Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 695: ĐI DẠO PHỐ

"Đã lâu không gặp, tôi tên là Hàn Thi Dao, là bạn thân của Phỉ Phỉ, tôi nên xưng hô với anh thế nào?"

Hàn Thi Dao hơi gật đầu với Tiêu Phàm, sau đó cô mỉm cười nói, có vẻ cực kỳ thân thiết gần gũi.

"À... Tôi tên là Tiêu Phàm, cô cũng có thể gọi tôi là Phàm ca, ha ha!"

Quả nhiên là cô tiên mà hắn gặp được trong học viện nghệ thuật, hành vi và cử chỉ quả thực quá thục nữ mà, đâu giống người nào đó...

Tiêu Phàm vô thức nhìn thoáng qua Hổ Nữu ở một bên, Hổ Nữu lập tức bị cái nhìn khinh bỉ của Tiêu Phàm kích thích, cô cao giọng la lên: "Ánh mắt này của anh là có ý gì hả! Còn nữa, cái gì mà Phàm ca chứ! Anh có biết xấu hổ hay không hả! Muội muội chính là muội muội, cả đời đều là Phàm muội muội, Phàm ca cái gì, anh đừng có hòng mơ tới chuyện đó nhé!"

"Hổ Nữu! Cô đừng có phá tôi nữa! Lại nói tiếp, tôi chắc chắn lớn tuổi hơn cô, dựa theo số tuổi thì cô cũng phải gọi tôi một tiếng Phàm ca đấy!"

Tiêu Phàm đương nhiên không muốn mất mặt trước mặt Hàn Thi Dao, hắn cứ bị Hổ Nữu gọi Phàm muội muội Phàm muội muội suốt, như vậy thì còn thể thống gì nữa chứ!

"Tôi mặc kệ, bổn cô nương thích gọi anh thế đó, anh đừng hòng xoay người, hừ! Còn nữa, anh có thể đừng có Hổ Nữu tới Hổ Nữu lui được không, người đẹp đây tên là Hồ Phỉ Phỉ, anh cũng có thể gọi tôi là Hồ đại mỹ nữ "

Nhìn cảnh tượng ầm ĩ của Hồ Phỉ Phỉ và Tiêu Phàm, Hàn Thi Dao chợt cảm thấy sung sướng, cô phụt một tiếng rồi nở nụ cười.

Tiêu Phàm vốn định lý luận với Hổ Nữu một phen, thế nhưng vừa nhìn thấy cảnh đẹp này thì lập tức ngẩn ngơ.

Hổ Nữu nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch này của Tiêu Phàm, cô không nhịn được lại chửi thầm một tiếng: "Đồ háo sắc!"

Lúc này, một âm thanh yếu ớt rốt cuộc cũng có thể xen vào giữa bọn họ: "Không nghĩ tới... Không nghĩ tới... Đội trưởng ca ca đã hẹn hò với Phỉ Phỉ tỷ lâu như vậy rồi, hơn nữa ba của Phỉ Phỉ tỷ lại muốn phá hoại tình cảm của đội trưởng ca ca và Phỉ Phỉ tỷ, định ép Phỉ Phỉ tỷ lấy Chu Đại Tráng, xưởng trưởng của xưởng chế biến thịt. Phỉ Phỉ tỷ thực sự quá đáng thương, Hạo Hạo tuyệt đối ủng hộ hai người!"

"A?"

Hồ Phỉ Phỉ và Tiêu Phàm cùng la lên một tiếng đầy sự ngạc nhiên và nghi ngờ, họ xoay đầu lại, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Cơ Hạo Hạo đang mang vẻ mặt u buồn ở một bên.

Đúng rồi, cũng chỉ có đầu óc của cô gái nhỏ này mới còn chìm đắm trong vở kịch máu chó lúc nãy cho đến bây giờ mà thôi.

"Cơ Hạo Hạo, sao Tiêu Phàm anh có thể thích mụ la sát này được chứ! Lúc nãy rõ ràng là đang diễn trò mà! Em tuyệt đối đừng xem là thật chứ!"

"A!"

Vừa nghe Tiêu Phàm nói như thế, Cơ Hạo Hạo có vẻ rất kinh ngạc.

"Nhưng mà lúc nãy anh đỏ mặt, hơn nữa còn ôm Phỉ Phỉ tỷ rồi muốn hôn nữa cơ mà."

Khuôn mặt nhỏ của Cơ Hạo Hạo đỏ lên, giọng nói càng lúc càng nhỏ.

"Đỏ mặt? Nào có, anh không hề đỏ mặt."

Nghe Cơ Hạo Hạo nói mình đỏ mặt vì Hổ Nữu, Tiêu Phàm gấp đến mức muốn nhảy lên.

Đúng vậy, mình tuyệt đối không thể thừa nhận rằng mình đã đỏ mặt trong nháy mắt đó vì Hồ Phỉ Phỉ được, nếu không cái cô nàng Hồ Phỉ Phỉ này chắc chắn sẽ hả hê một hồi lâu cho mà xem.

"Nhưng lúc nãy em thực sự đã nhìn thấy..." Cơ Hạo Hạo chắc chắn nói.

Cho dù đối phương phản bác thế nào, Tiêu Phàm cũng có thể nguỵ biện được, thế nhưng hắn hoàn toàn không thể đối phó với ánh mắt cực kỳ trong sáng của Cơ Hạo Hạo.

"Được rồi, anh đã đỏ mặt, thế nhưng điều này hoàn toàn là do anh đã cực kỳ kinh hãi! Em có biết không, Phỉ Phỉ tỷ của em hoàn toàn là một quái vật, miệng có thể phun lửa, lúc đó anh ở gần cô ấy như vậy nên vô cùng sợ hãi, anh căng thẳng đến mức trái tim đập điên cuồng, máu nhồi lên óc nên sắc mặt tự nhiên sẽ đỏ lên!"

Tiêu Phàm nói như thật vậy, Cơ Hạo Hạo nghe được thì ngẩn ngơ, Hàn Thi Dao ở bên cạnh đã không nhịn được mà ôm bụng cười lớn từ lâu.

"Anh đang tìm đường chết phải không! Có phải anh muốn nói người đẹp đây chính là Godzilla không hả!"

Một cái nhéo, tiếng kêu thảm của Tiêu Phàm bay lên thẳng tới tận trời xanh...

Vị trí chính xác, thủ pháp cực kỳ thuần thục, đòn công kích chính xác và nhanh chóng, vừa duỗi tay ra liền nhéo, động tác liền mạch lưu loát mang cho Tiêu Phàm một sự đau đớn ghi sâu vào lòng.

Với thủ pháp tập kích cực kỳ dã man của Hồ Phỉ Phỉ, vốn Tiêu Phàm nên phản kháng một phen, thế nhưng hắn nhớ tới tình cảnh mập mờ lúc trước của mình và Hồ Phỉ Phỉ, không biết tại sao, Tiêu Phàm lựa chọn tạm thời rút lui.

Chỉ là trên khuôn mặt của Tiêu Phàm mang theo sự không cam tâm, trong lòng hắn vẫn luôn yên lặng coi thường đạo lý nam tốt không đấu với nữ.

Vì sao hắn lại nói thứ này rất vớ vẩn?

Bởi vì ở trong lòng Tiêu Phàm, Hồ Phỉ Phỉ không được tính là một người con gái "bình thường", cho nên hoàn toàn không thể nói đến chuyện nhún nhường, sở dĩ Tiêu Phàm cứ đọc thầm nhiều lần như vậy chỉ là vì hắn muốn thuyết phục lòng mình thôi.

"Thật không? Trong miệng của Phỉ Phỉ tỷ thật sự sẽ phun ra lửa sao?"

Loại câu hỏi không nhìn tình hình hiện trường thế này cũng chỉ có Cơ Hạo Hạo mới có thể tự nhiên nói ra mà thôi, Hồ Phỉ Phỉ quay mặt đi, có vẻ rất là xấu hổ, cô cũng không trách cứ cô gái nhỏ ngây thơ này chút nào, thế nhưng Hàn Thi Dao lại không nhịn được mà vui vẻ cười đến mức khàn cả giọng.

Cảm nhận được bầu không khí quái lạ lúc này, rốt cuộc thì Cơ Hạo Hạo cũng phát hiện ra điều không thích hợp, cô ấp úng nói bổ sung: "Xin lỗi, em không muốn hỏi điều này, em sốt ruột quá nên nói lung tung rồi. Em đang định hỏi đội trưởng ca ca đỏ mặt thật sự là vì sợ Phỉ Phỉ tỷ sao?"

"Đương nhiên rồi!"

Ngại ngùng? Cho dù bị đánh chết thì Tiêu Phàm cũng sẽ không thừa nhận.

Giữa Hồ Phỉ Phỉ và hắn, nếu ai thừa nhận là mình ngại ngùng trước liền tương đương với việc người đó sẽ thua trong trận chiến vô hình này.

"Em không thấy những tên bên cạnh kia cứ ồn ào bảo anh phải hôn cô ấy sao? Nhưng mà cô ấy đáng sợ như vậy, sao anh có thể hôn được chứ! Nếu đổi thành Cơ Hạo Hạo em thì anh đã hôn cho mặt em đầy nước miếng từ sớm rồi!"

"Anh lại tìm đường chết nữa hả! Anh ngứa da rồi phải không!"

Nói xong, Hổ Nữu tức giận duỗi tay đánh về phía của Tiêu Phàm lần thứ hai, làm hắn sợ tới mức vội vàng tránh né.

Mà Cơ Hạo Hạo ở một bên lại mang vẻ mặt xấu hổ, cô thấp giọng lẩm bẩm với mình: "Sớm... hôn... rồi..."

Nhìn biểu cảm trên mặt cô, dường như có một chút vui vẻ...

Vì muốn trả thù Tiêu Phàm mà Hồ Phỉ Phỉ sử dụng cả tay và chân, thế nhưng Tiêu Phàm đã cảnh giác nên thân hình của hắn thật sự rất linh hoạt, cô làm liều một phen nhưng lại khó có thể đụng vào Tiêu Phàm dù chỉ là một chút.

Vì vậy Hồ Phỉ Phỉ nhẫn tâm, quyết định dùng loại bí thuật là "Dẫn Bóng Va Người". Tuy rằng Tiêu Phàm khôn khéo nhưng cuối cùng thì hắn cùng là đàn ông, cho nên hắn vẫn không thể tránh được cái hố mà Hồ Phỉ Phỉ đã đào cho mình.

Sau khi bấu véo Tiêu Phàm một hồi, Hồ Phỉ Phỉ thì sảng khoái trong lòng, còn Tiêu Phàm thì đau muốn chết...

Đến tận đây, sau trò cười này, rốt cuộc thì Tiêu Phàm đã có thể làm rõ được tình hình lúc này.

Bạn của Cơ Hạo Hạo nhờ cô, hy vọng Cơ Hạo Hạo hẹn hắn ra, cho nên mới xuất hiện lần hẹn gặp này của Cơ Hạo Hạo.

Còn việc Hồ Phỉ Phỉ đến đây thì hoàn toàn là do cô đã vô tình phát hiện hành động lần này của Cơ Hạo Hạo ở trong trò chơi, cô nhất thời hứng khởi nên mới theo đến đây.

Còn việc Hàn Thi Dao đến thì lại là chuyện vô cùng trùng hợp, bởi vì cô là bạn thân của Hồ Phỉ Phỉ ở trong hiện thực.

Cho nên cô đến đây hoàn toàn là vì muốn đi cùng Hồ Phỉ Phỉ thích làm bậy.

Bởi vậy lúc này là tình huống ba nữ cùng xuất hiện, tuy rằng mỗi người các cô đều rất xinh đẹp nổi bật, thế nhưng Tiêu Phàm vẫn cảm thấy nếu xóa bỏ cái tên Hồ Phỉ Phỉ khác người này đi thì cuộc hẹn hôm nay của hắn sẽ hoàn mỹ hơn rất nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!