Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 722: TAN

Cô phải nhân cơ hội này thoát khỏi áp chế của Tiêu Phàm áp chế, cô muốn cho Tiêu Phàm một đòn độc ác nhất!

Thế là cô liều lĩnh dùng hết sức đứng dậy!

Nhưng vào chính lúc này, cô lại cảm giác được có thứ gì đó, đó là cảm giác buồn bực kỳ lạ...

Mặt Tiêu Phàm đỏ bừng, ngơ ngác nhìn một màn trước mắt mà không biết phản ứng ra sao.

Lúc nãy, nắm đấm thứ hai của cũng không rơi xuống, vẫn đặt ngay khoảng cách một tấc trước ngực Lục Vũ Cầm, mà sau khi Lục Vũ Cầm đang bị Tiêu Phàm dưới người khôi phục lại sức mạnh, mãnh mẽ đứng dậy, khoảng cách một tấc nho nhỏ này đã không cánh mà bay từ lúc nào rồi.

Khoảng cách tiếp xúc một tấc biến thành 0?

Ồ, không, có lẽ đã biến thành số âm...

Mọi người đang xem đồng loạt nuốt ngụm nước miếng. Bầu ngực mềm mại của Lục Vũ Cầm bởi vì nắm đấm của Tiêu Phàm mà lõm xuống. Dù không chạm đến nhưng chỉ nhìn thôi mọi người cũng đã có thể cảm nhận được sự mềm mại mê người đang co dãn chống lại nắm đấm của Tiêu Phàm...

Lúc này Lục Vũ Cầm cũng cảm giác được thứ gì đó, chậm rãi cúi đầu, nhìn những cái nhanh vuốt ma quỷ đang bày bốn phía cân xứng xung quanh đống mỡ của mình.

Khuôn mặt trắng noãn như đám mây phía trời tây lúc hoàng hôn, theo ánh trời tà lặn xuống, bị đốt đến đỏ bừng, để lại một cảnh sắc vô cùng xinh đẹp...

"Á! Đồ dâm dê!"

Một tiếng kêu to phát ra từ trong đạo trường của Xã Võ Thuật, cả kinh đến lũ chim sẽ trong rừng cây làm chúng nó bay tán loạn.

Sau một giây, đầu ngón tay ra quyền, nhanh như gió bay, thế như Du Long, di chuyển như nước chảy, một sức mạnh đất trời đánh về phía Tiêu Phàm đang ngây người như phỗng vì tiếng hét!

Đây là đòn đánh tinh túy nhất của Bát Quái Chưởng mà Lục Vũ Cầm bao năm tu luyện, cũng là phát tiết ra tâm tình vô cùng phúc tạp trong lòng cô!

Một tiếng Bách vang lên rõ rành, đám người câm như hến đờ người nhìn phía trước.

Một cô gái đang ôm lấy quần áo che trước ngực mình, đầu tóc hơi lộn xộn, đôi mắt xinh đẹp óng ánh, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu ngồi đó, một dáng vẻ vô cùng mê người.

Mà người đàn ông bên cạnh cô, lại đang chật vật nằm sấp trên mặt đất, mông hơi vểnh, vùi đầu xuống đất, không nhúc nhích, hệt như vừa mới bị gió lớn lật tung...

Sắc trời phía ngoài lễ đường vừa tối đi, Tiêu Phàm ở xã Võ Thuật này đã một thời gian nhất định...

"Đội trưởng ca ca, còn đau không?"

Cơ Hạo Hạo nhìn những tia máu li ti trên khuôn mặt Tiêu Phàm, hơi đau lòng, vẻ mặt hệt như chính mình bị thương, bàn tay lại thò vào trong thau nước đá lấy ra một cái khăn mặt, vô cùng dịu dàng lau lau mặt Tiêu Phàm.

Hồ Phỉ Phỉ lúc này cũng ngồi im bên cạnh Tiêu Phàm, dù không hề lên tiếng, nhưng vẫn khó che giấu được ý cười trong mắy.

Lúc này, Tiêu Phàm và Lục Vũ Cầm so tài thắng ai thua đã sớm không còn quan trọng nữa, bởi vì khi cảnh tượng khi xảy ra, cuộc tỷ thí vốn không còn cách nào tiến hành tiếp được.

Bỗng nhiên xảy ra sự cô làm cho Tiêu Phàm ăn đủ một chưởng toàn lực của Lục Vũ Cầm, dù không bị thương tới gân cốt, nhưng với một đòn toàn lực này của Lục Vũ Cầm, thể diện của Tiêu Phàm vẫn để lại một dấu ấn ký.

Vết đỏ mảnh mai dài nhỏ, người khác vừa nhìn đã biết đây là một kiệt tác làm ra bởi bàn tay của một người đẹp.

Mà người đẹp lúc này đã cởi bộ đồ mình mặc ra.

Cô không thèm đếm xỉa đến ánh mắt của người nào đó đang ngồi xổm bên cạnh, mặt hơi đỏ, hai tay khoanh trước ngực, nhưng vẻ mặt vẫn kiêu ngạo như cũ.

Về chúng xã viên của xõ Võ Thuật, từ sau lúc đó đã bị Lục Vũ Cầm xua đuổi đi hết.

Thấy vị người tài được xưng là "Tiêu tông sư" kia bị xã trưởng của mình một chưởng tát cho bay lên trời vài thước, sau đó là bộ dạng ngã nhào xuống đất, đám người nào còn dám lỗ mãng, nhốn nháo hóa thành chim thú giải tán, tránh phải rước họa vào thân.

Cảm giác hai gò má mình nóng rát dưới lớp đá lạnh, Tiêu Phàm cực kỳ phiền muộn.

Cho nên nói, con gái cũng thật là, đã nói là đừng so tài rồi thì lại nhất định phải so, kết quả lại náo nhiệt đến như vậy, cho mình ăn một chưởng, còn cảm thấy xấu hổ.

"Này, lại bôi thêm ít cao đi, ngày mai sẽ đỡ thôi..."

Lục Vũ Cầm không biết từ đâu tìm được hũ cao, ném cho Tiêu Phàm: "Hôm nay cứ như vậy đi, chúng ta không phân cao thấp, lần sau lại tái chiến."

"Còn chiến! Chiến cái đầu cô!"

Nghe Lục Vũ Cầm nói vậy, Tiêu Phàm thật sự nhịn không nổi nữa, gào lớn, loại chiến đấu vô nghĩa như thế này, con mụ này còn muốn tiếp tục nữa hả?

Cô thì không sao, nhưng người bị thương là tôi đó!

"Nhưng chúng ta chưa phân thắng bại mà!" Lục Vũ Cầm không phục, bèn lên tiếng giải thích.

"Còn chưa phân thắng bại? Sớm biết như thế, lúc tôi cưỡi trên người cô khi nãy, quất cô chết luôn cho rồi!"

"Anh..." Lục Vũ Cầm chỉ vào Tiêu Phàm, cảm thấy hơi khó thở, nhưng nàng trong lòng rất rõ những điều Tiêu Phàm nói đều là sự thật, nếu khi đó cô trúng mấy cú đấm của Tiêu Phàm, có lẽ thắng bại đã phân.

Nhưng... Nhưng cô vẫn là không cam tâm chút nào!

"Dù sao, tôi cũng mặc kệ, tôi không chiến, cô muốn đánh nhau thì tìm cây gậy kia mà đánh!" Tiêu Phàm nhếch đầu lên, dứt khoát không thèm để ý nữa.

Đáng ghét! Sao có thể như vậy được!

Trong lòng Lục Vũ Cầm thầm oán giận, mặc dù cô cực kỳ ghét tên "Ô Yêu Vương" Mệnh Phàm này, nhưng trải qua lần tiếp xúc này, cô vẫn khá là công nhận Tiêu Phàm có thực lực.

Không nói đến thân pháp cao thâm có thể tránh né được tất cả các đòn công, ngay cả sau đó Tiêu Phàm sử dụng một hệ liệt "thủ đoạn hạ lưu", sau khi Lục Vũ Cầm suy nghĩ thật kỹ thì cảm thấy cũng có chút mạnh.

Sau khi biết rõ một chiêu kia của Tiêu Phàm cũng không phải là khí kình, mà là dầu vừng thì Lục Vũ Cầm vô cùng phẫn nộ với loại thủ đoạn hèn hạ này, nhưng thầm nghĩ lúc ấy, thứ mà Tiêu Phàm ném ra không phải dầu vừng mà là các loại kim bạc, trong lòng cô chợt cảm thấy thật sợ hãi.

Võ công luyện tới cực hạn, nhặt hoa ném bướm đều có thể làm người khác bị thương, Lục Vũ Cầm vốn cho rằng đó chỉ là cách nói khoa trương mà thôi, nhưng bây giờ xem ra, tin đồn này có lẽ cũng không phải là phóng đại.

Ngón tay co lại, làm cho dầu vừng biến thành ám khí, dùng một thủ đoạn thần không biết quỷ không hay ném xuống chân mình. Thủ pháp như thế này, nếu như đổi lại thành thứ gì đó sắc bén, vậy chẳng phải mình xong đời rồi sao.

Xem ra Tiêu Phàm lần này cũng không có ác ý gì với mình, nếu dùng chiêu ác độc hơn một chút, với thủ đoạn như vậy mà ném cục đá hay cái gì đó vào người mình, đoán chừng mình cũng phải bị thương nặng lắm.

Mặt khác, nếu lấy kim loại làm ám khí mà ném

Lục Vũ Cầm được chứng kiến không ít, kiểu bắn dầu vừng như Tiêu Phàm, cũng là lần đầu tiên Lục Vũ Cầm nhìn thấy.

Muốn làm cho chất lỏng tụ nhỏ lại trong tay mình để vẩy ra, thủ pháp cao thâm đến mức nào mới có thể làm được chứ!

Trừ việc sợ hãi thán phục kỹ nghệ "Tay vung dầu" của Tiêu Phàm, Lục Vũ Cầm sinh lòng nhớ thương "kỵ thuật" thô bạo của Tiêu Phàm.

Lúc Lục Vũ Cầm bị Tiêu Phàm đè dưới người, cảm giác rất rõ ràng cả người mình bị rút hết sức lực, mà cảm giác bị trấn áp mạnh mẽ lại bá đạo này cũng không phải đơn giản chỉ gây ra sức áp bức. .

Trong thuật chế ngự này của Tiêu Phàm có càn khôn, nhưng Lục Vũ Cầm nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu được huyền diệu trong đó.

Vào thời điểm đó sao hắn có thể rút hết sức lực của mình được chứ? Áp bách khí thế? Hay là phong tỏa huyệt vị?

Không hiểu, dù thân là người lạc vào cảnh giới kỳ là nhưng cô vẫn hoàn toàn không hiểu.

Thuật chế ngự này của Tiêu Phàm rõ ràng đã đã vượt ra khỏi phương diện Lục Vũ Cầm có thể lý giải, cho nên Tiêu Phàm trong mắt Lục Vũ Cầm càng trở nên thần bí.

Có lẽ, Tiêu Phàm này thật sự là tông sư võ thuật chứ chả đùa...

Một nhân vật tông sư có cấp bậc sẵn lòng dạy bảo mình, mình tất nhiên sẽ được ích lợi không ít, nhưng hôm nay tên Tiêu Phàm này lại còn nói không chiến nữa, việc nên làm sao cho phải?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!