Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 699: CUỘC SỐNG BỨC XẠ

Sau đó Hồ Phỉ Phỉ trở nên rất kỳ quái, dọc theo đường đi thì cô liên tục nổi giận vô cớ, cũng không thèm nói một lời nào với Tiêu Phàm nữa, làm cho Tiêu Phàm chẳng hiểu mô tê gì cả.

Có điều sau khi làm loạn một hồi, rốt cuộc thì Hồ Phỉ Phỉ cũng mệt mỏi, cô dứt khoát quay đầu sang chỗ khác, duy trì khuôn mặt lạnh lẽo với Tiêu Phàm mọi lúc mọi nơi.

...

"Thực sự là khổ cho anh rồi, thật ra con người của Phỉ Phỉ rất tốt, chỉ là từ nhỏ cô ấy đã nghịch ngợm như vậy, đến bây giờ vẫn chưa sửa được, mong anh sẽ không để việc này ở trong lòng."

Tuy rằng Hàn Thi Dao biết rõ tính tình của Hồ Phỉ Phỉ, nhưng mà cô cũng không biết vì sao Hồ Phỉ Phỉ sẽ trở nên làm bậy như vậy trước mặt Tiêu Phàm. Trình độ hung dữ này đã vượt xa lúc trước, nhìn dáng vẻ Tiêu Phàm bị Hồ Phỉ Phỉ bắt nạt, Hàn Thi Dao cũng cảm thấy rất mất tự nhiên. Nhưng bây giờ cô đang ở trước mặt Tiêu Phàm nên cũng không thể dò hỏi Hồ Phỉ Phỉ được, cô chỉ có thể thay bạn thân của mình mà nói lời xin lỗi với Tiêu Phàm thôi.

Nhìn Hàn Thi Dao giống như cô tiên tràn ngập áy náy mà mỉm cười gật đầu với mình, Tiêu Phàm rất là cảm động.

Đều là người đẹp nhưng tại sao lại có khác biệt lớn như vậy chứ!

Một người như đứa trẻ hư không ngừng phát cáu, bướng bỉnh lại hung dữ, mà một người khác lại là một tiểu thư khuê các chân chân chính chính, hiền lành và lương thiện!

Thật không hiểu sao hai cô gái có hai tính cách hoàn toàn khác biệt như vậy, rốt cuộc sao có thể trở thành bạn thân của nhau được nhỉ!

"Không không không, không khổ không khổ chút nào, tôi tiếp xúc lâu với cô ấy nên cũng quen với cái tính tình nóng nảy đó rồi."

Tiêu Phàm nhìn thấy Hàn Thi Dao đang nhìn mình thì cười cộc lốc, hắn khẽ sờ gáy, cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

...

Nóng nảy! Hắn lại dám nói Hồ Phỉ Phỉ mình, một người đẹp tinh xảo thế này là nóng nảy!

Thế là Tiêu Phàm lại bị Hồ Phỉ Phỉ bí mật đánh lén lần thứ hai, hắn đau đến mức hít một hơi thật sâu.

"Không nghĩ đến anh lại là một người rộng lượng như vậy, thực sự phải cảm ơn anh nhiều."

Hàn Thi Dao nhìn thấy phản ứng của Tiêu Phàm, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, bởi vì rốt cuộc thì cô cũng có thể khẳng định là chuyện giữa Tiêu Phàm và chị của mình hoàn toàn chính là một sự hiểu lầm. Một người đàn ông lịch sự như vậy, sao có thể là một tên tiểu nhân đê tiện vô liêm sỉ được chứ? "Lich King Mệnh Phàm" cái gì đó, quả nhiên chỉ là một chuyện hiểu lầm thôi.

"Ha ha, đâu có đâu có "

...

Đậu xanh, cái tên khốn này lại dám nở nụ cười hạ lưu như vậy với Thi Dao trước mặt mình, hắn đang muốn tìm đường chết có phải hay không!

Bây giờ Hồ Phỉ Phỉ nhìn thế nào cũng cảm thấy Tiêu Phàm rất khó ưa, dưới cơn nóng giận thì cô liền sử dụng chiêu ra tay là chết của mình lần hai!

Thế nhưng bởi vì đã bị tập kích quá nhiều lần, vậy nên Tiêu Phàm đã có sự cảnh giác từ lâu.

Nghe được tiếng gió ở phía sau, Tiêu Phàm cũng không thèm quay đầu lại, tay phải của hắn nhanh chóng đưa về phía sau eo, phòng chống lần tập kích này của Hồ Phỉ Phỉ.

Tay phải của Tiêu Phàm giống như cái kìm thép vậy, giữ chặt bàn tay ngọc ngà của Hồ Phỉ Phỉ, cho dù Hồ Phỉ Phỉ có dùng sức thế nào thì cũng không thể thoát ra được. Có điều Hồ Phỉ Phỉ nhanh chóng không động đậy gì nữa, cứ tùy ý để Tiêu Phàm yên tĩnh cầm nắm như vậy. Bởi vì cảm nhận được luồng sức mạnh bá đạo được truyền đến tay mình, không hiểu sao Hồ Phỉ Phỉ đã đỏ bừng hai má, vẻ đẹp vốn đã tuyệt trần lại còn có thêm khuôn mặt đỏ hồng kia khiến cho Hồ Phỉ Phỉ càng xinh đẹp hơn nữa, đáng tiếc Tiêu Phàm vẫn còn đang xoay người lại nên chẳng thể nào thấy được cảnh đẹp lần này...

Tiêu Phàm cầm lấy bàn tay nhỏ của Hồ Phỉ Phỉ.

Trong lòng lại lén lút cảm thấy đắc ý, quả nhiên không thoát khỏi dự đoán của hắn, cô gái xấu xa này thật sự ra tay đánh lén!

May mà mình thông minh nên đã cảnh giác từ sớm, nếu không cứ bị cô gái hung dữ này giày vò như thế, hắn vẫn còn trẻ mà eo đã tiêu luôn thì toi đời.

So sánh hai người thì tính cách của Hàn Thi Dao vẫn tốt hơn nhiều, quả thực chính là tấm gương của người vợ hiền mà, còn Hồ Phỉ Phỉ thì...

Ài, không cứu được nữa rồi, ai lấy cô thì người đó xui xẻo.

Cảm thấy bàn tay nhỏ của Hồ Phỉ Phỉ không giãy dụa nữa, Tiêu Phàm cho rằng cô đã cam lòng từ bỏ việc tập kích, thế là hắn lặng yên buông lỏng tay ra.

Theo hành động buông tay của Tiêu Phàm, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ bỗng nhiên xuất hiện cảm giác tiếc hận.

Đối với chuyện này, Hồ Phỉ Phỉ cảm thấy rất nghi hoặc, rốt cuộc thì mình đã bị gì nhỉ...

Sau khi đánh lén thất bại, Hồ Phỉ Phỉ trở nên an phận hơn rất nhiều, điều này làm cho Tiêu Phàm cảm thấy hơi quỷ dị.

Nhưng Hồ Phỉ Phỉ không phá rối thì Tiêu Phàm cũng vui vẻ hưởng thụ sự yên bình này.

Sau khi Hàn Thi Dao cho rằng Tiêu Phàm là người tốt thì tâm trạng của cô cũng trở nên cực kỳ tốt đẹp, cả người cô đều lao vào việc dạo phố "bình thường" này.

"Tôi mặc bộ này thế nào hả?"

"Tôi mặc bộ này có đẹp không?"

"Anh cảm thấy phong cách của bộ đồ này có hợp với tôi không?"

"Tôi mặc cái váy này thế nào?"

...

"Đẹp! Thực sự rất đẹp mà! Cô mặc cái gì cũng đẹp cả!"

Tiêu Phàm nhìn Hàn Thi Dao không ngừng mặc thử các loại trang phục ở trước mặt mình thì phấn khởi không ngớt.

Mà nhìn thấy phản ứng này của Tiêu Phàm thì Hàn Thi Dao nở nụ cười xinh đẹp, lần thứ hai tiến vào bên trong phòng thử quần áo...

Đối với Tiêu Phàm mà nói thì việc đi dạo phố với Hàn Thi Dao quả thực chính là phúc lợi!

Có một người đẹp tuyệt trần không ngừng thay đổi quần áo trước mặt của bạn, chuyện này không khác gì với "trò thay đồ", "sự dụ hoặc của đồng phục"!

Bạn còn đòi hỏi điều gì nữa chứ!

Có điều qua một hồi sau thì Tiêu Phàm không còn nghĩ như vậy nữa, bởi vì chuyện gì thì cũng có cái giá của nó.

"Tiêu Phàm, có anh đi dạo phố với chúng tôi thực sự là quá tốt rồi. Ngày thường mấy người con gái như bọn tôi căn bản chưa hết hứng đi dạo phố mua sắm, mới vừa mua hai ba bộ quần áo liền cầm không nổi nữa, nhờ phúc của anh nên bây giờ tôi mới có thể mua sắm thoải mái như vậy! Ôi, chắc là anh mang nổi đúng không..."

Tiêu Phàm cảm nhận được mấy cái túi mua sắm nặng trình trịch ở hai tay, trong lòng có nỗi khổ không nói ra được.

Không nghĩ tới cái cô Hàn Thi Dao này lại là kẻ điên cuồng mua sắm, vậy mà cô nàng này lại mua hết tất cả những bộ đồ mà mình vừa thử, nếu biết trước như vậy thì hắn sẽ khen ít thôi. Có điều bây giờ sao hắn có thể nói nặng trước mặt Hàn Thi Dao cho được chứ, thế là Tiêu Phàm đành phải gắng chống rồi cười làm lành mà nói: "Không sao, không sao đâu, vẫn còn ổn lắm, không nặng chút nào."

Hàn Thi Dao vừa nghe được câu nói này thì mày liễu của cô cong lên một cách vui sướng: "A! Vậy thì quá tốt rồi, tôi còn tưởng rằng anh cầm không nổi nữa đó, không nghĩ đến anh lại cường tráng như thế, thực sự là quá tốt rồi, vậy tôi lại đi mua thêm một chút nhé!"

Nói xong thì Hàn Thi Dao lao vào trong một tiệm quần áo khác như một làn khói.

Tiêu Phàm nhìn bóng lưng vội vã rời đi của cô thì cảm thấy rất tuyệt vọng, trong lòng của hắn đã triệt để tỉnh ngộ, cho dù người phụ nữ lương thiện đến mấy thì cũng không dễ trêu.

...

Ánh mắt ghen hận hâm mô mà những người qua đường này nhìn về phía Tiêu Phàm đang dần dần thay đổi, trở nên có chút sửng sốt, có chút đồng tình.

Bởi vì hiện tại hai tay Tiêu Phàm đang treo đầy những chiếc túi mua sắm, tựa như một tay cửu vạn làm việc ở bến tàu, đau khổ đi theo sau ba cô gái.

Có điều khi tầm mắt của mọi người đảo qua ba cô gái phong thái nổi bật phía trước Tiêu Phàm, ánh mắt đồng tình biến mất trong nháy mắt, trở nên có phần vui sướng thì người khác gặp họa.

"Không ngờ Tiêu Phàm lại đỉnh đến như vậy, lần này thật sự rất cảm ơn anh, lần tới tôi khi dạo phố nhất định sẽ hẹn anh đi cùng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!