Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 721: BÁT QUÁI CHƯỞNG CHÂN CHÍNH

Dù sao, khí kình rời khỏi cơ thể cũng là vật không thể tưởng tượng nổi, cũng là thứ mà cô chưa bao giờ được diện kiến. Bây giờ phải đối mặt một mình, tất nhiên sẽ cảm thấy căng thẳng, nhưng hưng phấn và chờ mong lại nhiều hơn.

Lục Vũ Cầm thật sự rất muốn biết, sức mạnh của khí kình rời cơ thể rốt cuộc là như thế nào. Vì sao Tiêu Phàm lúc ấy chỉ chỉ nhẹ như vậy, Park Jeong Ji đai đen tứ đẳng Taekwondo lại ngã ngay xuống đất?

Mồ hôi chảy xuống chóp mũi, nhịp tim của Lục Vũ tinh đột nhiên đập nhanh hơn, nhưng trong khoảnh khắc Tiêu Phàm chỉ đó, cô liền nghi ngờ, bởi vì cô không cảm giác được trên người mình có gì đau đớn cả?

Sao vậy? Không phải hắn công kích rồi sao? Sao lại không thấy đau đớn? Chẳng lẽ hắn ra chiêu sai sao?

Bất quá tiếp theo đó, Lục Vũ Cầm chợt thấy dưới chân không bình thường, cả người bị thế đà xông lên trước đó kéo, mất thăng bằng, ngửa mặt ngã xuống đất!

Cái này! A! Cái tên hèn hạ, khốn kiếp này! Loại người này chính là đang bôi nhọ tinh thần võ đạo!

Cảm giác được dưới chân không bình thường, Lục Vũ Cầm dường như đã hiểu rõ Tiêu Phàm chỉ như vậy là sao.

...

Khí Kình Ngoại Phóng? !

Nếu là Tiêu Phàm biết được suy đoán trong lòng Lục Vũ Cầm lúc trước, hắn chắc chắn sẽ khịt mũi coi thường. Bởi vì Khí Kình Ngoại Phóng, không hề tồn tại...

Giơ ngón lên chỉ thẳng về phía trước, vốn không có bất cứ tác dụng gì. Sở dĩ Tiêu Phàm bày ra tư thế như vậy, chẳng qua là cảm thấy tư thế này vừa ngầu, vừa đẹp trai, mà lại còn khí thế mà thôi.

Mà vừa ngầu, vừa đẹp trai, vừa có khí thế là có thể thu hút sự chú ý của người xem lên trên người mình mà không nhìn đi đâu khác, đúng lúc đảm bảo hắn có thể tấn công âm thầm.

Mặt khác, hai tay Tiêu Phàm vẫn luôn bỏ trong túi quần, cũng không phải để làm dáng, để cho mình nhìn ngầu lòi hơn chút, mà là để che giấu thứ hắn vẫn cất trong túi quần.

Thứ đó chính là "ám khí", cho nên không tiện phô ra cho mọi người thấy. Nếu như lúc chiến đấu mà lại thò tay vào túi quần lấy nó ra thì có hơi bất thình lình, làm mất đi tính đột ngột của "ám khí" .

Cho nên từ đầu đến cuối, những cử chỉ cực ngầu lòi mà Tiêu Phàm làm nãy giờ, cũng là vì đảm bảo cho đòn đánh vô cùng quan trọng quyết định thắng thua này.

Ám khí, chính là binh khí dùng để đánh lén trong âm thầm, nhưng cũng không có nghĩa nhất định phải có lực sát thương.

Từ lúc tặng Nhẫn Slime cho Carla, Tiêu Phàm đã phát hiện ra điều này, mà bây giờ, hắn lại áp dụng "ám khí" có đặc tính trái ngược với đặc tính dính của Nhẫn Slime.

Trái ngược với dính, tất nhiên người ta sẽ nghĩ đến trơn, mà liên quan đến trơn thì đương nhiên không thể thiếu loại chất lỏng như dầu.

Thế nên, ánh sáng vàng trên đầu ngón tay của Tiêu Phàm chỉ là dầu ăn mà Tiêu Phàm để nấu ăn bình thường trong sinh hoạt mà thôi.

Đây là sát chiêu mà Tiêu Phàm đã nghĩ một đêm trước khi ra khỏi cửa.

Bây giờ thế thời đổi thay, sinh viên tài cao đều thích đánh nhau, vừa nghĩ đến việc mình lại muốn vào Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S, một nơi thích hợp đánh nhau, Tiêu Phàm nào có thể không nghĩ ra thêm chút thủ đoạn để đề phòng cho bản thân chứ.

Bạn nhìn đi, bây giờ không phải dùng tới rồi sao?

Một bình dầu ăn nhỏ đặt trong túi áo, đến thời điểm then chốt tiện tay lấy ra một ít, dùng Ngự Kiếm Thuật để phun xuống dưới chân đối thủ, không cần tốn quá nhiều sức đã hạ gục được đối thủ, không phải quá kì diệu sao!

Bạn bảo chiêu này hèn hạ vô sỉ, là thủ đoạn hạ lưu sao?

Tiêu Phàm lại không cho như vậy, có ý tưởng lại không dùng, đúng là tiện nhân già mồm. Huống chi thủ pháp này rõ ràng là chế ngự địch vô cùng hiệu quả, đúng lúc cũng có thể phối hợp với Bá Vương Phục Hổ quyền. Sao phải bận tâm đến sĩ diện làm gì, đao tốt phải dùng đến lưỡi dao mới là người thông minh.

Nếu bây giờ Lục Vũ Cầm đã ngã xuống đất như mong muốn, vậy thì mình dùng đòn sát thủ Bá Vương Phục Hổ quyền chế ngự cô ta thôi!

Tiêu Phàm bỗng nhiên nhảy vọt đến đè lên người Lục Vũ Cầm mới vừa ngã xuống đất!

...

Lục Vũ Cầm phát hiện cảm giác nhờn rít dưới chân, cảm thấy vô cùng buồn nôn. Cuối cùng cô cũng đã biết lý do Tiêu Phàm từ đầu đến cuối cứ chỉ như vậy, trong lòng thầm oán hận mãi không thôi, đang muốn mắng Tiêu Phàm một tiếng vô sĩ hèn hạ, không ngờ chỉ trong chốc lát Tiêu Phàm đã vọt về phía cô.

Cảm thụ được người đàn ông đang cưỡi trên người mình, Lục Vũ Cầm chợt cảm thấy thật xấu hổ, gương mặt đỏ ửng lên, trong lòng rối bời, chỉ muốn nhanh chóng thoát ra khỏi đây.

Một khi bị Bá Vương Phục Hổ quyền cưỡi trên người, cũng có nghĩa là cơ thể sẽ bị quản chế, nào có thể dễ dàng bỏ chạy như thế.

Lục Vũ Cầm phát giác bản thân giống như bị trói buộc bởi một sức mạnh kinh khủng, không cách nào động đậy. Trong lòng cô thầm ngạc nhiên, đây là công phu gì?

Chưa đợi Lục Vũ Cầm nghĩ xong, nắm đấm Tiêu Phàm đã sắp nện xuống ngay mắt, dọa Lục Vũ Cầm hoảng sợ nhắm tịt hai mắt lại.

Mắt thấy nắm đấm sắp rơi xuống, Tiêu Phàm chợt dừng lại, khí thế cũng chậm đi.

Tiêu Phàm lúc nãy là kích động nhất thời, quả thật rất muốn đánh cho cô ta sấp mặt. Thế nhưng khi nắm đấm sắp chạm vào thì Tiêu Phàm lại không xuống tay được.

Làn da trắng noãn như tuyết, nhẵn mịn bóng loáng, ngũ quan đẹp đẽ tinh xảo, xinh đẹp như hoa. Một gương mặt xinh đẹp như thế này, hắn thật sự không nỡ ra tay chút nào.

Tiêu Phàm cũng không phải là một tên phong lưu, nhưng vẫn có lòng thương hoa tiếc ngọc.

Huống hồ, cô nàng này còn là bạn của Cơ Hạo Hạo, nếu như mình đánh mặt cô ta thật, sau này Cơ Hạo Hạo cũng khó xử.

Nhưng không thể đánh mặt thì mình có thể công kích ở đâu chứ?

Tiêu Phàm rút lại nắm đấm vào mặt Lục Vũ Cầm, lần nữa xuất kích, nắm đấm lần này thoáng hạ xuống, mắt thấy sắp đụng vào đến nơi rồi, nhưng quyền phong cuối cùng vẫn chả thể tiến lên chút nào, dừng ngay ngưới người Lục Vũ Cầm khoảng cách một tấc.

Vẫn không xuống tay được!

Mình bây giờ đang cưỡi trên bụng Lục Vũ Cầm. Dưới gương mặt, đương nhiên là ngực, nhưng nhìn cái thứ vô cùng sống động, lại còn mềm mại này, Tiêu Phàm càng xấu hổ hơn, khó mà ra tay được.

Cho nên nói, cuộc đọ sức này vốn dĩ có vấn đề, mình đã sớm không muốn đánh rồi!

Đối với việc này, Tiêu Phàm không khỏi thầm ảo não...

...

Ngón tay chỉ có tác dụng ra vẻ của Tiêu Phàm lại chỉ ra, nhưng Lục Vũ Cầm cũng lại ngã một các kỳ lạ không thể hiểu nổi hệt như Park Jeong lúc trước. Mọi người thoáng chốc sợ ngây người.

Nếu lần đầu tiên là trùng hợp, vậy lần này thì phải giải thích sao?

Đây rốt cuộc là công phu tà môn gì, vì sao lại sắc bén đến như thế?

Có điều, suy nghĩ của mọi người còn chưa tồn tại lâu trong đầu thì đã bị cảnh sau đó dọa mất hồn.

Chỉ thấy Tiêu Phàm nhảy lên một cái, đợi đám người kịp phản ứng, Lục Vũ Cầm đã bị Tiêu Phàm cưỡi trên người.

Cảnh này này rất quen thuộc, hệt như trận đấu lúc nãy, nhưng coi như Tiêu Phàm có ăn gan trời thì cũng không thể sử dụng như vậy chứ?

Lần trước cưỡi Park Jeong Ji đai đen tứ đẳng Taekwondo cũng xem như rất hung mãnh, nhưng bây giờ cảnh tượng cưỡi Lục Vũ Cầm thì lại không liên quan chút nào đến hai chữ hung mãnh. Cảnh tượng nam ở trên nữ ở dưới làm cho mọi người nhìn thấy mà mặt đỏ tim run!

...

Ba giây áp chế của Bá Vương Phục Hổ Quyền , tuy ngắn nhưng đối với Lục Vũ Cầm bị Tiêu Phàm dè dưới người mà nói thì không khác gì dày vò.

Cô chẳng biết tại sao mình lại bị trấn áp đến nỗi không thể động đậy, nhưng lại có cảm giác sâu sắc đối với việc Tiêu Phàm bỗng nhiên không có sức lực.

Cô đã chuẩn bị tốt việc bị đập nát thịt. Nhưng làm nàng cảm thấy kỳ lạ chính Tiêu Phàm lại không ra tay.

Thật sự rất kỳ lạ, một cơ hội như vậy, sao Tiêu Phàm lại không thừa thắng xông lên chứ?

Nhưng cô nào biết được, Tiêu Phàm do dự vì không biết nên ra tay ở đâu...

Ba giây qua đi, Lục Vũ Cầm lại hé hai mắt ra, tinh mang trong mắt cô tràn ra, bởi vì cô lần nữa cảm nhận được nguồn sức mạnh trong cơ thể.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!