"Cái tên tiểu bạch kiểm nhà mày đừng có giả vờ hồ đồ, buổi sáng chính mày đánh tao ở, mày có hóa thành tro thì tao cũng nhận ra!"
Lâm Phong Thành nói đến đây, đám người Tiêu Phàm sực tỉnh, thấy dáng vẻ đầu heo của Lâm Phong Thành lập tức không nhịn được mà cười ha hả, đến cả Hàn Thi Dao vốn luôn thục nữ cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Park Jeong Ji thấy Lâm Thành Phong bị chúng mỹ nữ coi là trò cười, chợt thấy Lâm Thành Phong thật sự mất mặt, làm mất hết mặt mũi của Taekwondo xã bọn họ, vì vậy rất tức giận: "Lâm huynh, anh tạm thời lui ra trước, chuyện của anh giao cho tôi xử lý là được."
Mặc dù Lâm Phong Thành vẫn có chút không cam lòng nhưng thấy Park Jeong Ji đồng ý ra tay nên cũng không dây dưa nữa.
"Anh tự xưng là tông sưu võ thuật, tôi chính là xã trưởng Taekwondo xã Park Jeong Ji của đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S, hôm nay vốn muốn luận bàn cùng võ thuật xã một chút. Nhưng bây giờ gặp được người tự xưng là tông sư võ thuật, xem ra tôi nên thay đổi kế hoạch ngày hôm nay một chút..."
Park Jeong Ji bước qua Lục Vũ Cầm, đi thẳng tới trước mặt Tiêu Phàm với dáng vẻ không có ý tốt.
Tiêu Phàm thấy Park Jeong Ji nhìn mình chằm chằm vưới vẻ rất háo hức, biết mình hôm nay không đấu với hắn thì chắc chắn không thoát được.
Thế là trong lòng lại kêu ca yếu ớt, mình có trêu trọc ai đâu, sao cái người quái dị này lại tính sổ lên đầu mình...
Nhìn thấy tình hình bây giờ, Lục Vũ Cầm vô cùng hài lòng.
Đối với cô mà nói, loại tình huống chó cắn chó này không thể tốt hơn, không chỉ tiết kiệm được sức lực đấu với từng người, lại còn có thể thừa cơ lúc hai người này đấu mà quan sát một phen.
Mặt khác cô không thể ngờ được Tiêu Phàm nhìn nhã nhặn vậy mà lại ra tay dã man như thế, đánh Lâm Phong Thành đến nỗi khuôn mặt biến đổi hình dạng, thủ đoạn như vậy thực sự ngoan độc, bảo sao lại có danh xưng là Lich King Mệnh Phàm...
Tiêu Phàm nhìn tư thế của Park Jeong Ji trước mặt mình, biết bạn học này hiện giờ không đánh mình thì không bỏ qua, chợt cảm thấy oan uổng. Lúc đầu hắn thấy Park Jeong Ji từ đâu xông đến thfi còn thấy vui mừng, nghĩ Park Jeong Ji và Lục Vũ Cầm đánh nhau mệt mỏi thì tha cho mình, không nghĩ tới người anh em này lại không có chủ kiến như vậy, bị người khác khiêu khích một chút là chuyển hướng liền, xem ra trận này không đấu thì không còn cách nào khác.
Có điều Tiêu Phàm cũng chẳng có tượng tốt đẹp gì với cái tên này, gã đã tìm tới cửa, Tiêu Phàm cũng không muốn khách khí. Hắn thầm nghĩ lần này mình phải đánh thật hăng. Từ lúc bước vào chỗ này đến bây giờ, Tiêu Phàm đã dồn nén bao nhiêu oán khí, bây giờ cái tên này lại khiêu khích mình, mình đúng lúc có thể phát tiết một phen. Hơn nữa chỉ cần đánh cho tên này thật thảm, dọa sợ cô gái Lục Vũ Cầm kia, không chừng cô ta sẽ bỏ qua ý nghĩ muốn gây phiền phức cho mình.
Thầm nghĩ tới đây, Tiêu Phàm đã xác định, sau đó lạnh nhạt nói: "Được, tôi tiếp nhận lời khiêu chiến của cậu..."
Lục Vũ Cầm vốn cho rằng Tiêu Phàm sẽ từ chối nửa ngày giống lúc trước từ chối cô, trong lòng còn đang tính xem làm sao để thuyết phục hắn, giờ thấy Tiêu Phàm dứt khoát đáp ứng như vậy thì rất ngạc nhiên. Nhưng như vậy cũng tốt, cô đỡ phải tốn nước bọt: "Hai vị đã định luận bàn một phen, tiểu nữ bất tài, hy vọng có thể làm trọng tài, mọi người không có ý kiến gì chứ?"
Đám người Taekwondo xã cũng không có ý kiến gì khác, theo bọn họ nghĩ, mặc dù cái tên trước mắt này tự xưng là võ thuật tồng sư nhưng chỉ cần Park xã trưởng xuất thủ, kết quả vẫn vậy, ai làm trọng tài có ảnh hưởng gì đâu?
Mà đám người trong võ thuật xã từng người đều là em bé ngoan trước mặt Lục Vũ Cầm, nào có ai dám có ý kiến, kết quả người vốn không có ý tốt gì Lục Vũ Cầm trực tiếp trở thành trọng tài cho trận so tài giữa Tiêu Phàm và Park Jeong Ji.
"Tất cả mọi người chuẩn bị xong chưa?"
Lục Vũ Cầm vô cùng chuyên nghiệp, trước khi bắt đầu còn mỉm cười hỏi thăm hai vị "tuyển thủ" một phen. Mà những người vây xem đã sớm chừa lại một khoảng trống cho hai người thi đấu.
Trịnh Phàm vô cùng không cam lòng ngồi xổm một bên, Hồ Phỉ Phỉ lại vô cùng hưng phấn. Chỉ có Cơ Hạo Hạo và Hàn Thi Dao năm tay nhau vì lo lắng cho Tiêu Phàm.
"Chờ chút! Tôi còn chưa khởi động xong!"
Tiêu Phàm bỗng nhiên hét lớn một tiếng khiến cho đám người kinh ngạc không thôi.
Lục Vũ Cầm lúc trước hỏi thăm chỉ là câu khách sáo cho phải phép, cô không nghĩ tới Tiêu Phàm lại trả lời thật, lập tức vô cùng hoang mang, chẳng lẽ cái tên này thay đổi chủ ý, lại muốn kéo dài tiếp?
"Sao thế? Anh sợ à? Sợ thì trực tiếp đầu hàng đi, Park Jeong Ji tôi sẽ tha cho anh một mạng."
Đúng vậy, lúc này Tiêu Phàm đã lâm trận mà lại lùi bước, theo người khác đích thị là biểu hiện của nhát gan.
"Cái loại vô danh tiểu tốt như thế này, vố dĩ không đủ gây sự. Tôi chẳng qua là cảm thấy nếu như luận bàn thì cũng phải duy trì tinh thần thượng võ. Lễ nghi tốt đẹp là điều cơ bản của đấu võ, trang phục tùy ý này, mọi người chờ một lát, tôi đi đổi trang phục tùy tiện này thành trang phục đấu võ chuyện dụng có được không?"
Tiêu Phàm nói như vậy, mọi người liền dồn sự chú ý lên người hắn, trang phục gọn gàng bình thường.
Đúng là hơi tùy tiện, nhưng cũng chỉ là luận bàn mà thôi, soa lại phải chú ý như thế?
Tuy nhiên Lục Vũ Cầm lại vô cùng tán thành với lời nói của Tiêu Phàm. Là một người vô cùng yêu quý võ thuật, Tiêu Phàm làm như vậy khiến Lục Vũ Cầm tương đối thưởng thức, trong lòng âm thầm nói, Tiêu Phàm cái người này tuy hạ lưu nhưng lại tương đối chú ý đến phương diện lễ nghi đấu võ, ngược lại cũng có một chút phong phạm của đại sư.
"Được, phòng thay quần áo của đàn ông trong võ thuật xã chúng ta ở bên kia, bên trong hẳn có võ phục phù hợp với anh, ngươi có thể vao ftrong để thay đồ."
Lục Vũ Cầm chỉ về phía một gian phòng có treo biển phòng thay đồ, nói với Tiêu Phàm.
"Không cần phiền cô, tự tôi có thể thay quần áo." Tiêu Phàm xoay người, vác balo vải của mình đi về phía phòng thay quần áo.
Nhìn bóng lưng chậm rãi rời đi của Tiêu Phàm, Lục Vũ Cầm bỗng cảm giác nghi hoặc. Người này sao lại mang theo võ phục? Chẳng lẽ hắn thực sự là võ thuật tông sư, nếu không thì sao lại mang theo võ phục tùy thân?
Nhưng một tông sư võ thuật luôn tràn ngập tinh thần thượng võ, tất nhiên phẩm hạnh sẽ rất tốt đẹp, sao trong găm lại trở thành Lich King tiếng xấu đồn xa? Chắc là mình trước đó đã hiểu lầm Tiêu Phàm.
Lục Vũ Cầm lần lần đầu tiên sinh ra cảm giác hoài nghi đánh giá của mình về Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm tiến vào phòng thay quần áo, đám người trong đạo trường yên tĩnh chờ đợi.
Nhưng dần dần, bầu không khí liền trở nên phiền muộn.
"Làm cái gì thế? Hắn ta là một tên đàn ông mà thay quần áo cũng lâu như vậy à?"
"Đúng thế, cái tên này không phải sợ hãi Park xã trưởng của chúng ta nên lấy cơ đi thay quần áo mà bỏ trốn đấy chứ?"
"Có thể như thế lắm, ta thấy hắn cúng trẻ, cùng lắm cũng chỉ tầm chúng ta thôi, sao có thể là cái gì tông sư võ thuật? Đoán chừng chém gió căng quá nên sợ mất mặt mà chạy rồi..."
Thật lâu không thấy Tiêu Phàm ra, một ít xã viên Taekwondo bàn tán, đến cả Lục Vũ Cầm cũng không nhịn được, nói với Trịnh Phàm: "Trịnh Phàm, đi vào phòng thay đồ xem cái tên kia rốt cục đang làm cái gì? Vì sao lại lề mề như thế!"
Bị một đám người Taekwondo xã cặn bã nghị luận bàn tán lung tung, Trịnh Phàm đã sớm đứng ngồi không yên, lập tức đứng lên chạy về phía phòng thay đồ.
Nhưng lúc hắn ta đang chuẩn bị chạy đến trước cửa phòng thay đồ, cửa chính phòng thay đồ liền mở ra...
Tiêu Phàm đã thay quần áo đi ra, tiếng nghị luận líu ríu cũng theo đó mà lắng xuống, trong sân nháy mắt trở nên im lặng.
Bởi vì lúc này Tiêu Phàm ăn mặc quá mức trang trọng...
Trước đây Tiêu Phàm nói trnag phục của mình quá mức tùy tiện, phải đổi lại. Bởi vì thay đổi võ phục chuyên dụng giúp thi đấu dễ dàng hơn, nhưng đám người không hề ngờ tới, Tiêu Phàm lại thay đổi trang phục trang trọng đến mức này!