Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 704: CALIBUR

Lúc trước, mấy cô gái vây xung quanh Lâm Phong Thành sau khi nhìn thấy vẻ đẹp của Hồ Phỉ Phỉ thì cảm thấy tự hổ thẹn. Hiện giờ nhìn thấy Lâm Phong Thành có vẻ muốn đánh nhau với Tiêu Phàm, bọn họ cũng khơi dậy nhiệt huyết, Dáng người tướng mạo không thể so sánh với Hồ Phỉ Phỉ bọn họ, nhưng nam nhân bên cạnh thắng bọn họ cũng có thể coi như thắng rồi!

"Phong ca, cố lên!"

"Phong ca, vô địch!"

"Phong ca, đánh chết tên yếu đuối này đi!"

...

Mấy nữ sinh trang điểm đậm đứng bên cạnh ríu rít không ngừng, vừa hò hét cổ động vừa lắc lư thân mình, thỉnh thoảng hạ thấp người xuống, cảnh xuân lộ ra một chút sau cổ áo, nhìn có vẻ lẳng lơ mười phần.

"Thân ái à, mau làm chết tên kia đi!"

Hồ Phỉ Phỉ nhìn mấy người lẳng lơ đó, bỗng cảm thấy rất khó chịu, vô cùng thô tục hô to lên, lúc hét lên còn ưỡn ngực ra thật mạnh bão, hai khỏa mềm mại no đù vụt qua một cái, hoàn toàn đả thương ngạo khí của mấy nữ sinh kia, ngay cả Lâm Phong Thành đứng một bên cũng không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng, trong lòng hèn mọn nghĩ thầm, hù, chờ tôi giải quyết xong tên yếu đuố này, sẽ đến tiếp đón cô một phen, xem đến lúc đó ai làm chết ai.

Mặc kệ "đoàn bạn thân" của hai bên khí thể như thế nào, Hồ Phỉ Phỉ vừa hô lên như vậy, cũng đủ để hấp dẫn các khách hành xung quanh trong toytown đến đây...

"Mẹ ơi, hai anh này đang làm gì vậy mẹ, hình như hai anh ấy đang định đánh nhau ấy?|

"Ba ba, bọn họ đang muốn đánh nhau sao ạ? Rốt cuộc hai anh ấy đánh nhau thì ani mạnh hơn ai đây."

"Mình cảm thấy anh trai bên kia có vẻ mạnh hơn đấy. Đu sao nắm đấm của anh ấy cũng có cảm giác hung hãn hơn."

...

Khách hàng đến Toy town đương nhiên đa phần đều là cha mẹ dẫn theo trẻ con đi cùng. Nhìn thấy Tiêu Phàm và Lâm Phong Thành giằng co nhau, chúng không sợ hãi chút nào, ngược lại còn kéo tay của cha mẹ, chỉ chỏ vào hai người Tiêu Phàm, ánh mắt chúng và Hồ Phỉ Phỉ tràn đầy sự hưng phấn, hiển nhiên chúng đang cảm thấy hứng thú với đại chiến sắp diễn ra.

Điều này khiến cho cha mẹ của đám trẻ cảm thấy có chút phiền não, đều nói để ngăn cản những lời nói vô tư của bọn trẻ, sợ làm cho hai người đang đứng trong sân tức giận, lại gặp phải tai bay vạ gió.

Nhìn thấy quần chúng vây xem càng ngày càng nhiều, Lâm Phong Thành lại càng trở nên đáng ý hơn, bởi vì đánh ngã được tên mặt trắng này trước mắt bao nhiêu người như vậy, điều này không phải nghi ngờ càng khiến cho tên mặt trắng này mất mặt hơn, mà hiệu quả hắn ta muốn đạt được chính là như vậy.

"Tên yếu đuổi kia, anh chạy nhanh đi, bằng không tôi sẽ trực tiếp ra tay. Trong lòng cũng đừng có chủ ý gọi cho nhân viên bảo vệ đến đây cứu anh đấy. Nếu như anh cứ đứng bất động ở đây như thế, tôi cũng sẽ không khách khí với anh đâu."

Toy town rất rộng, nhân viên bảo vệ trong trung tâm thương mại chia ra bốn phía, dù có lập tức chạy nhanh đến thì cũng phải mất một đoạn thời gian. Nhưng Lâm Phong Thành muốn tốc chiến tốc thắng, cũng không muốn để lại cho Tiêu Phàm chút cơ hội nào.

Tiêu Phàm cảm giác cuộc sống thật sự giống như diễn một vở kịch vậy, đương sự như mình con chưa nói được lời nào, vị học sinh trước mắt này lại ra vẻ thâm cừu đại hân muốn giáo huấn bản thân mình.

Mấy người công tử nhà giàu này quả nhiên là tuổi trẻ khí thịnh, tranh cường háo thắng.

Bỏ đi, dù sao bản thân hắn cũng muốn khởi động gân cốt một chút, đợi đến lúc bảo vệ của trung tâm thương mại đến rồi, phỏng chừng cũng không được đánh nhau nữa.

Vì thế Tiêu Phàm tiến sang một bên, để hai cái túi mua sắm xuống dưới đất.

"Bành!"

Tiếng động nặng nề vang lên, mấy đứa trẻ con vây xem kinh ngạc hô lên một tiếng: "Wa, sức lực của anh trai này thật lớn!"

Lâm Phong Thành cũng hơi ngạc nhiên với chuyện này, xem ra tên yếu duối này cũng không yếu ớt đến như vật. Lực tay này cũng không têh đâu, nhưng cái này thì có giá trị sử dụng gì đâu chứ?

Nếu không có khả năng đánh nhau, chỉ có mỗi lực mạnh bạo thì có khác gì một mãng phu đâu, hắn ta căn bản không cần phải sợ hãi.

Chẳng qua sau khi nghe thấy âm thanh trầm đục này, Hàn Thi Dao đứng một bên thật ra đã đỏ mặt rồi, cô không nghĩ rằng đống đồ hôm nay mình mua lại có thể nặng đến như vậy, xem ra là bản thân mình khiến cho Tiêu Phàm mệt mỏi muốn chết rồi.

Nhìn vào người con trai lưng đeo ba lô vải kia, Hàn Thi Dao lại thêm một phần yêu thích người kia.

...

Đai đen tam đẳng, nghe ra có vẻ khiến người ta sợ hãi, xem ra đối thủ của mình không thể khinh thường được.

Vì thế Tiêu Phàm đưa tay đào bới ba lô của bản thân, lấy ra một bình rượu kim loại to bằng lòng bàn tay, mở cái nắp ra, uống một ngụm nhỏ.

Thứ trong chiếc bình này chính là hồng tinh nhị oa đầu, đây chính là một trong những thứ mà Tiêu Phàm chuẩn bị khi rời khỏi nhà.

Tiêu Phàm hiện tại cũng không hiểu quá rõ thực lực chiến đấu của bản thân trong cuộc sống thực này. Cho nên lúc đối mặt với Lâm Phong Thành, Tiêu Phàm vì để giải quyết ổn thỏa phải uống một chút rượu, để tăng độ thắng lợi và chút trọng lượng cho bản thân mình.

Hành động này của Tiêu Phàm cũng không hấp dẫn sự chú ý của người khác. Nhưng mũi của Hồ Phỉ Phỉ ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng truyền trong không khí, mày hương nhướng lên, có vẻ hoang mang không thôi.

Hồ Phỉ Phỉ có hiểu biết về kỹ năng thiên phú "Tửu Tinh Cuồng Ẩm" của Tiêu Phàm ở trong trò chơi, lúc trước cô còn tưởng Tiêu Phàm là một tên thích rượu như mạng, nhưng sau khi tiếp xúc với hắn, cô phát hiện Tiêu Phàm không những không hay uống rượu mà trong nội tâm còn có chút bài xích nhất định với chất cồn. Nhưng đại chiến hôm nay sắp bắt đầu, tại sao Tiêu Phàm lại phải uống một ngụm nhỉ?

Lúc này cũng không phải chỉ có một mình Hồ Phỉ Phỉ thắc mắc điều này, còn có một vị mập mạp đeo kính mắt đứng một bên nhìn hành động của Tiêu Phàm cũng cảm thấy hơi thắc mắc. Đôi mắt đằng sau kính mắt dành cộp kia sáng ngời, trong lòng tự hô fđang suy đoán một phen.

Uống rượu rồi, trạng thái cũng được chuẩn bị gần như xong rồi.

Chẳng qua bản thân hắn cùng không quen dùng tay không chiến đấu với người khác.

Tiêu Phàm nhìn thấy hai tay của mình trống không không có gì, trong lòng lại thấy chột dạ.

Nếu như lúc này có thể cầm thanh kiếm thuận tay thì tốt quá rồi.

Tiêu Phàm quét mắt nhìn một lượt bốn phía, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở cái mắc quà tặng mà Hồ Phỉ Phỉ vừa mới chọn.

Sau đó từ từ đi qua đấy, lấy thứ đồ chơi vũ khí mà Hồ Phỉ Phỉ vừa mới lấy kia xuống, nhẹ nhàng khua khua thứ trong tay, trong lòng thầm nghĩ, thứ đồ chơi này cũng không tệ, chấp nhận dùng tạm vậy.

Nhìn Tiêu Phàm đang cầm một món vu khí đồ chơi quay trở lại trong sân, Lâm Phong Thành cười phá lên: "Ha ha, cái gì đây, chẳng lẽ anh muốn dùng thanh kiếm này để đánh bại Lâm Phong Thành tôi sao? Nể tình anh hài hước như vậy, lát nữa tôi xuống tay sẽ nhẹ nhàng một chút."

"Ha ha, món đồ chơi này trước mặt Phong ca có tác dụng gì chứ!"

"Ai nói gì đâu, Phong ca chỉ cần một cước là có thể đã bay được món đồ chơi này rồi."

"Tên này có lẽ rất sợ hãi Phong cả rồi đây, có lẽ cầm thanh kiếm này trên tay, hắn ta có lẽ sẽ có thêm chút cảm giác an toàn, cho dù đây chỉ là một món đồ chơi mà mấy đứa nhỏ dùng để đùa giớn với nhau thôi, ha ha..."

....

Nhìn thấy Tiêu Phàm đang cầm một thanh kiếm đồ chơi, đám người Lâm Phong Thành vui cười không ngừng, trong mắt nhóm người lớn đúng vây xem cũng tỏ vẻ khinh thường, Hàn Thi Dao và Cơ Hại Hạo cũng có vẻ lo lắng, Hồ Phỉ Phỉ lại vô cùng phiền muộn, bởi vì Tiêu Phàm bây giờ mất mặt quá rồi.

Phàm Muội Muội sao có thể ngây thơ đến như vậy! Chẳng lẽ là bởi vì chơi "Tân sinh" quá nhiều rồi, không cầm kiếm sẽ không biết đánh nhau sao?

....

Đối mặt với sự nghi hoặc của mọi người, Tiêu Phàm vẫn không có chút phản ứng nào, chỉ cúi đầu nhìn qua thứ đồ chơi trong tay mình, theo bản năng mở chốt trên món đồ chơi ra.

"Hừ hừ hừ..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!