Nhưng nếu như lúc này cô nhìn kỹ lại thì sẽ phát hiện ra cái móc đang kẹp con thú kia có vẻ cực kỳ quỷ dị, lực gắp của cái móc lại không làm cho con thú bị lõm xuống chút nào, nếu vậy thì sao cái móc có thể kẹp chặt được con thú cơ chứ?
Vốn cao nhân gắp thú như Hồ Phỉ Phỉ nên phát hiện ra cái chi tiết nhỏ này, bất đắc dĩ vào lúc cái móc hạ xuống thì cô lại tìm đường chết mà lập ra một cái flag nguy hiểm thế kia, mắt thấy con thú đi lên theo cái móc thì cả người cô đều trở nên rối bời, trong lòng thì gào thét, không phải chứ!
Cho dù cảm tưởng lúc này của hai nữ là gì, Tiêu Phàm chỉ cần lén lút sử dụng Ngự Kiếm Thuật, tạo ra một bàn tay lớn vô hình điều khiển con thú di chuyển lên theo cái móc rồi thả vào trong hộp là được rồi.
Tuy rằng con thú này có vẻ lớn, thế nhưng cân nặng chưa chắc bằng cái chày cán bột ở nhà của Tiêu Phàm, cho nên đối với người đã điều khiển cái chày cán bột lơ lửng một cách thuận buồm xuôi gió như Tiêu Phàm, đương nhiên là hắn có thể thực hiện việc này một cách dễ dàng rồi.
Cái móc dựa theo tốc độ vốn có của mình mà từ từ di chuyển, sau đó dừng lại, cuối cùng thì con thú từ trên cao trượt xuống rồi rơi vào cái hộp trong máy gắp thú...
Tiêu Phàm khẽ mỉm cười, trong lòng cảm thấy mừng rỡ.
Tuy rằng Ngự Kiếm Thuật của chính mình bây giờ vẫn chưa trở nên hữu ích, thế nhưng cũng không phải là không có chút tác dụng nào...
Vốn Tiêu Phàm tưởng rằng sau khi Cơ Hạo Hạo nhìn thấy hắn giúp cô lấy được con rắn nhỏ thì sẽ hoan hô một phen, thế nhưng không nghĩ tới có người còn mở miệng nhanh hơn Cơ Hạo Hạo, thậm chí tiếng la này còn làm cho Tiêu Phàm phải sợ hết hồn!
"Gian lận! Gian lận! Anh gian lận! Không tính! Không tính! Tuyệt đối không tính!"
Hồ Phỉ Phỉ gân cổ lên rồi lao tới, cô lập tức nắm áo của Tiêu Phàm rồi bắt đầu giật kéo.
Trong lòng Tiêu Phàm cả kinh, mồ hôi lạnh ứa ra, gian lận? Không phải chứ, hắn đã làm việc một cách cẩn thận như vậy rồi, chẳng lẽ còn bị Hồ Phỉ Phỉ phát hiện ra manh mối ư?
...
Đương nhiên là không phải, lúc này Hồ Phỉ Phỉ đâu có biết là Tiêu Phàm đang sử dụng Ngự Kiếm Thuật đâu, cô kích động hét lên như vậy chỉ là muốn chơi xấu, không chịu chấp nhận cái tiền đặt cược mà mình đã đặt ra ở trong lòng thôi.
"Tôi ghét anh đến chết!"
Tiêu Phàm còn chưa kịp giải thích gì, Hồ Phỉ Phỉ đã đỏ bừng mặt rồi dùng sức đẩy Tiêu Phàm ra, cô mắng to một câu, sau đó thì quay mặt qua chỗ khác.
Phản ứng này của Hổ Nữu khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy rất mờ mịt, thế nhưng thấy cô cũng không dây dưa mình nữa thì trong lòng Tiêu Phàm lập tức thở phào nhẹ nhõm, hắn cũng không dám so đo gì nữa.
Hàn Thi Dao và Cơ Hạo Hạo cũng không cảm thấy kinh ngạc với phản ứng lúc này của Hổ Nữu, dù sao lúc thường ngày thì Hổ Nữu vẫn luôn hoạt bát hiếu động như vậy.
Trái lại Cơ Hạo Hạo có được con thú mà bản thân yêu thích thì tâm trạng lập tức tốt hơn nhiều, cô ôm chặt nó, đỏ mặt nói lời cám ơn với Tiêu Phàm một cách lễ phép.
Sau đó cô lẩm bẩm nói với con rắn nhỏ kia: "Em là do đội trưởng ca ca đưa cho chị, vậy sau này chị sẽ gọi em là Tiểu Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm Tiểu Phàm Phàm "
Nghe Cơ Hạo Hạo gọi con rắn nhỏ này bằng một cái nick name buồn nôn thế này, không hiểu sao Tiêu Phàm lại nổi da gà khắp người luôn.
Thu phục được cái máy gắp thú này xong, dọc theo đường đi thì Cơ Hạo Hạo trở nên an phận hơn trước, trong lồng ngực ôm "Tiểu Phàm Phàm", trên mặt cô thỉnh thoảng lộ ra một nụ cười ngọt ngào.
Cơ Hạo Hạo an phận, thế nhưng có người lại trở nên không an phận, hoặc phải nói là trời sinh người này đã không phải là kẻ dễ dàng an phận rồi...
"Chủ quán, gần nhất có bộ quần áo mới nào có thể đề cử cho tôi xem không?"
"Ái chà, cô gái à, cô đã đến đúng chỗ rồi đấy, gần nhất trong tiệm của chúng tôi vừa nhập về một lô hàng mới, phối hợp với vóc người nóng bỏng của cô, quả thực là vô cùng hoàn mỹ mà "
"Lấy ra cho tôi thử xem!"
"Được rồi "
"Cô gái, cô cảm thấy thế nào?"
"Đây là thứ đồ bỏ đi gì vậy, sắp siết chết tôi rồi, tôi cảm thất rất khó thở và khó chịu, không hô hấp nổi, phải gọi xe cứu thương thôi!"
"..."
Cố tình, cố tình, cô nàng này tuyệt đối là cố tình.
Nhìn Hồ Phỉ Phỉ ưỡn ngực ra vẻ bộ quần áo mới này sắp rách ra, Tiêu Phàm chỉ có thể xỉa xói ở trong lòng.
...
"Đến đây, đến đây, đến đây xem một chút đi, bên trong tiệm chúng tôi mới ra một loại thức uống mới rất tốt cho sức khỏe đó, đi qua đây thì không nên bỏ qua nha, chỉ cần dùng tài khoản wechat của bạn quét mã QR và theo dõi chúng tôi thì đã có thể miễn phí thưởng thức một ly rồi đó..."
"Vừa nhìn thì không tệ lắm đâu."
"Người đẹp ơi, cô thật là tinh mắt đó, đây chính là thức uống tốt cho sức khỏe mới ra của tiệm chúng tôi, sao hả, đến đây uống thử một ly đi."
"Được đó."
"Vậy xin mời người đẹp hãy quét mã QR đi, rồi bấm theo dõi nữa..."
"Bổn cô nương không muốn quét!"
"..."
Cố tình, cố tình, cô nàng này tuyệt đối là cố tình.
Tiêu Phàm nhìn dáng vẻ lúng túng của người kia, vội vã xin lỗi với chủ quán rồi miễn cưỡng kéo Hồ Phỉ Phỉ đi mất.
...
"Sao hả, đôi giày này rất thích hợp với chân cô đúng không."
"Cũng được, để tôi thử đi lại một chút xem sao."
"Người đẹp à, đôi giày này quả thực rất thích hợp với cô đó, cô nhìn thử đi, đôi giày này đi vào chân của cô thì vô cùng tinh xảo và đẹp đẽ, phong cách của nó cũng cực kỳ thích hợp với khí chất của cô đó."
"Xin lỗi, tôi không nhìn thấy."
"Ha? Sao cơ?"
"Hết cách rồi, khi tôi cúi đầu thì căn bản không nhìn thấy chân của mình, ài, cô không thể nào hiểu được đâu."
Chỉ thấy Hồ Phỉ Phỉ dùng sức ưỡn bộ ngực của mình ra rồi cúi đầu nhìn xuống dưới.
Kết quả là cô gái tiếp đãi Hồ Phỉ Phỉ ngơ ngác không biết phải nói gì khi nhìn thấy cảnh này, cô gái này cũng đỏ hết cả mặt luôn.
Tiêu Phàm vội vàng cúi đầu xin lỗi với cô gái đó, hắn cũng không muốn Hồ Phỉ Phỉ ngực to gây ra tổn thương trong lòng cho một cô gái có vóc dáng bình thường như thế này đâu!
Tiêu Phàm miễn cưỡng kéo Hồ Phỉ Phỉ ra khỏi tiệm giày một cách xấu hổ, trong lòng thì âm thầm oán giận.
Lẽ nào từ đó đến giờ cái cô nàng này đều đi dạo phố như vậy sao? Tính tình này của cô quả thực chính là nữ ác bá hoành hành bá đạo đó!
Hồ Phỉ Phỉ nhìn Tiêu Phàm kéo chính mình ra bên ngoài, trong lòng lại trở nên không vui, cô nhấc giày cao gót rồi tàn nhẫn mà đạp cho Tiêu Phàm một chân.
A! Người phụ nữ không thể nói lý này! Cô tuyệt đối cố tình làm như vậy đó!
Đương nhiên là cố tình!
Ai bảo sau khi cô hạ tiền đặt cược thì Tiêu Phàm liền "không có ý tốt" mà gắp được con thú rách nát chết tiệt kia chứ!
...
Cho dù Hồ Phỉ Phỉ có dã man và tùy hứng đến cỡ nào thì lúc đi dạo phố thường ngày cũng sẽ không làm như vậy, chỉ là ngày hôm nay cô thực sự quá tức rồi, vậy mà cái tức này cô cũng chỉ có thể nghẹn ở trong lòng, không trút ra đâu được.
Vừa nghĩ đến chính mình vừa lập lời thề, Tiêu Phàm liền gắp được con thú kia, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ liền cảm thấy kinh hãi.
Chuyện gì thế này? Tại sao dưới điều kiện ác liệt như thế mà Phàm muội muội còn có thể gắp được con thú này cơ chứ? Xác suất để xảy ra chuyện này quả thực có thể tính là kỳ tích luôn đấy!
Lẽ nào đây là ý trời ư! Ý trời muốn đại mỹ nữ Hồ Phỉ Phỉ là mình phải lấy cái tên trước mắt này rồi sinh ra một đám khỉ con? Trời ơi! Chuyện này cũng quá...
Nghĩ đến cái liên tưởng đáng sợ này, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ cảm thấy rất xấu hổ, cô vô cùng tức giận nên lại đá Tiêu Phàm một cái nữa.
Hừ! Đá chết anh cái tên đàn ông chết tiệt này, xem sau này anh có dám lấy tôi hay không!
...
Tiêu Phàm nào biết chính mình giúp Cơ Hạo Hạo gắp con thú lên xong thì nội tâm của Hồ Phỉ Phỉ sẽ trở nên phức tạp như thế chứ, hắn chỉ cảm thấy xui xẻo, hơn nữa còn vô cùng tán đồng với cái quan điểm mà Trần Hi Dương đã từng nói, đi dạo phố với nhiều cô gái quả thực chính là tai nạn!