Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 724: RƯỢU NGON

Lục Vũ Cầm càng nghĩ càng đau lòng, cơ hội ngàn năm mới có một lần như thế này, chẳng lẽ mình phải thật sự cứ như vậy mà bỏ lỡ sao?

Nhưng trước đó mình cũng không phải là chiêu đãi anh ta tốt lắm, hơn nữa lại nửa đường còn xảy ra chuyện xấu hổ, đoán chừng anh ta sẽ không muốn so tài với mình lần nào nữa đâu.

Nhưng mà, ai bảo hắn lại có danh xưng "Ô Yêu Vương" trong "Tân sinh" chứ, nếu không thế thì mình cũng sẽ không vừa thấy mặt hắn đã đối đãi như vậy rồi.

Khoan đã, Tân Sinh!

Hắn hiện giờ không muốn giao chiến với mình, trong "Tân sinh" cũng không phải là do hắn!

Đúng thế, sở dĩ mình chọn nghề nghiệp này trong "Tân Sinh", mục đích lúc đầu không phải là vì thoải mái tay chân đánh một trận lớn trong game sao!

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lục Vũ Cầm cũng mất mất gì đó nữa, nhìn vết in vết đỏ trên mặt Tiêu Phàm, tâm tình bắt đầu tốt lên.

...

Tiêu Phàm nhìn chằm chằm Lục Vũ Cầm, nhìn vẻ mặt cô vừa vui vừa lo không ngừng chuyển đổi. Trong lòng Tiêu Phàm thấp thỏm mãi không thôi. Thế nhưng, có đánh chết hắn cũng không bao giờ chiến với người đàn bà này nữa, mấy việc tốn công mà không có kết quả như này vẫn là để cái tên Hàn Quốc Park Jeong Ji kia xử đi!

Ngay sau đó, Tiêu Phàm nhìn thấy Lục Vũ Cầm chằm chằm mặt nhìn với một vẻ mặt kỳ lạ, giống như trên mặt mình có hoa vậy, thế là Tiêu Phàm lần nữa bắt đầu nơm nớp lo sợ.

"Tôi nói này, bây giờ cũng không sớm nữa, nếu không, tôi làm chủ nhà, mời mọi người trong trường học ăn một bữa?"

"Được đó, tôi đang muốn nếm thử cơm nước Đại Học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S như thế nào đây!"

Hồ Phỉ Phỉ là người đầu tiên hưng phấn đồng ý.

"Tiêu tông sư, cô gái này mời khách, anh nhất định cũng phải đến tham gia đó nha!"

Tiêu Phàm nhìn khuôn mặt Lục Vũ Cầm, bỗng cảm giác nghi hoặc, người đàn bà này lại không tiếp tục mè nheo, mình còn tưởng rằng không dễ thuyết phục cô ta chứ.

Có điều, nhìn ra ngoài xuyên qua khung cửa sổ của đạo tràng, thấy sắc trời có hơi tốt thật, đúng thật là thời điểm đi ăn cơm...

Lúc Lục Vũ Tình bảo mời mọi người ăn một bửa ở Đại Học Khoa Học Tự Nhiên Thành phố S, Tiêu Phàm còn tưởng là ăn thức ăn mà các sinh viên hay ăn trong nhà ăn Đại Học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S.

Không ngờ cô nàng Lục Vũ Cầm này sau khi dẫn mọi người đi tới nhà ăn, thì trực tiếp đi thẳng đến chỗ thang máy.

Cứ như vậy, đám người đi lên thang máy, đi thẳng đến một phòng khách không hay mở cửa trên lầu.

Nghe nói nơi này là dùng cho lãnh đạo trường Đại Học Khoa Học Tự Nhiên Thành phố S chiêu đãi khách, mà ông của Lục Vũ Cầm hình như chính là hiệu trưởng trường Đại Học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S, thế là cháu gái sẽ có đặc quyền tùy ý sử dụng.

Không thể không nói, phòng khách này quả thực cao cấp.

Làm nơi chiêu đãi của trường đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S tất nhiên không thể trang trí quá mức xa hoa, nhưng đồ trang trí trong phòng lại trông rất tinh xảo, khiến cho chỗ này có cảm giác rất khác biệt.

Không đợi bao lâu, một dì trong nhà ăn đã bưng vài dĩa thức ăn bốc hơi nóng lên.

Rau quả thịt cá, màu sắc rực rỡ, mùi thơm mê người, làm cho người ta thèm chảy dãi.

Nghĩ đến tay nghề của dì nhà ăn của đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S lại giỏi như thế, Tiêu Phàm không khỏi cảm thấy cực kỳ hâm mộ. Nhớ lại cái trường "đại học dởm" kia của mình và cái món "cà chua xào cà chua" hiếm thấy trong nhà ăn trường, trong lòng Tiêu Phàm xuất hiện một sự đau buồn nhàn nhạt.

...

"Này, tôi hỏi chứ, Tiêu Phàm, anh có thể kể tôi nghe anh làm sao mà hủy đại bản doanh của công hội Tinh Thần không? Anh nã một pháo khủng bố như vậy, công hội Hoa Nguyệt chúng tôi cũng hơi lo lắng đó. Anh biết mà, đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt cũng là xây trong Thành Freya."

Thời gian ăn cơm, Lục Vũ Cầm cũng có vẻ tự nhiên nhiều, cũng không còn gọi Tiêu Phàm là "Tông sư" gì đó nữa.

"Đúng thế, chị cũng rất tò mò, nghe nói khi đó hội trưởng công hội Tinh Thần hội trưởng đang kiểm kê tổn thất của trận chiến trong quảng trường trung ương kia, không ngờ anh lại làm cho món nợ của gã tăng lên một con số lớn, kích thích quá trời.."

Hàn Thơ Dao và Cơ Hạo Hạo không nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt thì xem ra cũng rất muốn biết.

Tiêu Phàm nhìn xem mọi người, thở dài, sau đó chậm rãi kể từ đầu đến cuối...

Vừa ăn vừa nói chuyện phiếm trong sân trường như thế này làm choTiêu Phàm có hơi hoài niệm.

Còn nhớ, vào mấy năm trước, mình và mấy người Trần Hi Dương cũng y như vậy. Chỉ có điều, đề tài nhắc đến nhiều nhất bên bàn ăn kia đó trừ trò chơi ra thì chính là gái đẹp. Còn bây giờ, gái đẹp ngồi bên cạnh thì lại không thể hàn huyên được nữa, nhưng nội dung cuộc nói chuyện cũng vẫn là trò chơi như cũ, làm cho Tiêu Phàm cảm thấy thật thần kỳ.

Thời gian trôi qua vội vàng, một số thứ thay đổi, mà một số thứ vẫn y như thế...

Tiêu Phàm nhắc đến nhiệm vụ với Carla lần nọ nhưng trong lòng vẫn luôn cảm khái, một cảm giác trầm ổn, lắng đọng theo năm tháng tràn đến, để Lục Vũ Cầm lại lần nữa cảm thấy thật bội phục.

Tiêu Phàm, người này quả nhiên thật thần bí, lại có thể tản một cảm giác nghiêm túc như thế này, xem ra hắn thật sự là tông sư võ thuật.

Thế là trong đầu Lục Vũ Cầm bỗng có suy nghĩ muốn lấy lòng Tiêu Phàm ngay trên bàn ăn.

Nhưng rốt cuộc nên lấy lòng Tiêu Phàm như thế nào? Làm vui lòng? Tiêu Phàm thích gì nhỉ?

Thứ đầu tiên mà Lục Vũ Cầm nghĩ đến là gái đẹp, dù sao tên này cũng là "Ô Yêu Vương" .

Chẳng lẽ muốn mình dâng tới cửa? Bán thân sao?

Không được! Tuyệt đối không được! Hắn có là đại tông sư cũng không được!

Kia Tiêu Phàm còn thích gì nữa không nhỉ?

Đúng rồi, nghe Trịnh Phàm bảo, tên này hình như là cao thủ Tuý Quyền, nếu như vậy, hắn nhất định sẽ thích rượu...

...

"Phàm Muội Muội, anh nói pháo kia là tình cờ nổ sao? Nào có nhiều tình cơ như vậy chứ! Chứ không phải là anh thấy công hội Tinh Thần up bài post lên án anh thì sợ sao! Nói cho anh biết, anh bây giờ sợ cũng vô ích, anh nhất định phải đẩy bọn họ vào chỗ chết! Cục diện bây giờ, anh và bọn họ trong 'Tân Sinh', quan hệ đôi bên chính là không chết không được..."

Hồ Phỉ Phỉ trên bàn cơm chính là sợ thiên hạ còn chưa loạn, kêu gào lên, vô cùng hưng phấn, mà Lục Vũ Cầm lại không biết từ đâu khiêng đến một cái vò nhỏ, đi tới.

"Hôm nay chúng ta xem như không đánh nhau thì không quen biết, mặc dù trong 'Tân Sinh' công hội Hoa Nguyệt chúng tôi cực kỳ ghét 'Ô Yêu Vương' anh,

Nhưng bây giờ anh đến đây, là khách của Lục Vũ Cầm, cho nên tôi bây giờ sẽ chiêu đãi anh với thứ quý giá nhất. Hi vọng sau này, trên phương diện võ thuật, anh có thể chỉ giáo cho cô gái này nhiều hơn."

Tiêu Phàm nhìn cô gái mê võ Lục Vũ Cầm nửa chữ không rời hay chữ "võ thuật", đang muốn từ chối thì không ngờ Lục Vũ Cầm lại nhanh tay hơn, nhanh chóng lấy nắp gốm bịt kín cái hũ xuống, một mùi thơm ngào ngạt hấp dãn bao trùm lấy căn phòng.

"Rượu ngon!"

Cho dù Tiêu Phàm là người không thích hợp với cồn cho lắm, thế nhưng khi ngửi được mùi thơm này cũng không khỏi không bội phục chất lượng của bình rượu kia.

"Nào nào nào! Khó lắm mới có duyên gặp nhau ở đây, mấy người chúng ta cạn một chén đi! Nếu như không cạn, chính là coi thường Lục Vũ Cầm tôi!"

Lục Vũ Cầm nghiêng cái bình, chất lỏng trong suốt sóng sánh trào ra, cái chén trước mặt mọi người được đổ đầy đổ đầy, mùi rượu trong gian phòng càng thêm nồng đậm hấp dẫn.

Trong lòng Tiêu Phàm mặc dù có vài khúc mắc với Lục Vũ Cầm, nhưng thấy Lục Vũ Cầm nhiệt tình như vậy, cũng ngại từ chối. Hơn nữa, hai người Hồ Phỉ Phỉ đã sớm uống một hơi cạn sạch, hắn là một người đàn ông, vẫn không uống rượu thì quá không lễ phép rồi.

Hà! Quả nhiên là rượu ngon!

Mùi vị ngọt tươi đậm đà chảy qua đầu lưỡi Tiêu Phàm, làm cho Tiêu Phàm ngất ngây, thoáng thở ra một hơi, hai gò má cũng theo đó mà ửng lên đo đỏ.

Uống vào cảm giác mềm mại, thơm ngát, mê say khiến cho người ta không thể nào thỏa mãn được, nhưng sao mình lại cảm thấy quen thế nhỉ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!