Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 725: CHÂN TƯỚNG

Loại rượu cao cấp như thế này, mình hẳn là chưa từng được thủ qua mới đúng chứ? Trước kia mình mua đều là rượu mạch bình thường, nào có cơ hội nhấm nháp thứ rượu cao cấp như thế này. nhưng sao mình lại thấy mùi vị này quen thế nhỉ?

Tiêu Phàm nghi ngờ nhìn về phía cái bình rượu giả kia, phát hiện mép mình còn dính ít bùn đất, vô thức giơ tay lên lau lau.

Mà theo đám đất rơi xuống, chữ viết nhạt trên bình chậm rãi hiện lên rõ ràng.

Những chữ này hình như là do người viết lên, nhưng do dính phải đất vàng nên nhìn không rõ.

Tiêu Phàm híp mắt, vừa xóa đi bùn đất xung quanh, vừa nhìn kỹ chữ bên cạnh bình.

Đây là...

Bỗng nhiên, vẻ mặt Tiêu Phàm lập tức thay đổi, cả người bắt đầu hốt hoảng!

Thảo nào lại quen đến như vậy! Hóa ra là thứ này! Lần này thảm chắc rồi! Mình phải làm sao bây giờ đây!

"Phòng vệ sinh, phòng vệ sinh ở đâu?" Tiêu Phàm luống cuống hỏi Lục Vũ Cầm.

"Sao đột nhiên lại hỏi cái này?"

"Đừng hỏi nhiều, mau nói tôi biết là được rồi?"

Lục Vũ Cầm rõ ràng là bị phản ứng của Tiêu Phàm dọa sợ, vô thức chỉ về một phía, rồi nói với Tiêu Phàm nói: "Ớ, ở bên kia!"

Một giây sau đó, trong phòng đã không còn bóng dáng Tiêu Phàm, làm cho mọi người chả hiểu ra làm sao...

"Tiêu Phàm, anh ấy sao vậy?"

"Ai biết, chắc là người lười nên phải bài tiết nhiều, đừng để ý đến anh ta nữa!" Hồ Phỉ Phỉ liếc một cái về phía cánh cửa còn chưa kép kín, ghét bỏ nói, sau đó cô lại quay mặt lại: "Lục Vũ Cầm, cô đem ra rượu này là rượu gì, mùi vị cũng ngon phết đấy?"

"À, đây là rượu ông tôi lén giấu bà tôi cất ở trường để uống một mình, cô không biết ông ấy giấu kỹ đến mức nào đâu. Tôi lúc nãy phải dùng xẻng bới cả nửa ngày, mới bới ra được bình rượu ngon này đấy."

"Hả? Đàn chị, chị như thế bị hiệu trưởng biết được là không tốt lắm đâu?"

"Cơ Hạo Hạo, em yên tâm đi, nếu như ông dám mắng chị, chị sẽ méc bà chuyện này!" Lục Vũ Cầm thốt ra lời thề son sắt, vô cùng ra vẻ. Bỗng nhiên cô như nhớ lại cái gì, vội vàng bổ sung thêm: "Đúng rồi, nghe ông chị nói, rượu này hình như có tên là Nữ Nhi Hồng..."

Sau khi đạt được dị năng trong game, Tiêu Phàm chưa từng nghĩ đến sẽ có tác dụng tiêu cực, bởi vì đối với người bình thường việc cơ thể mình có thêm các chức năng, khó có thể khiến cho người ta nhớ tới cái điều bất lợi của nó đối với mình cho tới bây giờ...

Vò rượu vừa bị Lục Vũ Cầm đặt ở trên bàn rõ ràng là mới được đào từ trong đất ra. Sau khi lau đi bùn đất trên đó, dấu vết nhận dạng lộ ra.

Trên đó viết mấy chữ rất phong cách, mấy chữ này thể hiện đầy đủ bút lực của người viết, ẩn ẩn phát ra phong cách của một học giả.

Nhưng nhìn mấy chữ này, Tiêu Phàm lại hoàn toàn không mang suy nghĩ thưởng thức thư pháp.

Bởi vì trên đó viết ba chữ như rông bay phượng múa "Nữ Nhi Hồng" vô cùng giễu cợt xuất hiện trước mắt Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm kinh sợ không thôi.

...

"Ọe... Ọe..."

Tiêu Phàm đứng trước gương trong phòng vệ sinh, ngón trỏ vươn vào trong họng, chọc vào cổ họng mình, không ngừng kích thích, nôn thứ chất lỏng vừa uống vào bụng ra.

Nhưng thứ đã nuốt vào rồi đâu dễ phun ra, buồn nôn một hồi, chỉ ọe ra một ít nước bọt.

"Không được, quả nhiên là vẫn đến..."

Tiêu Phàm đỡ trán, mặt nhăn nhó, rõ ràng mình chưa từng thích uống rượu khi ăn cơm, nhưng cảm giác mê muội kì lạ kia vẫn xâm chiếm lấy Tiêu Phàm.

Từ từ, cảm giác dễ chịu kì lạ kia lại ập tới, dịu dàng mà tinh tế, không ngừng lưu động trong cơ thể Tiêu Phàm.

Mặc dù cảm giác này dễ chịu vô cùng nhưng giờ phút này Tiêu Phàm lại sắp khóc...

...

"Đã lâu như vậy rồi, Tiêu Phàm không sao chứ." Hàn Thư Dao thấy Tiêu Phàm vội vàng đi ra ngoài, thật lâu vẫn chưa về, không khỏi có chút lo lắng.

"Hàn Thư Dao, không ngờ cô lại quan tâm đến 'Lich King' kia như vậy, nếu chị cô mà biết được, nhất định là sẽ tức chết." Lục Vũ Cầm nhìn bộ dạng nóng nảy của Hàn Thư Dao, nhịn không được trêu chọc nói, khiến Hàn Thư Dao thẹn thùng không thôi.

"Thôi đi, có gì phải lo lắng, Phàm muội muội đẫ lớn như vậy rồi chẳng lẽ lại ngất trong nhà vệ sinh hay sao?" Hồ Phi Phi ăn thịt cá ngập mồm, nhìn chỗ ngồi bên cạnh mình trống trơn, buông đôi đũa xuống, nói với đám người đó: "Nhưng tên này cũng quá lề mề rồi, chẳng lẽ không biết rằng có người đẹp đang chờ hắn ăn cơm sao, thật là quá thất lễ! Không được, tôi phải vào tóm hắn ra!"

"A, nhưng anh đội trưởng đang trong nhà về sinh nam mà."

"Nhà vệ sinh nam thì có gì đáng sợ! Gõ cửa, nói là quét dọn vệ sinh, người đẹp Hồ Phỉ Phỉ ta liền đi vào, có ai làm gì được tôi chứ!"

Nói xong, Hồ Phỉ Phì không để y tới ánh mắt kinh ngạc của đám người kia, trực tiếp đứng dậy, đi tới phòng vệ sinh...

Tiêu Phàm cúi đầunhìn hai bàn tay tinh tế trắng nõn của mình, lại phát hiện trước ngực có cảm giác nặng nề, chỗ khó nói ở hạ thân lại trống rộng, Tiêu Phàm biết sự việc hắn đoán cuối cùng cũng xảy ra.

Tiêu Phàm chậm rãi nhìn vào tấm gương, phát hiện dấu bàn tay mà Lục Vũ Cầm lưu lại trên mặt mình đã sớm biến mất, chỉ còn lại làn da nhẵn nhụi trắng trẻo hơn so với trước kia nhưng hắn không hề mảy may mừng rỡ chút nào, bởi vì khuôn mặt quen thuộc trong gương này không phải của hắn, mà là thuộc về cô gái tên là Phàm Tử trong "Tân Sinh" kia...

Sao mọi chuyện lại biến thành như vậy?!

Tiêu Phàm vừa nhìn máy tóc dài trên đầu mình vừa hét lên, sự việc bất ngờ ngoài ý muốn như vậy.

Khiến cho Tiêu Phàm trở tay không kịp, trong lòng lộn xộn vô cùng.

Quả nhiên uống rượu là xấu!

Trong trò chơi trạng thái mình như vậy còn có chỗ tốt, dù sao thế giới kia chỉ là giả tưởng, tất cả đều vẫn tốt. Bây giờ là trong thực tế, lại buff như vậy, khiến cho hắn đường đường là một tên đàn ông lại biến thành như vậy, hắn nên làm thế nào cho phải đây!

"Khụ khụ... Ông anh, anh không sao chứ, vừa rồi tôi ngồi trên bồn cầu, tiếng nôn mửa của anh to đến nỗi tôi cũng nghe được. Tôi nói này anh không uống được thì việc gì phải cậy mạnh? Kết quả là không phải là tự mình chịu tội sao?"

Cùng với một tiếng sột soạt van lên, cửa pòng sau lưng Tiêu Phàm bị đẩy ra, một người đàn ông có tuổi đi ra.

Trong nhà vệ sinh này còn có người khác sao?! Thật là nhà dột là gặp đêm mưa!

Lục Vũ Cầm mang đám người đến tầng này, đều dùng phòng bao riêng, bởi vì nơi này thuộc quyền quản lý của Đại Học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S, Tiêu Phàm không ngờ hôm nay ngoại trừ nhóm bọn hắn, lại còn có người khác tới ăn cơm.

Nghĩ đến việc mình uống nhầm Nữ Nhi Hồng biến thành con gái lại xuất hiện trong nhà vệ sinh nam, trong lòng Tiêu Phàm liền rối bời.

Nếu bị người này phát hiện mình là "con gái", tất nhiên sẽ vô cùng phiền phức!

Không được! Mình phải nhân lúc người ta chưa phát hiện ra, nhanh chóng ra ngoài!

Thế là Tiêu Phàm làm như không biết có người sau lưng, vội vàng chạy ra ngoài nhà vệ sinh.

Người đàn ông trung niên kia nhìn Tiêu Phàm chạy ra, ung dung đi tới trước tấm gương, dùng nước từ vòi nước lau qua hai má bị rượu cồn làm hồng lên, mơ mơ màng màng tự nhủ: "Haizz, tửu lượng bây giờ của người trẻ thật là chênh lệch, nhìn bóng lưng hắn cảm thấy cơ ngực rất rắn chắc, không ngờ cơ thể lại kém như vậy, uống chút rượu liền nôn mửa như vậy, đâu có giống mình, chỉ có đỏ mặt chút mà thôi..."

Nói rồi, người đàn ông kia lại vỗ vỗ nước lên mặt mình: "Nhưng mà có thể tới chỗ này ăn cơm đều là công nhân viên chức trong trường, mình đã dạy ở trường nhiều năm rồi, sao lại không có ấn tượng gì với người ban nãy vậy? Thôi, kệ nó đi."

...

Tuyệt đối đừng bị nhìn thấy, tuyệt đối đừng bị nhìn thấy.

Trong lòng Tiêu Phàm không ngừng mặc niệm, cũng không hề quay đầu lại, nhanh chóng vọt tới cửa phòng vệ sinh, kéo tay nắm cửa, bước ra ngoài.

Nhưng Tiêu Phàm vừa bước ra ngoài cửa, liền va chạm vào một người, Tiêu Phàm cứ vậy xông mạnh tới, không kịp dừng lại, hai người nhanh chóng đập vào nhau.

...

"Anh kia làm cái gì vậy, sao lại vội vàng vậy, có phải đi đầu thai đâu!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!