Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 714: KHƠI LÊN CHIẾN HỎA

Tên nam sinh lúc trước bay người qua, lại lăng chân trên không, miệng liên tiếp phát ra các âm thanh a a kỳ quái, tấm ván gỗ liền lập tức vỡ thành mấy khối, rơi xuống đất, vô cùng uy phong.

Đến khi tấm ván gỗ cuối cùng bị đá nát, nam sinh thu chân lại, đứng trên mặt đất, quay người ôm quyền cao giọng hô lên với đám người: "Tại hạ là xã trưởng của Taekwondo xã Park Jeong Ji. Lần này đến quý xã muốn lĩnh giáo một phen, xin được chỉ giáo!"

Cách Park Jeong Ji đá vỡ mấy tấm ván gỗ như là làm xiếc khiến cho đám người trong sân hơi giật mình, đợi gã nói hết lời, đám người cuối cùng cũng phản ứng lại.

A, hóa ra cái tên này đến để phá quán...

Đợi đã, đến phá quán? Đây là năm nào rồi mà còn xảy ra cái chuyện máu chó thế này?

Trịnh Phàm là phó xã trưởng, trong võ xá chỉ phục mỗi Lục Vũ Cầm, thấy Park Jeong Ji đến võ xá mình, không có ý tốt mà biểu diễn xiếc, lập tức không vui: "Kinh Đào, lấy một cục gạch đến đây."

Lưu Kinh Đào thấy sắc mặt của Trịnh Phàm, trong nháy mắt liền hiểu ý, lập tức ra ngoài đạo trường mang đến một cục gạch, hai tay nâng lên trước người Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm hét lớn một tiếng, đột nhiên xuất ra một quyền, cục gạch rắn chắc kia lập tức vỡ thành hai nửa, rất uy mãnh.

Nhìn thấy cục gạch bị vỡ nát, Trịnh Phàm vô cùng hài lòng, ngẩng đầu, kiêu ngạo trừng mắt với Park Jeong Ji.

Mà Park Jeong Ji cũng đáp trả, hai người bốn mắt nhìn nhau, phảng phất như có quang điện xẹt qua xẹt lại trong không trung, vô cùng gay gắt.

Park Jeong Ji và Trịnh Phàm đối chọi gay gắt lập tức hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người, nhưng có một người thì không...

Lục Vũ Cầm cau mày nhìn vụn gạch gỗ rơi lả tả trên sân, nắm đấm siết chặt, thân thể khẽ run, trong lòng không ngừng mắng.

Đàn ông quả nhiên đều là một lũ ngu xuẩn!

Bản cô nương thật vất vả quét dọn nửa ngày mới sạch đạo trường, thế mà lập tức lại bị đám khốn kiếp này làm bẩn! Hôm nay trong đạo trường, bất luận là Park Jeong Ji, Trịnh Phàm hay Tiêu Phàm, chỉ cần là đàn ông, bản cô nương đều muốn đánh chết!

Lúc này Park Jeong Ji, Trịnh Phàm, Tiêu Phàm, ba người chẳng biết tại sao mà cùng lúc rùng mình một cái, cảm thấy có chút lành lạnh ở sau lưng...

Park Jeong Ji đột nhiên xông vào khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy kinh ngạc. Hắn thật không nghĩ tới thời bây giờ còn thấy được kịch bản phá quán, xem ra sinh viên bây giờ tương đối nhàn nhã, còn rảnh đến nỗi đi làm mấy chuyện linh tinh này.

Nhưng nghĩ lại, cái tên này tới, với hắn mà nói chẳng phải là một cơ hội hay sao?

Chỉ cần Taekwondo xã và võ xã này đấu nhau tóe lửa, chú ý lẫn nhau, vật sao đó tự nhiên sẽ không còn việc của hắn nữa.

Hơn nữa hắn còn có thể thoát thân từ đầm lầy, hóa thân thành quần chúng, từ từ thưởng thức phần đọ sức của hai xã một phen.

Lục Vũ Cầm cũng không có tốt như Tiêu Phàm, cái tên Park Jeong Ji, cả tên Trịnh Phàm ngu xuẩn kia nữa, còn có tên đàn ông khốn nạn Tiêu Phàm, Lục Vũ Cầm cô muốn đánh tất cả!

Nên đánh ai trước đây? Cô hơi phân vân một chút.

Ba người này hiện giờ trong mắt cô đều có dáng vẻ gợi đòn, cô không thể nào phân thân được.

Cái tên khốn nạn Park Jeong Ji đến để phá quán, không hề nể nang mặt mũi của mình. Vì sự vẻ vang của võ xá, nhất định phải hạ gục tên này. Trịnh Phàm là thành viên trong võ xá, muốn chỉnh tên ngu ngốc này mình còn nhiều thời gian. Hơn nữa cái tên bại hoại của xã hội Tiêu Phàm, mình đã sớm muốn đánh rồi, hôm nay khó có được cơ hội tên này tự tìm tới cửa, bản cô nương nhất định phải đánh.

Nhưng bây giờ nên đánh ai trước? Tiêu Phàm hay Park Jeong Ji?

Lục Vũ Cầm nhìn thoáng qua Park Jeong Ji, lại quay lại nhìn Tiêu Phàm, bỗng nhiên linh qunag trong đầu lóe lên, hai mắt cong cong hình vầng trăng vô cùng đẹp đẽ...

"Uy danh của Park xã trưởng ,tiểu nữ đã sớm được nghe, bây giờ Park xã trưởng hạ cố đến chơi, tiểu nữ tử không thể tiếp đón từ xa..."

Park Jeong Ji thấy một mỹ nữ đến nịnh nọt thì vui mừng trong lòng, ngược lại không chú ý đến nụ cười giảo hoạt của Lục Vũ Cầm.

"Nhắc tới cũng thật trùng hợp, hôm nay cũng một vị tông sư võ thuật hạ cố đến đây, có vị tông sư võ thuật này ở đây thật sự là rồng đến nhà tôm. Nếu như Park xã trưởng không ngại, có thẻ cùng chúng tôi học hỏi vị tông sư này một phen được không?"

Nghe Lục Vũ Cầm nói, Park Jeong Ji nhướng mày, hiển nhiên là không vui.

Park Jeong Ji gã đến đây để phá quán, hắn phải chứng mình cho đám người này thấy Taekwondo mới là môn võ hữu dụng nhất, võ thuật chỉ là khoa tay múa chân thôi. Bây giờ lại muốn hắn học tập một vị tông sư võ thuật, khác nào vứt hết mặt mũi nhà mình đi?

Park Jeong Ji nghe lời nói của Lục Vũ Cầm chỉ là không vui, còn Tiêu Phàm sau khi nghe xong thì giật nảy mình.

Cô gái này muốn làm gì? Muốn gây chiến tranh à?

"Hừ! Không được, Park Jeong Ji tôi tới đây vì vinh quang của Taekwondo xã, cũng không phải tới để học tập võ thuật cái gì gì cảu mấy người! Mau gọi xã trưởng của mấy người ra đây! Đợi ta hạ gục xã trưởng của mấy người, mỹ nữ cô liền gia nhập Taekwondo xã mới là lựa chọn đúng đắn!"

Park Jeong Ji kiêu căng tự mãn, cũng không biết Lục Vũ Cầm chính là xã trưởng của võ xá. Ở trước mặt cô mà dám phát ngôn bừa bãi khiến cho các thành viên trong võ xá càng thêm phẫn nộ, Trịnh Phàm còn suýt chút nữa không nhịn được mà muốn ra tay.

Tuy nhiên Lục Vũ Cầm cũng không tức giận, chỉ chậm rãi nói: "Park xã trưởng, nếu như anh bỏ lỡ cơ hội học tập tông sư võ thuật lần này thì thật sự đáng tiếc! Vị tông sưu võ thuật này tuy không thể lấy một địch mười nhưng thực lực của hắn có thể dư sức đánh ngã bảy tám người. Một cao thủ không tầm thường như vậy, sao Park xã trưởng không học tập một phen?"

Nghe những câu quen thuộc này, Tiêu Phàm ca thán trong lòng, những cô gái này thật sự là xấu xa!

"Anh xem, mấy mỹ nữ ngồi bên kia đều là người sùng bái hắn đấy, đương nhiên tiểu nữ tử cũng không ngoại lệ."

Lục Vũ Cầm ra vẻ thẹn thùng, tư thái mê người nhưng lông tơ đám người trong võ xá lại dựng đứng, hiển nhiên không thể thích ứng được vưới dáng vẻ dối trá này của vị xã trưởng ngày thường vốn vô cùng hung hãn.

Mà Tiêu Phàm lại nhịn không được thầm chửi rủa trong lòng.

Người sùng bái, đây mà được coi là người sùng bái á? Mình cũng không muốn nhận loại người sùng bái mà muốn hại thần tượng của mình gần chết.

Nhưng Park Jeong Ji không biết những thứ này, chỉ là khi nhìn thấy tư sắc của đám người Hồ Phỉ Phỉ thì hai mắt tỏa sáng, nhưng sau khi nghe nói những mỹ nữ này đều là người sùng bái vị võ thuật tông sư chó chết gì kia thì trong lòng lại phiền não.

Mà Lâm Thành Phong theo Park Jeong Ji đến đây, do mặt máu ứ đọng sưng vù lên nên vẫn luôn tránh ở đằng sau lưng đám người kéo đến, bây giờ trong thấy đám người Cơ Hạo Hạo thì trong lòng nhảy lên một cái, lại nhìn thấy thân ảnh đáng hận của Tiêu Phàm thì cả người đều kích động, cuối cùng cũng chẳng thèm để ý đến mặt mũi của mình lúc này trông như thế nào, nhảy ra từ sau lưng đám xã viên của Taekwondo xã, xông tới bên cạnh Park Jeong Ji, đưa tay chỉ Tiêu Phàm, dùng ánh mắt căm hận nhìn Tiêu Phàm rồi nói với Park Jeong Ji: "Park xã trưởng, hôm nay người đánh tôi bị thương chính là cái tên độc ác kia, cậu nhất định phải ra tay trả thù cho tôi!"

Tất nhiên Tiêu Phàm không thể ngờ được lúc này lại có người nhảy ra chỉ trích mình, hơn nữa nhìn tướng mạo khó coi của người này, Tiêu Phàm dường như không nhận ra.

"Phàm muội muội, anh rảnh quá không có việc gì làm nên đi đánh người à? Nhìn bộ dạng của cậu ta, có vẻ như bị anh đánh cho rất thảm."

Hồ Phỉ Phỉ cũng không nhận ra Lâm Thành Phong, thấy hắn bị đánh sưng thành đầu heo khiến người khác đau lòng, lập tức sinh lòng đồng tình.

"Đúng vậy." Cơ Hạo Hạo nhìn khuôn mặt sưng to của Lâm Thành Phong cũng tán đồng.

"Này, tôi không biết cậu ta là ai mà, vì sao mấy người đều không ngừng chỉ trích tôi thế?" Tiêu Phàm thấy ngay cả Cơ Hạo Hạo cũng mở miệng chỉ trích mình, cảm thấy oan uổng, lập tức nói với Lâm Thành Phong: "Vị ca ca này, cậu có phải nhận lầm rồi hay không, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau mà?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!