Mặc dù quang cảnh ở Tự Mạc Nhai tồi tàn, nhưng tầm nhìn lại rất khác biệt, thời gian đầu khi bắt đầu liên thông khu vực, nó hấp dẫn không ít người chơi đến ngắm cảnh.
Nhưng càng về sau, người chơi càng thấy chán.
Sau khi lưu lại một vài hình ảnh game với nụ cười vào album ảnh trong khung chat, các người chơi vừa lòng rời đi. Cũng vì vậy mà Tự Mạc Nhai cũng khôi phục lại sự quạnh quẽ hoang vắng đặc biệt trong trận doanh Ác Ma một lần nữa.
Nhưng dường như hôm nay lại khác, trênh vách núi vẫn luôn vắng vẻ truyền ra một loạt tiếng động ồn ào.
Tiêu Phàm nhìn về phía âm thanh, những bóng người quen thuộc dần xuất hiện trong trí nhớ của hắn.
Hắc biết, những ác ma dạo chơi ở bên ngoài này, hôm nay đã về nhà rồi...
Bởi vì sự việc quan trọng, Tiêu Phàm biết Phong Ma Tiểu Xích Lang không chỉ mời một mình mình, nhưng thứ thu hút sự chú ý của Tiêu Phàm trên Tự Mạc Nhai hơn cả chính là một con ma thú hình nhện với bộ lông tối đen đang dần xuất hiện, vô cùng hung tàn.
Mặc dù diện mạo của chúng hung ác, nhưng Tiêu Phàm cũng không lo chúng sẽ tấn công mình, bởi vì Tiêu Phàm biết chúng là vật nuôi của các người chơi, hơn nữa Tiêu Phàm cũng rất quen tên của bọn chúng, Ma Nhện Phục Kích...
Ầy, thời gian trôi qua nhanh thật, trước đây khi mẹ của chúng mày bị tao liên thủ với bộ lạc Orge xử lí chúng mày mới chỉ là một quả trướng, không ngờ rằng chỉ trong chớp mắt, chúng ta đã lớn như vậy rồi.
Tiêu Phàm nhìn thấy loại ma thú Ma Nhện Phục Kích này một lần nữa, không khỏi có chút hoài niệm, xúc động bỗng dâng lên trong lòng.
Đám Ma Nhện Phục Kích cũng không biết Tiêu Phàm là kẻ thù giết mẹ của chúng, bốn đôi mắt bọ lạnh lẽo khác thường, nhìn Tiêu Phàm đi ngang qua bọn chúng, cũng không có chút dao động nào.
Có điều chủ nhân của bọn chúng lại không thấy như vậy, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Tiêu Phàm khát máu hơn nhiều, ánh mắt tràn ngập thù địch, bởi vì những ngày tháng của cuộc sống trên mảnh đất vàng này, bọn họ ở chung với Tiêu Phàm hoàn toàn không thoải mái, thậm chí có thể nói là thù địch.
A Đặc không nhìn Tiêu Phàm, gã chỉ mài thanh Sát Trư Đao thành những tiếng vang ken két.
Biều Đại Đại đứng bên cạnh A Đặc, múa Đường Lang Quyền đến mức tràn đầy uy lực, dường như gã định thị uy với ai đó, nhưng lớp mỡ bốn bề dậy sóng trên bụng gã khiến gã lại trở nên càng buồn cười hơn.
Ngược lại tầm mắt của Phong Lang không hề trốn tránh, gã nhìn chòng chọc vào Tiêu Phàm đang đi từ phía xa tới, ánh mắt tức giận như muốn nứt ra.
Cảm nhận được ánh mắt của gã, Tiêu Phàm cũng không hề dừng lại, trực tiếp lựa chọn mặc kệ đi ngang qua người gã.
Đi qua Phong Lang, hắn liền nhìn thấy vị từng là "người đứng đầu trận doanh Ác Ma", Ác Long.
Dáng dấp của Ác Long vẫn như vậy, uy phong lẫm liệt, chẳng qua hẳn ta không có thanh kiếm Ảm Long Minh Viêm, thay vào đó là bộ Cương Chế Quyền hợp với phong cách chiến đấu của hắn ta hơn.
Nhìn thấy Tiêu Phàm đi tới, Ác Long trực tiếp hướng về phía hắn làm một động tác cắt cổ uy hiếp.
Nhưng Tiêu Phàm vẫn chọn cách không quan tâm đến cử chỉ ngây thơ này của Ác Long, hắn tiếp tục đi theo "Thính Phong Giả số 001" đi về phía trước.
"Anh!"
Thái độ không tôn trọng Tiêu Phàm dành cho Ác Long khiến Phong Lang tức giận, gã muốn xông lên phía trước dạy cho Tiêu Phàm một bài học, nhưng một cánh tay tráng kiện lại trực tiếp vươn ra, cản gã lại.
"Thôi kệ đi..."
"Nhưng đại ca, hắn ta..."
"Tao nói kệ đi!"
Ác Long nhìn theo Tiêu Phàm, ánh mắt có chút phức tạp.
Mặc dù trước đây ở trong trận doanh Ác Ma, Mệnh Phàm kết thâm thù đại hận với Hắc Long bang, nhưng sau đó tên vô cùng đáng ghét trước mắt này lại có ơn với Hắc Long bang, Ác Long cũng không biết nên đối xử với người này như thế nào?
...
Trước đây khi ở trận doanh Ác Ma, bởi vì Hắc Long bang có mâu thuẫn với Vũ Hội Ác Ma nên hai bên đã giao chiến, chịu đựng đả kích nghiêm trọng. Sức chiến đầu của công hội bị làm nhục nghiêm trọng, đến khi liên thông khu vực, toàn bộ thế lực của Hắc Long bang đã không thể so bì với các công hội lớn của các trận doanh khác nữa rồi.
Ma đúng lúc ấy, cái tên đáng ghét Mệnh Phàm kia lại chủ động liên lạc với hắn ta...
Ác Long cho rằng Tiêu Phàm đến để chế giễu, cho nên hắn ta chuẩn bị rất nhiều trà, định bụng rằng sẽ đọ sức với Tiêu Phàm bằng "thuật ngôn ngữ" một phen.
Không ngờ, người này lại đến tìm mình để bàn chuyện làm ăn, một mối làm ăn khiến hắn ta không thể từ chối được.
Hàng hóa trong tay Tiêu Phàm chỉ có hai loại, một là thẻ bài, và một đám trứng ma thú.
Ác Long hiểu rất rõ hai thứ này nói lên điều gì... Đó chúng là sự quật khời một lần nữa của Hắc Long bang trong "Tân Sinh".
...
Lệnh bài công hội, khiến Hắc Long bang trở thành công hội thành lập chính thức đầu tiên trong server trong nước của "Tân Sinh", bù lại được không ít danh tiếng đã mất trong quá khứ, hơn nữa còn khiến cho Hắc Long bang đạt được lợi ích mà hệ thống danh cho công hội đầu tiên trong trò chơi.
Mà trứng Ma Nhện Phục Kích có rất nhiều phẩm chất hiếm, ngay khi trứng thú nuôi vẫn còn chưa phổ biến đã giúp cho tổng lực chiến đấu của Hắc Long tăng lên hơn gấp đôi.
Mà hai thứ này kết hợp với nhau, giúp cho Hắc Long bang phát triển rất nhanh sau khi liên thông khu vực.
Đặc biệt sau khi đội quân Ma Nhện Phục Kích thành hình, hiệu suất càn quét các khu vực hoang dã của Hắc Long bang nhanh hơn rất nhiều, thậm chí Ác Long còn cho rằng hiện giờ sức chiến đấu của cả Hắc Long bang ở trong "Tân Sinh" đã không có công hội nào cũng có sánh được,
Cho dù là Tinh Thần cũng không thể!
Nhưng nguồn gốc của biệc Hắc Long bang mạnh lên lại đến từ một cuộc giao dịch ngầm khó nói thành lời như vậy, hoặc có thể nói là đến như ân huệ của người kia thì đúng hơn.
Bởi vì nếu như đây đơn thuần chỉ là một cuộc giao dịch, Mệnh Phàm hẳn sẽ chọn kết giao với một công hội có thể lực khổng lồ hơn ở các trận doanh khác, thậm chí bọn họ có thể sẽ trả giá rất cao để mua lại hàng hóa trong tay Mệnh Phàm.
Dù sao đứng đần trong "Tân Sinh" chính là công hội, với một đám thú nuôi Ma Nhện Phục Kích có sức chiến đấu to lớn, cho dù là người cầm đầu bất kì một công hội nào, đều sẽ động lòng với chúng.
Nhưng Mệnh Phàm lại chọn đưa những thú này cho Hắc Long bang kết thù kết oán với hắn, điều này không phải ân huệ với Hắc Long bang thì là cái gì?
Ác Long nhìn theo bóng dáng Tiêu Phàm rời xa, nắm tay hơi hơi nắm chặt, suy nghĩ xa xôi.
Thật sự là một người đàn ông kì lạ, hoàn toàn không biết được trong đầu người này đang nghĩ gì...
...
"Boss đang ở phía trước, tự anh lên nói chuyện với ngài là được, tôi xin phép đi trước..."
"Thính Phong Giả số 001" chỉ về phía trước, sau đó trực tiếp lui ra.
"Ừ, tôi biết rồi."
Tiêu Phàm gật gật đầu, nhưng khi nhìn thấy kẻ điên đang đeo bốn thanh kiếm trên lưng cười vui vẻ bên cạnh Phong Ma Tiểu Xích Lang, hắn không khỏi dừng chân lại: "Nhưng mà, tôi vẫn cứ chờ một lát rồi hắn vào vậy..."
...
"Hi hi, đã lâu không gặp, anh đẹp trai à."
Âm thanh khàn khàn lạnh lẽo này khiến người khác cảm thấy khó chịu, Tiêu Phàm lại khá quen thuộc.
"Ở đây trừ hai chúng tôi ra không còn ai khác, cô có thể nói chuyện bình thường chút được không, mỹ nữ Nhện Độc?"
Nhìn cô gái kì quái này bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình, hóa trang vô cùng u ám, tứ chi bò trên nền đất, Tiêu Phàm chậm rãi nói.
"Chậc chậc, anh còn ghét bỏ tôi nữa sao? Nếu như ban đầu không có tôi mở đường cho anh, cái tên ngốc tính tình nóng nảy Ác Long kia có thể giao dịch với anh hay sao?"
Âm thanh êm tai liên tục vang lên, dưới lớp trang điểm vô cùng cổ quái âm trầm của Nhện Độc có vẻ không hề phù hợp.
"Vậy thì cảm ơn nhé."
"Như vậy còn tạm được..." Nghe lời giải thích của Tiêu Phàm, Nhện Độc vừa lòng cười, có điều khuôn mặt cười của cô ta lúc này đây lại trở nên vô cùng đáng sợ.
"Nói đi, trước đây khi hai chúng ta chia tay, không phải tôi đã đưa cho anh một bức thư, bảo anh nhất định phải trả lời sao? Vì sao đến giờ anh vẫn không trả thư cho tôi? Đối với mỹ nữ thì hành vi này của anh vô cùng thất lễ đó."