Lục Vũ Cầm thấy Hàn Thi Dao khẳng định Tieu Phàm như vậy thì trong lòng lại càng tức giận.
Hay cho cái tên Lich King Tiêu Phàm này, tán gái quả thực cao tay! Tiến lùi có mức độ, vừa đủ, thủ pháp ghê gớm như thế, người bình thường quả thực không thể so sánh!
Đúng vậy, theo như Lục Vũ Cầm thấy, bây giờ Tieu Phàm nhượng bộ như vậy hoàn toàn là giả tạo để chiếm được sự tán thưởng của thiếu nữ ngây thơ Hàn Thi Dao, thật sự là bụng dạ khôn lường.
"Thật sự không phải, tôi không biết võ, tôi không có lừa mấy người." Cảm nhận được sát ý nồng đậm từ Lục Vũ Cầm, Tiêu Phàm cảm thấy như thể sắp khóc đến nơi.
"Ha ha, anh cũng đừng khiêm tốn, để cho tiểu nữ tử được lãnh giáo chút kiến thức về thực lực của đại tông sư đi thôi, huống hồ nói thế nào đi chăng nữa, tôi cũng là bạn tốt của em gái anh, sao anh lại khách khí như vậy?" Lục Vũ Cầm nhìn Tiêu Phàm cười tủm tỉm nói, nhưng nụ cười này có chút lạnh giống nước trà đã nguội trên bàn vậy.
"Em gái? Em gái nào? Tôi làm gì có em gái?"
Nghe Lục Vũ Cầm nói, Tiêu Phàm hiển nhiên chưa phản ứng kịp. Dẫu sao trong quá trình trưởng thành của hắn suốt những năm qua, loại sinh vật đáng yêu mang tên em gái này chưa hề tồn tại.
Tuy nhiên trong nháy mắt, Tiêu Phàm đã lấy lại tinh thần, nhận ra em gại trong lời của Lục Vũ Cầm chính là Phàm Tử trong Tân Sinh, lập tức pha trò nói: "Ha ha, đúng đúng đúng, tôi có em gái, hóa ra cô là bạn tốt của em gái tôi..."
Biểu hiện gượng gạo của Tiêu Phàm lúc này tất nhiên đều bị Lục Vũ Cầm nhìn ra, Lục Vũ Cầm rất thương tiếc đối với Phàm Tử của công hội Hoa Nguyệt đã lâu không thấy tăm hơi, trong lòng càng quyết tâm phải đánh Tiêu Phàm một trận ra trò.
Thân là một người anh trai, lúc người khác nhắc đến em gái mình lại không quan tâm, thậm chí nửa ngày mới phản ứng lại được, vẻ mặt kia phảng phất như chưa từng có em gái vậy. Điều này đối với người thân mà nói, thực sự quá đáng.
Có thể thấy cô nương Phàm Tử tâm địa thiện lương đáng thương kia, trong nhà chắc chắn không hề được anh trai mình quan tâm!
Xem ra trong đời thường, anh trai của Phàm Tử chỉ lo tán gái, hoàn toàn không để mắt chăm lo đến em gái mình!
Lục Vũ Cầm nghĩ đến em gái Phàm Tử đáng yêu mà Ngọc Sinh Yên đưa vào trong công hội, nắm đấm vô thức siết chặt hơn một chút...
Lúc này, Tiêu Phàm tương đối hiểu rõ tại sao Lục Vũ Cầm lại muốn hẹn ngày với mình.
Nghe Lục Vũ Cầm âm thấm siết chặt nắm đấm phát ra tiếng răng rắc, lòng Tiêu Phàm vô cùng khổ sở.
Người khác lần đầu tiên được em gái hẹn ngày luôn luôn nhộn nhạo vì hơi thở thanh xuân mập mờ, vì sao bây giờ đến lượt em gái hẹn mình cũng chỉ là vì muốn đánh mình một trận?
"Tiêu tông sư, nước trà đã lạnh. Đã như vậy, chúng ta nên tranh thủ thời gian lên võ đài luận bàn một phen, để cho tiểu nữ tử học tập một chút."
Tên gọi "Tiêu tông sư" này, Lục Vũ Cầm gọi không hề thuận miệng, hiển nhiên cô đã có chút không thể chờ đợi đến việc được đọ sức với Tiêu Phàm.
Bây giờ Tiêu Phàm vẫn chưa uống xong được một chén nhỏ, đang muốn tiếp tục từ chối, không ngờ lại nhìn thấy ánh mắt hung ác của Lcụ Vũ Cầm, hắn vô thức ngậm miệng lại.
Tiêu Phàm chưa từng thấy cô gái nào lại có ánh mắt đáng sợ đến vậy, hắn thực sự không rõ rốt cuộc hắn đã trêu chọc cô khi nào.
Mà trong chớp nhoáng này, Lục Vũ Cầm lại đứng dậy lần nữa, đi về phía võ đài, hiển nhiên không muốn tiếp tục lề mề.
Cơ Hạo Hạo và Hàn Thi Dao cho rằng lát nữa họ sẽ được chứng kiến một trận luận bàn võ thuật vô cùng đặc sắc, trong lòng có chút chờ mong, mà Hồ Phỉ Phỉ đã lờ mờ phát hiện ra chân tướng lại càng hưng phấn không thôi. Cô cảm thấy ở cùng một chỗ với Phàm muội muội nhất định sẽ phát sinh chuyện tốt.
Chuyện tốt đối với Hồ Phỉ Phỉ tất nhiên sẽ trở thành chuyện xấu đối với Tiêu Phàm, vẻ mặt Tiêu Phàm đau khổ, trong lòng âm thầm tính toán xem chút nữa mình phải làm thế nào cho phải.
Sau cuộc nói chuyện ẩn chứa nồng nặc mùi thuốc súng ở phòng khách, thời gian cứ thế trôi đi, không biết từ bao giờ đã đến thời gian hoạt động của võ xá. Đạo trường mới vừa rồi còn trống rỗng, giờ này đã đứng đầy những học viên mặc võ phục. Thấy Lục Vũ Cầm xuất hiện, nhao nhao chào hỏi một phen, vô cùng tôn kính.
Khung cảnh này khiến cho Tiêu Phàm hơi kinh ngạc, âm thầm nghĩ cô gái này thật không đơn giản.
Cô gái này không đơn giản, lát nữa mình sẽ càng gặp nhiều rắc rối...
Đột nhiên, Tiêu Phàm phát hiện được trong số những học viên kia có một ánh mắt ác liệt đang nhìn về phía mình, quay đầu nhìn lại, chợt cảm thấy gương mặt người đó có chút quen mắt.
Ơ? Người này mình đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Rốt cục là ở đâu?
Đúng rồi, là hắn!
Người xuất hiện trước mắt Tiêu Phàm chính là Trịnh Phàm - người được xưng là "Khoa Đại Trịnh Y Kiện" trong võ xá Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S. Thấy Trịnh Phàm xuất hiện ở đây, Tiêu Phàm lập tức hiểu rõ.
Thì ra là thế, trách không được cái cô Lục Vũ Cầm cứ tìm mình gây rắc rối! Hóa ra là muốn trút giận cho cái tên này!
Chờ chút! Nhưng cô ta vì sao lại phải trút giận cho hắn ta? Khi đó rõ ràng là hắn ta đánh hắn mà!
Nhớ lại lần đến Đại học Khoa Học Tự Nhiên trước đó, Tiêu Phàm bỗng cảm thấy nghi hoặc.
Nhưng sau khi thấy Trịnh Phàm lần nữa, Tiêu Phàm càng xác định Lục Vũ Cầm chắc chắn muốn đánh mình.
Mà không bao lâu sau lại có một người quen mắt khoan thai tới trễ, mà người này chính là người đã gây sự lần trước Lưu Kinh Đào.
Lưu Kinh Đào thấy Tiêu Phàm xuất hiện ở đây thì vô cùng giật mình, tuy nhiên qua một lúc lại trở nên vô cùng hưng phấn, chạy đến bên cạnh Trịnh Phàm nói: "Phàm ca, lần này xã trưởng muốn báo thù rửa hận cho chúng ta đúng không. Nghĩ đến chút nữa có thể trông thấy tên nhóc này bị xã trưởng giáo huấn một phen, tâm tình em lại trở nên cực kỳ tốt."
Lưu Kinh Đào nói không to, chẳng qua bây giờ thính lực của Tiêu Phàm rất tốt, lời nói của gã bị Tiêu Phàm nghe được không sót một chữ.
Báo thù rửa hận?
Nghe được bốn chữ này, Tiêu Phàm càng cảm thấy kỳ lạ. Rõ ràng lần trước mình mới là người bị hại, báo thù rửa hận cái gì? Chẳng lẽ là do lão khất cái tự xưng là "Tửu Kiếm Tiên" kia đánh bọn họ nên bọn họ đem cái nợ này tính lên đầu mình?
Tuy nhiên, Tiêu Phàm còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, Lục Vũ Cầm đã hô lên khiến cho những học viên đang nhìn đám người Tiêu Phàm mà bàn tán im lặng: "Trật tự! Vào đúng vị trí!"
Nghe Lục Vũ Cầm nói, các xã viên thi nhau im lặng, lập tức xếp thành một hàng, ngồi xếp bằng trên sân. Tính kỷ luật của võ xã này khiến Tiêu Phàm vô cùng bội phục.
Sau khi thấy những xã viên trong đạo trường ngồi xếp bằng xuống, mấy người Tiêu Phàm không muốn tiếp tục đứng như vậy, đành tìm một chỗ khác ngồi xuống.
"Mọi người nghe cho kỹ, hôm nay võ xá chúng ta vô cùng vinh hạnh khi mời đến một vị cao thủ võ thuật, à không, phải nói là tông sư võ thuật, Tiêu Phàm tiên sinh. Mọi người cho một tràng pháo tay để hoan nghênh sự có mặt của hắn."
Lục Vũ Cầm dứt lời, tiếng vỗ tay không ngừng khiến cho Tiêu Phàm kinh hãi không thôi. Bởi tuy Lục Vũ Cầm nói đây là tiếng vỗ tay hữu hảo nhưng nụ cười trên khuôn mặt của cô ta khiến cho Tiêu Phàm chẳng cảm nhận được chút hữu hảo nào.
Đây là cô ta muốn cưỡng ép mình lên đài, đợi chút nữa ra tay với mình dễ dàng hơn.
Lục Vũ Cầm nhẹ nhàng cười một tiếng, cực kỳ hài lòng với phản ứng của các xã viên, lại còn nhìn Tiêu Phàm với ánh mắt rất khiêu khích, đang muốn tuyên bố việc Tiêu Phàm và mình sẽ thi đấu luận bàn, nhưng không ngờ lúc này lại có một tiếng hét to xen vào!
"Ha!"
Tiêu Phàm cảm thấy giọng điệu này có chút là lạ, nhưng thanh âm cực lớn, khí thế mười phần.
Sau đó một nam sinh mặc võ phục Taekwondo bước nhanh vào, ở trước mắt mọi người lăng chân đá lên không, vô cùng hung hăng.
Ngay sau đó, một đám học sinh mặc võ phục Taekwondo xuất hiện, trật tự đứng một bên, hai tay đem ván gỗ giơ cao lên đỉnh đầu.