Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 697: CỐ TÌNH

Xuất hiện, xuất hiện lần thứ hai, câu thần chú không biết xuất phát từ không gian nào lại được phát ra từ trong miệng của Cơ Hạo Hạo!

Tiêu Phàm nhìn Cơ Hạo Hạo như vậy thì hơi xấu hổ, bởi vì hắn thực sự không hiểu được tại sao một em gái đáng yêu dễ thương như Cơ Hạo Hạo lại cảm thấy loài động vật máu lạnh, hung ác và đáng sợ như rắn lại dễ thương cho được.

Mà triệu chứng này của Cơ Hạo Hạo thì càng lúc càng nghiêm trọng theo việc từ từ đi sâu vào trong phố đại học. Đến lúc đứng trước một cái máy gắp thú, rốt cuộc thì cô gái nhỏ Cơ Hạo Hạo này đã không nhúc nhích gì nữa, hai mắt cô tỏa sáng nhìn chằm chằm vào cái máy gắp thú.

Bởi vì ở trong góc của một cái máy gắp thú, Cơ Hạo Hạo đã nhìn thấy một con rắn nhỏ bằng bông...

Hàn Thi Dao không biết Cơ Hạo Hạo bị gì, Hồ Phỉ Phỉ vẫn luôn ở chung với Cơ Hạo Hạo trong một đội ngũ, đương nhiên cô đã hiểu rõ ở trong lòng, thế nhưng khi cô nhìn về phía cái máy gắp thú trên ngõ phố kia thì không nhịn được mà khẽ nhíu mày.

Bởi vì con rắn màu xanh kia nằm ở một chỗ rất khuất, còn có những con gấu bông khác đè lên, thực sự rất khó để gắp lên được...

Đúng như dự đoán, Cơ Hạo Hạo dùng hơn mười đồng tiền xu nhưng con rắn nhỏ màu xanh kia vẫn lẳng lặng nằm trong máy gắp thú, chưa từng nhúc nhích dù chỉ là một chút.

Cơ Hạo Hạo cắn môi dưới, vô cùng đáng thương mà nhìn chằm chằm vào con rắn nhỏ bằng bông kia, làm cho Tiêu Phàm nhìn thấy mà đau lòng.

"Ài."

Nhìn thấy tình cảnh lúc này, Tiêu Phàm thở dài, trong lòng hắn mềm nhũn, hắn chỉ có thể tự mình ra trận mà thôi.

Cũng không phải Tiêu Phàm là cao nhân gắp thú, mà là vì Tiêu Phàm lúc này đã khác lúc xưa. Sự tồn tại của chân khí khiến hắn có thể sử dụng Ngự Kiếm Thuật, tuy rằng Ngự Kiếm Thuật của Tiêu Phàm vẫn còn thấp, thế nhưng nếu muốn gian lận để cho con rắn lơ lửng một chút thì Tiêu Phàm vẫn tự tin rằng mình có thể làm được.

Thế là Tiêu Phàm bước lên phía trước rồi vỗ nhẹ bờ vai của Cơ Hạo Hạo, an ủi cô nàng Cơ Hạo Hạo đang mất mát một phen, sau đó hắn liền bỏ tiền xu vào máy gắp thú, giả vờ giả vịt bắt đầu điều khiển cái móc.

Chỉ thấy cái móc yếu ớt của máy gắp thú liền bắt đầu di chuyển cạch cạch, lúc nó đi đến phía trên con rắn nhỏ màu xanh kia, Tiêu Phàm không thèm nhìn ngó gì, thô bạo nhấn xuống bằng một tay!

...

Thấy cảnh tượng này, mày liễu của Hồ Phỉ Phỉ nhíu lại, cô lén lút khinh thường Tiêu Phàm.

Bởi vì dưới cái nhìn của cô, Tiêu Phàm dùng thủ pháp thô bạo như vậy mà còn có thể giúp Cơ Hạo Hạo gắp được con rắn nhỏ kia mới là chuyện kỳ lạ đó.

Tại sao Hồ Phỉ Phỉ có thể kết luận như vậy, bởi vì Hồ Phỉ Phỉ chính là một cao nhân gắp thú trong truyền thuyết!

Từ nhỏ Hồ Phỉ Phỉ đã có tính tình hiếu thắng, khi còn bé cô từng si mê việc gắp thú trong một quãng thời gian, lại thêm việc Hồ gia căn bản sẽ không thiếu tiền, cô nàng bại gia này thường xuyên ngâm mình cả ngày trước cái máy gắp thú này.

Quen tay hay việc, làm nhiều lần như vậy, kỹ thuật gắp thú đương nhiên sẽ trở nên cao siêu rồi.

Thậm chí vào thời kì đỉnh cao của Hồ Phỉ Phỉ, cô còn có thể sử dụng tuyệt kỹ trong truyền thuyết, "Thác Niagara"!

Tuy sau đó cô đã bị mắng...

Bởi vì lần đó Hồ Phỉ Phỉ gắp hết nửa ngày cũng chưa gắp được cái gì, dưới cơn nóng giận thì cô trực tiếp lật đổ máy gắp thú của người ta, sau đó đổ hết gấu bông trong đó ra...

Không nói đến những điều này, kỹ thuật gắp thú của Hồ Phỉ Phỉ tuyệt đối là hàng thật giá thật.

Từ cái nhìn đầu tiên thì Hồ Phỉ Phỉ đã nhìn ra được con rắn nhỏ màu xanh này không dễ gắp.

Bởi vì vị trí của con rắn này cực kỳ tệ hại, lại bị những con gấu bông khác đè lên, điều này khiến cho quá trình gắp thú sẽ bị quấy rầy, hơn nữa loại gấu bông hình con rắn có hình dáng thon dài thế này sẽ không có trọng tâm vững chắc, rất dễ móc trượt, độ khó của việc gắp con rắn này quả thực chính là cấp độ địa ngục trong việc gắp thú.

Đổi lại là cô, ít nhất cô cũng phải sử dụng mười mấy cái đồng xu để làm nền, từ từ điều chỉnh vị trí của con rắn một phen rồi mới có thể gắp nó lên được.

Nhìn thủ pháp của Cơ Hạo Hạo, rõ ràng chính là người mới trong việc gắp thú, dùng hơn mười đồng tiền xu nhưng chẳng hề có chút tiến triển nào, có vẻ vô cùng đáng thương. Thế là Hồ Phỉ Phỉ nghĩ thầm rồi định tiến lên giúp cô một tay, nào ngờ Tiêu Phàm đã lên trước một bước.

Hừ! Lại dám cướp công lao của chị đây, tôi nhất định phải xem coi anh có bản lĩnh gì hay không!

Tiêu Phàm vừa bỏ tiền xu vào, Hổ Nữu nhìn cái móc loạng chà loạng choạng này liền biết Tiêu Phàm sắp xúi quẩy rồi.

Cái móc yếu ớt đại diện cho cái móc mềm yếu vô lực, đây chính là cơ chế kiếm tiền được ẩn giấu trong máy gắp thú của thương gia, bình thường mấy chục cái móc yếu mới có được một cái móc mạnh, mà cái móc lúc này của Tiêu Phàm càng là yếu trong yếu, có thể nói là không hề có chút sức mạnh để móc cái gì cả.

Lại nhìn cái cách làm thô bạo lại không hề có kỹ thuật gì của Tiêu Phàm, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ càng cảm thấy xem thường hơn.

Tay mơ! Chỉ có trình độ loại này mà cũng dám ra đây để mất mặt xấu hổ sao! Quả nhiên đàn ông rất thích khoe khoang, cái mông gì cũng muốn xen vào, sau đó hắn thất bại thì mình phải ra sức chế nhạo hắn một phen mới được!

Nhìn cái móc mềm yếu vô lực kia từ từ hạ xuống, Hổ Nữu khoanh tay trước ngực, thẳng lưng rồi cười khẽ trong lòng, vẻ mặt chắc chắn.

Hừ hừ! Phàm muội muội, nếu tay mơ như anh còn có thể gắp được con thú này, Hồ Phỉ Phỉ tôi sẽ trực tiếp bái anh làm thầy! Không, người đẹp đây lấy anh luôn cũng được, theo họ anh còn được nữa là! Hơn nữa sau khi kết hôn anh muốn làm gì thì làm, muốn sinh bao nhiêu đứa thì sinh bấy nhiêu!

Nghĩ đến dáng vẻ không thu hoạch được gì của Tiêu Phàm, Hổ Nữu tràn đầy tự tin lập ra một cái flag cực kỳ nguy hiểm ở trong lòng mình...

Máy gắp thú thì sao?

Ở trong lòng Tiêu Phàm, máy gắp thú dựa vào những con gấu bông đáng yêu kia để đào hố rồi lừa tiền tiêu vặt của các thiếu nữ ngây thơ kia.

Vì vậy xưa nay Tiêu Phàm chưa bao giờ chạm vào nó cả, ngày hôm nay xem như là lần đầu tiên mà hắn đụng vào.

Cảm nhận được cái móc loạng chà loạng choạng như thế, Tiêu Phàm càng khẳng định cái ý nghĩ máy gắp thú là cái hố bẫy nhiều hơn.

Vua hố đây mà! Cái móc yếu ớt vô lực này có thể gắp được gấu bông mới là lạ đó!

Có điều Tiêu Phàm cũng không lo lắng cho lắm, bởi vì cho dù cái móc này mạnh mẽ hay vô lực thì cũng chẳng có ảnh hưởng đến kết quả lần này một chút nào. Dưới cái nhìn của hắn thì cái móc này chỉ là vật để yểm trợ cho việc sử dụng Ngự Kiếm Thuật của hắn mà thôi.

Nhấn nút một cái, cái móc vẫn không hề có chút khí thế gì mà từ từ hạ xuống, hạ xuống chỗ sâu nhất xong, cái móc xiêu xiêu vẹo vẹo khẽ chạm vào con gấu bông rồi nhấc lên lần thứ hai, nó mở cái kẹp của mình ra hai bên rồi theo đó mà từ từ khép lại.

Cái móc lướt qua bên ngoài của con gấu bông, lực yếu đến mức thậm chí không thể tạo ra một đường nét gì trên người con gấu mềm mại.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ lén mừng rỡ.

Ha ha, xem đi, lần này tuyệt đối không được, tay mơ vẫn là tay mơ thôi.

...

Lúc này hai mắt của Tiêu Phàm đang nhìn chằm chằm vào con rắn nhỏ màu xanh kia, ánh mắt của hắn dừng lại, tập trung tinh thần, chỉ thấy cái móc trong máy gắp thú sắp khép chặt lại đột nhiên kẹp được một thứ gì đó...

Đúng vậy, chính là con rắn nhỏ màu xanh mà Cơ Hạo Hạo vừa ý!

Cái móc từ từ kéo lên trên, con rắn nhỏ cũng theo cái móc mà đi lên trên!

Cơ Hạo Hạo kích động nhìn con thú bị kéo lên trong máy gắp thú, nín thở, cô sợ mình thở dốc mạnh quá sẽ làm cho cái móc đang "móc" con thú sẽ bị chấn động rồi rơi xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!