Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 726: EM GÁI

Hồ Phỉ Phỉ đi đến phòng vệ sinh nam tìm Tiêu Phàm bỗng nhiên lại bị va vào, cô đang đi giày cao gót suýt chút nữa đứng không vững mà ngã xuống đất, cô nhíu mày, tức giận mắng người đằng trước.

Nhưng khi cô nhìn rõ khuôn mặt của người trước mặt, lập tức kinh ngạc vô cùng!

Đây là?!

Hồ Phỉ Phỉ khó tin dùng hai tay dụi mắt mình, lại lần nữa định thần nhìn lại, rốt cuộc mới tin rằng người trước mặt mình không phải là ảo giác.

Một khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc, kết hợp với khuôn mặt này là một bộ quần áo cũng rất quen thuộc, nhìn có vẻ kỳ dị.

Nhưng Hồ Phỉ Phỉ lại cười, bởi vì lúc này rốt cuộc cô đã biết được cái chuyện kì quái kia xảy ra trên người Tiêu Phàm như thế nào.

Trước con búp bê kia không thể túm được con rối, ngăn lại Lam Viêm đang tràn ra khỏi thành Lâm Phong, trên người lại mặc trang phục không phù hợp, bước nhảy lại giống với người vốn xuất hiện trong "Tân Sinh" kia, nếu quả thật là như vậy, thì tất cả đều có thể giải thích.

Hồ Phỉ Phỉ không chớp mắt nhìn cô gái xinh đẹp kia, sắc mặt dần trở nên hưng phấn.

Tiêu Phàm bị Hồ Phỉ Phỉ nhìn chăm chú, không khỏi trắng bệch đổ mồ hôi lạnh, sau lưng bị mồ hôi thấm ướt.

Làm sao bây giờ? Sao yêu nữ này lại xuất hiện ở đây? Mà tại sao hết lần này đến lần khác xuất hiện khắp mọi nơi... đều là người phụ nữ này!

Không được, không thể tiếp tục ở nơi này nữa, mình phải nhanh chóng thoát khỏi đây.

Nhìn đôi mắt mỹ lệ đã con thành hình trăng khuyết và má lúm đồng tiền hoàn mỹ, sau lưng Tiêu Phàm chợt cảm thấy lạnh, ký ức trước đây không lâu bị yêu nữ này "tra tấn" trong trận doanh Tinh Linh lại xuất hiện trong lòng, khiến cho Tiêu Phàm khủng hoảng không thôi.

"Này, chúng ta lại gặp mặt rồi, 'cô' không có gì giải thích với chị đây à?"

Giọng điệu rất dịu dàng, Tiêu Phàm lại có cảm giác lạnh thấu xương, bởi vì nghe giọng nói của Hồ Phỉ Phỉ, hình như cô ta đã nhận ra tất cả.

Dưới tình thế cấp bách, Tiêu Phàm liền không để ý đến Hồ Phỉ Phỉ nữa, xoay người sang hướng khác, nhanh chân chạy biến.

Hiển nhiên là Hồ Phỉ Phỉ bị hành động của Tiêu Phàm làm cho giật mình, liền hô lên: "Này, chờ tôi một chút! 'Cô' muốn chạy đi đâu vậy!"

Tiêu Phàm nào thèm quan tâm đến cô ta, hận không thể chạy đi sớm, miễn để cho yêu nữ này lại dây dưa một phen.

Thấy Tiêu Phàm sắp biến mất chỗ ngã rẽ, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ tức giận, giẫm chân đang đi giày cao gót một cái, hô lên: "Tiêu Phàm! Anh thử chạy xem! Chút nữa tôi sẽ nói bí mật này cho tất cả mọi người!"

Nghe được câu nói này, Tiêu Phàm đang xông đến cửa thang máy liền dừng lại, cứng đơ xoay người, mặt trắng bệch.

Hồ Phỉ Phỉ nhìn thấy Tiêu Phàm cử động, biết là đã đạt được ý đồ, trong lòng đắc ý, lại lần nữa nở nụ cười quyến rũ, nhẹ nhàn vẫy tay với phía trước: "Phàm muội muội, mau đến chỗ chị này, đúng, nghe lời thế mới đúng chứ."

Đối mặt với chỉ thị của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm không dám chống đối mảy may, chỉ có thể chầm chậm đi về, mỗi một bước, hắn cảm thây mình như lại gần với địa ngục hơn một chút.

Nhưng hắn không còn cách nào khác, bởi vì hắn không muốn chuyện mình bị chuyển giới tính làm to lên khiến ai cũng biết.

Nhìn thấy Tiêu Phàm đi về phía mình, Hồ Phỉ Phỉ nhanh chóng tiếp đón, biểu lộ mừng rỡ không thôi, trực tiếp duỗi tay ra, không an phận mà bóp bóp mô mỡ mọc thêm ra trên người Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm vô cùng ngại ngừng, cô mới hài lòng nói: "Quá thần kỳ, không ngờ rằng, Phàm muội muội anh trong hiện thực cũng thú vị như vậy, mắt nhìn người của người đẹp ta đây quả nhiên quá đỉnh!"

Nghe được những lời của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm hơi kinh ngạc, cô không biết dòng điện chạy qua đầu Hồ Phỉ Phỉ bị sao nữa, chuyện đảo ngược giới tính quỷ quái như vậy mà cô chỉ cần một lát là tiếp nhận được, hơn nữa còn đánh giá nó là "thú vị", loại xui xẻo này thì thú vị gì đây!

"Rốt cuộc thì cô muốn làm gì?" Tiêu Phàm không khách sáo, trực tiếp nghiêm nghị hỏi.

"Anh nghiêm túc vậy làm gì, Phàm muội muội, thế nào thì tôi cũng là bạn tốt của anhm chẳng lẽ sẽ ăn anh sao, chẳng qua là cảm thấy chơi vui thôi." Nhìn thấy vẻ lạnh lùng của Tiêu Phàm, không hiểu sao trong lòng Hồ Phỉ Phỉ lại cảm thấy không quá dễ chịu.

"Chơi vui?! Tôi nhớ lần trước cô đã khiến tôi chơi thảm rồi, cho nên tôi không thể không đề phòng. Dù sao thì hành vi của cô đã thô bạo từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, chỉ muốn mình vui vẻ mà không để ý đến cảm nhận của người khác, căn bản là chẳng có chút nào giống bạn bè, có là đây bởi vì nguyên nhân gia cảnh, nên đã làm hư cô."

Nhìn ánh mắt khinh bỉ của Tiêu Phàm, chẳng biết tại sao trong lòng cô có chút đau nhói, lớn tiếng nói với Tiêu Phàm: "Ý anh là gì! Anh nói tôi không đáng làm bạn sao! Không sai trong nhà của tôi là có tiền có thế, áo cơm không lo, nhưng anh biết không, đó cũng không có nghĩa là vui vẻ! Bởi vì xã hội thượng lưu chó má, từ nhỏ tôi đã được giáo dục trở thành thục nữ. Nhưng anh biết đó, tôi căn bản không phải loại tính cách điềm đạm nho nhã kia, sống như vậy khiến tôi rất mệt mỏi! Tôi muốn có cuộc sống tự do vui vẻ, tôi làm theo ý thích của mình ở trong game có gì sai!"

Tiêu Phàm có chút ngoài ý muốn với phản ứng kịch liệt của Hồ Phỉ Phỉ, hắn chưa hề nhìn thấy ánh mắt kiên định như thế trên người yêu nữ này, vẻ mặt ngang bướng cố chấp ấy, thậm chí khiến hắn có chút mê mẩn.

Nhưng một lát sau, Tiêu Phàm vẫn phát hiện ra hành vi của mình lúc này không ổn, liền quay đầu sang chỗ khác, không đối mặt nữa, cũng chuyển chủ đê: "Nói đi, bây giờ cô rốt cuộc muốn làm gì?"

Vẫn là câu hỏi không khác lắm, nhưng giọng điệu rõ ràng đã dịu dàng hơn nhiều.

HÌnh như cảm giác được bầu không khí ấm lên giữa hai người, Hồ Phỉ Phỉ liền vui sướng, cũng không để ý xấu hổ, ôm 'cô' một cái, thân mật nói: "Tôi biết ngay, Phàm muội muội quả nhiên là vẫn thích chị."

"Buông ra, buông ra, cô mau thả ta ra, nam nữ thụ thụ bất thân!"

Theo cái ôm của Hồ Phỉ Phỉ, bốn viên nhỏ trước ngực chạm vào nhau mang đến một cảm giác "kỳ quái", khiến Tiêu Phàm lập tức đỏ mặt, vô cùng lúng túng.

"Nói linh tinh gì thế, nơi này làm gì có đàn ông, chỉ có hai chị em chúng ta." Hổ Phỉ Phỉ không thèm để ý chút nào đến chuyện mình cùng cơ thể nữ của Tiêu Phàm chạm vào nhau: "Trước đó, 'cô' hỏi tôi muốn 'cô' làm gì, bữa cơm kia còn chưa ăn xong, tất nhiên là muốn cô trở về ăn rồi."

"A?! Quay trở về ăn bằn trang phục này sao, cô muốn tôi bại lộ thân phận à?"

"Haizzz, 'cô' sợ gì chứ, hai chị em chúng ta nói gì thì nói cũng là bạn thân, bí mật nhỏ giữa bạn thân làm sao có thể nói lung tung cho người ngoài biết, chị đây không phải đã nói sẽ bảo kê cho 'cô' sao, yên tâm, chuyện còn lại, chị sẽ thay 'cô' giải quyết!" Nói xong, tay của Hổ Nữu vụng trộm mò xuống dưới mông của Tiêu Phàm, vô cùng lưu manh bóp một cái.

Lúc này, người đàn ông trung niên kia cũng mơ mơ màng màng đi ra khỏi nhà vệ sinh, đúng lúc nhìn thấy việc Hồ Phỉ Phỉ làm với Tiêu Phàm, trong lòng không khỏi ai oán.

Haizz, giữa ban ngày ban mặt, nữ sinh ở nơi công cộng sao dám to gan vậy. Loại giáo sư có tuổi như mình cũng không biết phải nói gì, xem ra mình phải mở lớp dạy lễ nghi cho mấy đứa học sinh mới được, tránh cho ở giữa sân trường bị đám người trẻ tuổi này làm cho mù mắt...

...

"Mọi người, tôi về rồi đây!"

Hồ Phỉ Phỉ lại lần nữa bước vào trong phòng, nhìn sắc mặt cô lúc này, hình như là tâm trạng vô cùng vui sướng,

Nhưng nhìn bên cạnh Hồ Phỉ Phỉ không có ai, Cơ Hạo Hạo không khỏi nghi hoặc: "Chị Phỉ Phỉ, không phải chị đi tìm anh đội trưởng sao, anh ấy đâu rồi?"

"Haizz..." Hồ Phỉ Phỉ than nhẹ một tiếng: "Tôi đang định nói với mọi người cái này nhưng mà trước tiên tôi giới thiệu cho mọi người một người bạn.

"Bạn?"

"Đúng vậy, giờ cô ấy đang đứng ngoài cửa đó."

"Mau vào đi."

Hồ Phỉ Phỉ quay đầu ra cửa gọi một tiếng nhưng không có ai đáp lại.

"Làm gì vậy, tất cả mọi người đều là bạn, đừng sợ người lạ, 'cô' đứng ngoài cửa ngại ngùng cái gì chứ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!