Sau đó tiếng điện tử vang lên không ngừng, thanh kiếm trong tay Tiêu Phàm tỏa sáng ra bốn phía, vô cùng lóa mắt.
Đám người Lâm Phong Thành nhìn thấy như vậy, lại càng cười vui vẻ hơn, đồng loạt hô lên: "Ha ha, anh giỏi quá đi mất!"
Ngay cả những người lớn đứng vây xem xung quanh cũng không nhịn được mà bật cười, Hồ Phỉ Phỉ lại càng tức giận hơn.
Làm cái gì vậy hả! Mất mặt quá rồi!
Kì thật đây chỉ là hành động vô ý của Tiêu Phàm, chỉ là hắn cảm thấy tò mò muốn xem đồ chơi bây giờ rốt cuộc như thế này thôi, không nghĩ tới thanh kiếm này lại được chế tasctinh xảo như vậy.
Tất nhiên là sau khi thỏa mãn lòng hiếu kì của bản thân xong, hắn cũng nên chuẩn bị chiến đấu rồi.
Tiêu Phàm nắm lấy thanh kiếm đồ chơi kia, tùy tiện khua khua mấy động tác kiếm bay bổng, coi như là làm nóng người xong rồi.
Nhìn thấy khả năng múa kiếm phiêu dật của Tiêu Phàm, Lâm Phong Thành vẫn như cũ không ngừng cười to khinh thường. Còn người mập mạp đeo mắt kính vừa nãy bông nhiên lại cảm thấy kịch đông!
Chỉ thấy cậu đang tóm mạnh tay của mẹ, chạy lên phía trước, cánh tay nhỏ bé mập mạp chỉ vào Lâm Phong Thành: "Cái tên xấu xa anh không được cười nhạo mặt nạ kẹo que! Ngưởi ngu ngốc như anh căn bản không thể nào hiểu được sự lợi hại của mặt nạ kẹo que chính nghĩa! Anh sẽ phải trả giác cho việc cười nhạo vũ khí trong tay hắn ta! Bởi vì thành kiếm kia chính là vũ khí chủ bài của mặt nạ kẹo que. Đó chính là kiếm năng lượng kẹo que Ikscalibur!"
Bỗng nhiên có một bé mập mạp nhảy ra đứng ở giữa sân trung ương, đẩy đẩy cặp mắt kính trên sống mũi, lộ ra ánh mắt cơ trí không phù hợp với độ tuổi, có vẻ có chút khôi hài, sau đó đưa ra lời giải thích cho chuyện vừa rồi với những người xung quanh:
"Tập thứ tám, lúc mặt nạ kẹp que đang chiến đấu với ác bá bánh chà bông có nói rằng, trước khi bắt đầu đại chiến, hắn sẽ thông qua việc uống nước năng lựơng kẹo que để bổ sung năng lượng kẹo que. Mà vừa rồi anh kia cũng làm một việc như vậy. Bên cạnh đó, ở tập thứ năm, lúc mặt nạn kẹo que chiến đấu với ma nữ sợi cay, mặt nạ kẹo trước khi chiến đấu dùng kiếm năng lượng kẹo que Ikscallibur xuất ra một chiêu "đường phân hòa tan" để tăng cường sức mạnh cho mặt nạ kẹo que. Mà vừa rồi anh kia cũng dùng kiếm năng lượng tung ra một chiêu! Điều qua trọng nhất là... mặt nạ kẹo que trước giờ chưa từng hoài nghi vũ khí của hắn là thanh kiếm năng lượng kẹo que Ikscallibur. Tôi nói chắc không có gì sai hết, kì thật anh chính là thân phận thật sự của mặt nạ kẹo que!"
Tiêu Phàm ngây người như phỗng nhìn vào nhóc mập mạp trước mặt, phát hiện cậu nhóc này đang dùng một ánh mắt tràn ngập nhiệt huyết hơn nữa còn vô cùng sùng bái nhìn mình.
Nhóc mập mạp ơi nhóc mập mạp, anh nói thế nào mới tốt cho em đây, tổ tiến của em năm đó sống dưới sự thống trị khủng bố của thông não tàn, cực kì khó giữ vững được chỉ số thông minh. Không nghĩ tới đã qua một thế hệ đến đời của các em, mà vẫn dễ dàng bị một người khốn nạn tên là mặt nạ kẹo que đầu độc hại thành não tàn.
Những người lớn vây xem đồng loạt cười vang lên, nhưng một ít bạn nhỏ nghe thấy nhóc mập mạp nói như vậy, ánh mắt nhìn Tiêu Phàm lập tức sáng lên, trong lòng bọn họ rõ ràng ủng hộ quan điểm của nhóc mập mạp.
Mà bố mẹ của nhóc mập mạp hiện giờ hận không thể tìm một cái hốc lập tức chui vào, nhưng trước đó bọn họ phải tóm đứa con ngu xuẩn kia của bọn họ về đã.
Nhưng mà lại có người ra tay trước bọn họ một bước, ôm nhóc mập mạp đứng sang một bên...
Hồ Phỉ Phỉ đương nhiên biết suy nghĩ của đôi vợ chồng này, nhưng cô khó khăn lắm mới nhìn thấy một bé mập mạp đáng yêu đến như vậy, Hồ Phỉ Phỉ đâu thể để họ được như ý nguyện, vì thế trực tiếp ôm lấy cậu nhóc đứng quá một bên, cực kì vui vẻ nói: "Nhóc mập mạp, em thật sự thông minh lắm đó, chị rất thích em."
Nói xong Hồ Phỉ Phỉ hôn một cái lên khuôn mặt mềm mại của nhóc mập mạp. Được Hồ đại mỹ nữa hôn một cái như vậy, nhóc mập mạp trở nên càng ngày càng đắc ý, vẻ mặt giương lên nói: "À, không có gì, em là một fan trung thành của mặt nạ kẹo que, chỉ cần là chuyện liên quan đến mặt nạ kẹo que, em đều biết hết."
Đôi vợ chồng kia nhìn thấy một nữ sinh xinh đẹp hình như đang chơi với đửa nhỏ của mình rất vui vẻ, đơn giản cũng không lập tức đến làm phiền, yên lặng đứng một bên, quan sát tình hình đang diễn ra.
"Cái gì mà mặt nạ kẹp que, mấy đứa nhóc này thật sự quá ngây thơ. Cho dù là hắn thật sự đến được đây, cũng không phải là đối thủ của Lâm Phong Thành tôi! Nếu anh đã chuẩn bị xong hết rồi, vậy chúng ta bắt đầu nhanh đi!"
Trước tiên Lâm Phong Thành khinh thường lời nói của nhóc mập mạp một phen, sau đó trực tiếp chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị vung tay về phía Tiêu Phàm.
Giọng điệu khinh thường của hắn ta khiến cho không ít các bạn nhỏ bất mãn, tất cả những đứa trẻ đang ở trong toy town này đứng bên cạnh người lớn đều đang dùng đôi mắt to tròn tức giận trừng hắn ta.
Mà nhóc mập mạp đứng trong lòng Hồ Phỉ Phỉ lại rất to gan, trực tiếp mắng Lâm Phong Thành: "Đò xấu xa ngu xuẩn, lại có thể dám đứng trước mặt mặt nạ kẹo que khuênh khoang, anh sẽ phải trả giá cho những lời nói vừa rồi của mình!"
Sau khi nhóc mập mạp không biết trời cao đất rộng uy hiếp Lâm Phong Thành taekwondo đai đen tam đằng xong, lấy vẻ mặt sùng bái quay sang Tiêu Phàm, kéo giọng ra hô to lên: "Mặt nạ kẹo que cố lên!"
Bị nhóc mập mạp làm ảnh hưởng, các bạn nhỏ đứng xem xung quanh cũng trở nên nhiệt đình, vô cùng nhiệt huyết lên tiếng cổ vũ Tiêu Phàm: "Mặt nạ kẹo que cố lên, mặt nạ kẹo que đánh chết người xấu này đi!"
Mà nhóm cha mẹ đi bên cạnh chúng đã sớm đỏ mặt, có vẻ có chút mất tự nhiên, bất an.
Nghe được nhiều người như vậy lên tiếng ủng hộ mình, Tiêu Phàm vốn nên vui vẻ mới phải, nhưng danh hiệu mà bọn chúng đặt cho mình làm cho Tiêu Phàm cảm thấy xấu hổ!
Mặt nạ kẹo que là trò gì vậy! Bộ phim hoạt hình này là do kẻ ngu ngốc nào nghĩ ra vậy! Bạn đang làm hại mầm no của Tổ quốc đấy có biết không!
Còn cả việc khiến cho Tiêu Phàm thấy phiền não là...
"Mặt nạ kẹo que cố lên nha, mặt nạ kẹo que em yêu anh, mặt nạ kẹo que ngầu quá đi... ha ha ha ha..."
Đúng vậy
Hồ Phỉ Phỉ đang ôm nhóc mập mạp giả giọng hô to lên, nhìn quá có vẻ đang rất vui vẻ.
Vì thế Tiêu Phàm bị cho là sinh vật não tàn "Mặt nạn kẹo que" này trong lòng không thôi phiền muộn, chiến ý càng mạnh hơn.
Mà Lâm Phong Thành lại càng vì chuyện này, bị một đám trẻ con chưa sạch nước mũi hô đả đảo, trong lòng hắn ta khỏi nói có bao nhiêu khó chịu. Nhưng cảm giác quái dị này lại không thể bộc lộ ra bên ngoài, hắn ta chỉ có thể tính toán trong lòng, đợi lát nữa trút hết lên người Tiêu Phàm.
Nếu như đối phương đã chuẩn bị tốt rồi, Lâm Phong Thành cũng không khách khí nữa, đạp mạnh một cái, thân mình xông thẳng về phía trước, nháy mắt lao ra trước mặt Tiêu Phàm.
Lâm Phong Thành co đầu gối lại, bắp chân duỗi thẳng, phi rất nhanh về phía trước. Ngay sau đó vung chân rất nhanh, cú đã này giống như roi da đá về phía bụng Tiêu Phàm!
Thời gian Lâm Phong Thành học taekwondo không phải là rất dài, nhưng tố chất bẩm sinh của hắn ta cao hơn người khác một bậc, chân dài hơn nữa cơ thể còn có sức bật rất mạnh, cho nên môn taekwondo lấy chân mà chủ đạo thật sự rất hợp với hắn ta.
Cú đá này của hắn ta thế công vô cùng sắc bén hung hiểm, cho dù Tiêu Phàm có dùng kiếm đồ chơi kia để đỡ thì cú đã này của hắn ta cũng có thể đạp nát được.
Cảm nhận được áp lực phát ra từ cú đá của Lâm Phong Thành, Tiêu Phàm hiển nhiên rất rõ ràng uy lực của cú đá này, cho nên hắn không thử sức chống lại mà là định nghiêng người né tránh một phen.
Lâm Phong Thành thấy cú đá này của bản thân chắc sẽ đá trung tên yếu đuối này, vẻ mặt trở nên cực kì hưng phấn, nhưng sau đó nháy mắt biến thành ngạc nhiên. Bởi vì đòn tất trúng của hắn ta lại có thể thất bại, đá trúng vào một ảo ảnh sót lại sao?