(lập flag: hứa hẹn, thề hay nói một điều gì đó, sau đó thì kết quả lại ngược lại, ví dụ vừa nói hôm nay trời thật đẹp và sau đó thì trời mưa)
Làm rõ ràng những điều này rồi, thế nhưng trong lòng Tiêu Phàm vẫn còn tồn tại một chút nghi hoặc.
Đó chính là bạn của Cơ Hạo Hạo là ai, tại sao lại vô duyên vô cớ yêu cầu hẹn gặp hắn, hơn nữa sao cô ấy lại biết là mình quen với Cơ Hạo Hạo?
Phải biết rằng, trừ người bạn là Cơ Hạo Hạo ở đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S thì hắn không còn người quen nào khác cả.
Chẳng lẽ là đám đại ca học sinh lần trước đã vây ẩu hắn sao?
Vừa nghĩ đến đây thì Tiêu Phàm liền cảm thấy rất tức giận, nếu hôm nay bọn họ dám tới đây, Tiêu Phàm chắc chắn sẽ cho bọn họ được lãnh giáo kiếm pháp Thục Sơn của mình.
Nhưng mà dường như đám cặn bã kia cũng không có tư cách để trở thành bạn bè của Cơ Hạo Hạo, hắn đã nghĩ sai điều gì rồi nhỉ?
Tiêu Phàm rất muốn trực tiếp dò hỏi Cơ Hạo Hạo một phen, thế nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt ngây thơ hồn nhiên và không buồn không lo của Cơ Hạo Hạo, Tiêu Phàm liền biết chắc chắn là mình sẽ không hỏi ra được gì hết.
Dựa theo cái biểu hiện mới vừa vào đời của Cơ Hạo Hạo, có lẽ hắn vừa hỏi một cái thì cô đã trả lời không biết hết ba lần rồi.
Bỏ đi, chỉ cần vừa gặp là biết ngay thôi, mình cần gì phải lo lắng chứ?
Có điều nói đi cũng phải nói lại, cuộc hẹn gặp mặt với bạn của Cơ Hạo Hạo hình như là vào lúc buổi chiều, vậy bây giờ hắn nên làm gì đây?
"Cô kêu tôi ra ngoài sớm như vậy, bây giờ phải làm gì hả?"
Tiêu Phàm hung hăng trừng mắt nhìn Hồ Phỉ Phỉ một cái, cuộc gặp mặt lúc sáng sớm là ý của Hồ Phỉ Phỉ, bây giờ đến đây rồi, Tiêu Phàm thật sự không biết phải làm gì luôn.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ thỏa mãn khẽ xoa bàn tay nhỏ của Hổ Nữu, Tiêu Phàm đột nhiên cảm thấy eo của mình rất đau, điều này cũng không phải là vì eo của Tiêu Phàm không tốt, mà là do người phụ nữ Hồ Phỉ Phỉ này thật sự quá hung dữ rồi...
"Làm gì? Bốn chị em chúng ta đều ở chỗ này thì có thể làm gì chứ? Đương nhiên là đi dạo phố rồi!"
Hồ Phỉ Phỉ mang vẻ mặt đương nhiên.
"Bốn chị em!"
"Đương nhiên! Phàm muội muội à, em đừng vọng tưởng nữa, cứ yên tâm thanh thản mà làm thục nữ đi, thật ra trên người của em không hề có thứ kia đâu!"
"Cút!"
...
Đi dạo phố với con gái, thật là một trải nghiệm tốt đó. Tiêu Phàm nhớ rõ lúc hắn học trong đại học "gà rừng" hình như chưa từng được hưởng thụ loại trải nghiệm như thế này lần nào cả
Bây giờ ngẫm lại thì khi đó hắn quả thực rất thất bại mà...
Chỉ có điều cái tên ngu ngốc chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hoà như Trần Hi Dương thì thường xuyên được con gái hẹn đi dạo phố, mà khi trở về thì hắn ta luôn luôn báo cho mình là...
Đi dạo phố với một cô gái không nhất định là chuyện tốt, thế nhưng đi dạo phố với nhiều cô gái tuyệt đối là tai nạn, nhớ lấy nhớ lấy...
Tiêu Phàm nhìn chằm chằm vào ba bóng hình xinh đẹp đi ở trước người mình, nhớ tới lời dặn dò của tay già đời trong bụi hoa là Trần Hi Dương thì không khỏi sinh ra sự nhút nhát ở trong lòng, hắn trở nên thấp thỏm và bất an, thế nhưng vẫn tiếp tục đi theo...
Ở gần cửa lớn phía đông của đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S có một khu thương nghiệp cực kỳ phát đạt ở thành phố S, được xưng là phố đại học.
Vốn phố đại học là khu vực buôn bán loại nhỏ được xây dựng để tiện cho sinh viên trong trường đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S, chỉ có một số siêu thị và quán ăn cung cấp cho nhu cầu của các sinh viên.
Nhưng sau khi sinh viên khoá trước của trường đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S tốt nghiệp và công thành danh toại, họ muốn báo đáp trường học cũ kiêm việc đầu tư cá nhân nên đã đầu tư phần tài chính dư dả của mình vào việc xây dựng gần đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S.
Dần dần, dưới sự dìu dắt của các anh chị đã tốt nghiệp thì phố đại học của đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S từ từ phát triển, thậm chí còn hấp dẫn các cửa hàng có nhãn hiệu nổi tiếng trên thế giới gia nhập vào đây.
Cửa hàng, tiệm ăn, bệnh viện, ngân hàng, khách sạn, cái gì cần có thì đều có, điều này khiến cho phố đại học dần dần phát triển, trở thành khu vực thương mại mua sắm phồn hoa nhất trong thành phố.
Có điều theo việc phố đại học dần dần phồn vinh, điều đặc biệt nhất ở nơi này cũng không hề xuống dốc một chút nào, bởi vì chỉ cần nương theo "cung điện của học thuật" là đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S, loại phong tình đặc hữu trong phố đại học sẽ không bị biến mất.
Vậy cái phong tình đặc hữu trong phố đại học là gì, đó chính là các người đẹp tràn đầy hơi thở thanh xuân tươi đẹp đi lại trên đường phố trong phố đại học...
Mà ngày hôm nay, ba bóng dáng đẹp đẽ như hoa xuân đồng thời đi vào nơi này, hội tụ thành một bức tranh phong cảnh xinh đẹp.
Đương nhiên, nếu photoshop xóa mất cái tên đàn ông đang theo sát đằng sau ba người thì hình ảnh này sẽ càng tốt đẹp hơn nhiều...
Cái gì gọi là tiên?
Đại khái là giống như Hàn Thi Dao vậy, xinh đẹp thoát tục không nhiễm bụi trần.
Cái gì gọi là dễ thương?
Có lẽ là trong sáng ngây thơ, điềm tĩnh đáng yêu như Cơ Hạo Hạo vậy.
Cái gì gọi là quyến rũ?
Đó chính là sự quyến rũ của Hồ Phỉ Phỉ.
Cái gì gọi là hâm mộ ghen tị căm hận?
Tự nhiên chính là Tiêu Phàm đang theo sát đằng sau các cô lúc này, một kẻ dư thừa và vướng bận...
Hôm nay ánh mặt trời tươi sáng một cách hiếm thấy, tia sáng chiếu xuống rất ôn hoà.
Vốn là loại thời tiết vô cùng thích hợp cho việc ra ngoài tắm nắng, Tiêu Phàm lại cảm thấy làn da của mình đã bị tia sáng khắp bốn phía chiếu đến mức đau đớn luôn rồi.
Điều này cũng không phải là do tia cực tím gây ra, mà là do ánh mắt sắc bén của mọi người dường như đã ngưng tụ thành một thứ vũ khí bén nhọn.
Bước vào khu buôn bán của phố đại học, đám người tới tới lui lui nhìn quanh, ánh mắt đâm về phía Tiêu Phàm chưa bao giờ yếu đi.
Tiêu Phàm luôn tự nhận là da mặt của mình rất dày, thế nhưng đây là lần đầu tiên hắn cũng phải cảm thấy chột dạ, xem ra việc đi dạo phố với ba nữ nhất định là một việc xấu.
Chuyện này cũng không thể trách mọi người hẹp hòi được, bởi vì mấy cô gái có sắc đẹp trên mức khá thế này, bạn cầm tay một người, người ta cũng chỉ có thể hâm mộ ước ao. Thế nhưng hôm nay bạn lại chơi một kéo ba, lại còn là ba người đẹp đỉnh cấp, vậy nên cũng thì không thể trách mọi người cảm thấy hâm mộ ghen tị căm hận được.
Phải biết rằng người đẹp đỉnh cấp như vậy chính là loại tài nguyên rất khan hiếm đó, bạn còn dám yên tâm thoải mái đi dạo phố với ba vị ở khu vực này, người ta không lao thẳng đến rồi giết chết bạn đã là một sự kiềm chế rất lớn rồi.
May mà trời sinh Tiêu Phàm đã có sự thích ứng khá mạnh, nhận lấy những ánh mắt sắc nhọn kia, Tiêu Phàm dứt khoát đối kháng với chúng, lúc đi đường thì hắn còn lắc lư rồi vặn vẹo, giống y hệt như một tên nhà giàu mới nổi vậy.
Trừng đi! Mấy người thích trừng mắt như thế thì cứ trừng, anh đây sẽ cho mấy người trừng đủ. Hừ!
...
Ba nữ thường ở nơi công cộng nên đã quen với các loại ánh mắt của những người qua đường từ lâu, bây giờ lại có Tiêu Phàm chia sẻ áp lực, lúc đi dạo phố thì họ càng ung dung thản nhiên hơn trước, dường như tâm trạng của họ cũng vui vẻ hơn rất nhiều.
Đi dạo rồi đi dạo, Tiêu Phàm nhanh chóng được hiểu hơn về loại đam mê quái dị của Cơ Hạo Hạo lần thứ hai...
Sau khi bước vào phố đại học, ánh mắt của Cơ Hạo Hạo đều bị những thứ có hình dạng kỳ dị kia hấp dẫn, hai mắt của cô tỏa sáng lấp lánh, giống như một cô gái ngốc vậy, trong miệng thì không ngừng thì thào: "Tinh tế, thật dài, một đường rồi lại một đường, thật dễ thương thật đáng yêu!"