làm cho Hàn Thi Dao vốn đã có tính cách nhát gan lại càng bất an hơn nữa.

Cũng bởi vì cô xinh đẹp từ nhỏ, vậy nên trên con đường trưởng thành của mình thì cô luôn gặp được loại ánh mắt này.

Cứ nhận được những ánh mắt như vậy, thậm chí Hàn Thi Dao đã nảy sinh ra loại cảm giác mâu thuẫn đối với đàn ông luôn.

Bởi vì nếu có người dùng loại ánh mắt này mà nhìn mình, Hàn Thi Dao thật sự không thể có thiện cảm với người đó được.

Mặt khác, cách làm của những người đàn ông kia có vẻ cực kỳ ấu trĩ, ví dụ như đại thiếu gia của Phương gia, Phương Hạo Thiên. Hắn ta muốn theo đuổi cô nên đã sử dụng thủ đoạn "nuôi nhốt", phương thức này làm cho Hàn Thi Dao cảm thấy bản thân mình giống như những con gia súc bị nhốt lại để chăn nuôi vậy.

Loại ánh mắt tràn ngập sự độc chiếm này từng khiến cho Hàn Thi Dao cảm thấy rất tệ hại, dần dần cô không còn có cảm giác mong chờ gì đối với các nam sinh khác nữa.

Bởi vì cho dù là bạn nhảy nam lâm thời trên giải thi đấu vũ đạo quốc tế của cô là William cùng không phải là một ngoại lệ. William đã đưa sự hèn hạ và ích kỷ vào ánh mắt của mình, thế nhưng William rõ ràng là nam sinh đã nhận được sự giáo dục cao đẳng của hoàng gia Anh.

Có điều một việc ngoài ý muốn đã xảy ra, cô gặp được một người con trai có ánh mắt trong suốt.

Đó là lần đầu tiên Hàn Thi Dao ở cùng một nam sinh mà cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ đến thế. Tuy rằng thời gian rất ngắn ngủi nhưng lại làm cho cô cảm thấy khó quên.

Cô cố gắng tìm người nam sinh này, muốn thử tìm hắn để làm bạn hoặc bạn nhảy với mình, đáng tiếc từ lần đó trở đi, nam sinh này liền biến mất không còn chút tăm tích nào, cô không thể tìm được hắn.

Vì thế Hàn Thi Dao còn cảm thấy rất đáng tiếc nữa cơ.

Có điều chuyện duyên phận quả thực rất khó nói, dưới sự hướng dẫn của Hàn Thi Toàn, Hàn Thi Dao tiến vào "Tân Sinh", nhìn thấy người nam sinh này lần thứ hai.

Cuộc gặp gỡ bên trong "Tân Sinh" khiến Hàn Thi Dao cảm thấy rất bất ngờ, cô không chỉ bất ngờ vì cuộc gặp gỡ này, cô càng bất ngờ hơn vì thân phận ở trong trò chơi của người này, đó chính là "Lich King" Mệnh Phàm...

Nghi hoặc, khó hiểu, tò mò, Hàn Thi Dao rất muốn trò chuyện với Tiêu Phàm lần nữa, cô muốn tìm hiểu xem hắn là hạng người như thế nào. Hôm qua, Hồ Phỉ Phỉ lại gọi điện thoại cho cô, nói rằng muốn cho người thanh niên gọi là Mệnh Phàm ở trong trò chơi một niềm vui bất ngờ, hỏi cô có muốn đi cùng hay không...

Cô đồng ý rồi.

Hàn Thi Dao không hề do dự, thậm chí cô còn chẳng biết vì sao mình không thèm suy nghĩ gì nữa.

Mình muốn hóa giải sự hiểu lầm giữa chị và hắn nên mới đi, đúng đó, chính là vì thế...

Mang theo lý do đó, Hàn Thi Dao quyết định đi cùng người bạn thân của mình là Hồ Phỉ Phỉ.

...

Trở nên đẹp trai? Thế nhưng ngũ quan vẫn vậy mà, lẽ nào đã trôi qua thật lâu nên ký ức của mình về chuyện đó đã mơ hồ ư?

Đây là ấn tượng đầu tiên của Hàn Thi Dao đối với Tiêu Phàm.

...

"Tối hôm qua lúc chúng ta ở bên cạnh nhau, anh rõ ràng đã dùng bàn tay của mình mà vuốt ve mái tóc của em, nói sẽ mãi mãi yêu em, sao hôm nay anh lại nói là không quen biết người ta cơ chứ? Anh lạnh lùng như vậy khiến người ta cảm thấy vô cùng đau lòng đó, hu hu hu..."

Nhìn người bạn thân của mình là Hồ Phỉ Phỉ dựa vào người hắn nói những lời này, Hàn Thi Dao liền biết Hồ Phỉ Phỉ lại bắt đầu quậy phá nữa rồi, cô không khỏi cảm thấy lo lắng cho tình cảnh của người nam sinh này.

Kết quả là Hàn Thi Dao không nghĩ đến Tiêu Phàm và Hồ Phỉ Phỉ lại đối kháng với nhau, thậm chí hắn còn làm cho Hồ Phỉ Phỉ phải xấu hổ, thế nhưng điều hấp dẫn sự chú ý của Hàn Thi Dao chính là ánh mắt của Tiêu Phàm, từ đầu tới cuối thì ánh mắt của hắn vẫn không hề xuất hiện bất kỳ loại cảm xúc nào khiến cô cảm thấy chán ghét, phải biết rằng Hồ Phỉ Phỉ cũng là một người đẹp trong số các người đẹp đó!

Có lẽ hắn chính là một người đàn ông khác với các người đàn ông khác...

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!