Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 727: VIỆN CỚ VỚ VẨN

Thế là Hồ Phỉ Phỉ đi thẳng ra cửa, kéo một cô gái vào trong.

Nhìn thấy Tiêu Phàm đi vào, đám người kinh ngạc đến há miệng ra. Đùi gà đầy dầu mỡ cũng như vậy mà trượt ra khỏi miệng Cơ Hạo Hạo, khiến Cơ Hạo Hạo có vẻ hơi đáng yêu.

Hồ Phỉ Phỉ mỉm cười, cảm thấy phản ứng của đám người này có chút thú vị, sau đó đẩy Tiêu Phàm đang bứt rứt lo lắng đến trước mặt mọi người, giới thiệu nói: "Tôi giới thiệu cho mọi người một chút, đây là em gái ruột của Tiêu Phàm, tên là Tiêu Tử Phàm..."

"Tử Phàm à, anh trai 'cô' quả nhiên là khốn nạn, việc ngu ngốc như vậy mà cũng làm ra được, cô sống với hắn lâu như vậy, thật sự là vô cùng đau khổ, lần sau tôi mà gặp hắn ta, nhất định sẽ giáo huấn hắn một trận cho cô!"

Lục Vũ Đàn vén tay áo lên, nắm chặt tay, trong lòng căm phẫn nói với Tiêu Phàm, mà Tiêu Phàm lại chỉ có thể cười xấu hổ.

Hồ Phỉ Phỉ ngồi một bên thưởng thức rượu ngon, nhìn Tiêu Phàm cả người mất tự nhiên trước mặt Lục Vũ Đàn, hình như có chút hưởng thụ.

Ở ngay trước mặt mình, mắng chửi mình, mà hết lần này đến lần khác lại không thể phản kháng, chỉ có thể làm ra vẻ đáng thương, loại cảm giác này thật là quái dụ, mà tất cả mọi thứ đều do yêu nữ Hồ Phỉ Phỉ này tạo ra!

...

Mấy phút trước, Tiêu Phàm mang tâm trạng thấp thỏm bị Hồ Phỉ Phỉ dã man kéo vào trong phòng bao, cả phòng lập tức im lặng, ánh mắt của mọi người không ngừng dao động trên người Tiêu Phàm, nhìn đến nỗi hắn mất tự nhiên.

Mặc dù khi ra khỏi câu lạc bộ võ thuật, đã sớm cởi bộ trang phục kia ra, mặc lại bộ trang phục thoải mái lúc đầu nhưng mặc bộ đồ này trên người mình vẫn sẽ làm cho mọ người nghi hoặc.

Bởi vì bộ trang phục này mặc dù thoải mái nhưng cũng không thường dùng, mà bộ này còn được Tiêu Phàm phiên bản nam mặc một ngày rồi, bây giờ lại được cô gái "Tiêu Tử Phàm" được Hồ Phỉ Phỉ giới thiệu, muốn để mọi người không cảm thấy kì quái cũng khó.

Cảm nhận được ánh mắt cổ quái của đám người kia, thậm chí Tiêu Phàm hoài nghi rằng Hồ Phỉ Phỉ cố ý để mình bại lộ trước mặt mọi người, làm trò cười cho mọi người nên mới mang mình về phòng bao.

"Sao vậy? Cô em gái của Tiêu Phàm này rất giống hắn."

"Ơ, nhưng mà cô ấy là?"

"Haizz, nói ra rất dài. Lúc xông vào nhà vệ sinh, định tóm Tiêu Phàm ra, không ngờ tên này đã chạy đi mất rồi!"

"A?! Tiêu Phàm đã đi rồi sao?!"

Nghe Hồ Phỉ Phỉ nói vậy, Tam Nữ có hơi mất mát.

"Nhưng... nhưng mà, cho dù hắn có việc gấp, cũng không đến mức phải không chào mà đi chứ, nói cho chúng ta một câu cũng đươc mà..."

"Haizz, nhắc đến tôi liền thấy bực! Anh biết không, tên này sợ bị chúng ta trách nên nghĩ ra một cách kì quái để lừa chúng ta."

"Lừa?"

"Đúng vậy, các người không thấy quần áo mặc trên người Tử Phàm rất quen sao? Tiêu Phàm kia định để cho cô em gái rất giống hắn giả dạng thành hắn, tiếp tục ăn cơm với chúng ta, mà hắn nhân cơ hội đó chuồn đi. Lúc tôi xông vào phòng vệ sinh, Tử Phàm đang buộc tóc lên, chuẩn bị đeo mái tóc giả ngắn. Nghĩ lại, tên Tiêu Phàm này thật sự và vô cùng vô lý!"

Nghe lý do Hồ Phỉ Phỉ bịa ra kia, trong lòng Tiêu Phàm rối bời không thôi, âm thầm oán trách, mặc dù rất cảm ơn cô đã che giấu cho tôi nhưng cũng không thể bịa ra lý do không hợp lý như vậy chứ, làm sao mấy cô ấy có thể chấp nhận, cô coi mấy cô ấy là heo sao?!

"Tiêu Phàm coi chúng ta là heo chắc!" Lục Vũ Đàn hô lên, khiến Tiêu Phàm giật mình nhảy lên một cái, suýt chút nữa cho rằng Lục Vũ Đàn đọc được suy nghĩ của mình.

"Muốn dùng phương pháp ngu xuẩn như vậy lừa chúng ta, tồi tệ nhất là, em gái Tử Phàm đáng yêu nào có chỗ nào giống tên cặn bã kia! Em gái hiền lành như vậy lại bị loại anh trai ngu xuẩn bắt nạt, thật làm người khác đau lòng!"

Nói xong, Lục Vũ Đàn vọt tới trước người Tiêu Phàm, nắm lấy đầu Tiêu Phàm đè vào ngực mình, sau đó dịu dàng vuốt tóc Tiêu Phàm, cực kỳ thương tiếc an ủi: "Em gái Tử Phàm ngoan ngoãn, có chị Vũ Cầm ở đâym em không cần phải lo lắng bị tên anh trai ngu xuẩn kia sai bảo."

Tiêu Phàm cảm nhận được nơi mềm mại co dãn đang đè lấy khuôn mặt mình, ngửi ngửi mùi hương trên người Lục Vũ Đàn, mũi Tiêu Phàm hơi khô, lập tức tránh ra, bởi vì nếu chậm thâm chút nữa, hắn sợ ngực Lục Vũ Đàn sẽ nhuộm đỏ máu.

"Đúng vậy đó, nếu hắn có chuyện gì gấp cần rời khỏi, nói với chúng ta một câu là được, cần gì gọi người đến thay thế, chẳng nhẽ trong lòng hắn, chúng ta là loại không biết phân biệt rõ phải trái hay sao?!" Hồ Phỉ liền không ngừng mà phụ họa, khiến cho Tiêu Phàm cảm giác mình đúng là người có tội thật, nghe Hồ Phỉ Phỉ nói vậy.

Hàn Thư Dao và Cơ Hạo Hạo vẫn yên lặng hình như càng lúc càng mất mát.

Tiêu Phàm nghe xong lời Hồ Phỉ Phỉ, liền biết ngay yêu nữ này lại nghĩ trăm phương nghìn kế vui oan giá họa cho hắn, vội vàng giải thích nói: "Không phải, không phải, anh trai tôi có ý tốt mới làm như vậy, anh ấy không hi vọng mọi người không vui vì anh ấy rời khỏi, cho nên mới để tôi đến thay."

"A?! Như vậy sao? Tôi biết là anh đội trưởng không phải người như vậy mà." Nghe Tiêu Phàm nói vậy, tâm trạng Cơ Hạo Hạo rõ ràng là tốt hơn nhiều, mà sắc mặt mất mát của Hàn Thư Dao cũng thoải mái hơn chút.

"Thôi đi, em gái Tử Phàm, em quá tốt bụng, tên anh trai cặn bã kia nói mấy câu hoa mỹ lấy lòng con gái, thế mà em cũng giúp hắn làm việc xấu!" Lục Vũ Cầm hiển nhiên không tin với lời giải thích của Tiêu Phàm: "Nhưng mà bà đây khó có dịp mời hắn ăn cơm, hắn lại có thể không nể mặt mũi, chị cũng chán nhắc đến rồi! Đã có em gái Tử Phàm đáng yêu tới, tất nhiên là cũng không thể bỏ mặc được, để chị gọi thêm mấy món ngon!"

...

"Nhưng mà anh trai em, sao lại ngu như vậy, tại sao lại bảo em giả làm hắn đến thay chứ? Chẳng nhẽ hắn cảm thấy như vậy thật sự lừa được chúng ta sao?"

"Đúng vậy, đúng vậy, thật ngu, thật ngu..." Tiêu Phàm chỉ có thể cười.

"Nhưng mà gần đây em đi đâu vậy, cũng không thấy online, cái người tên là Crimson Rose cứ nhắc đến em mãi..."

"A, gần đây học hành hơi bận, bận viết luận văn nữa, nên khó giành được thời gian vào game chơi."

"A, như vậy à, chị hiểu được. Nhưng mà cũng lạ, mỗi lần nhắc đến em trước mặt Ngọc Sinh Yên, sắc mặt cô ta luôn là lạ, không hiểu vì sao, giữa hai người xảy ra chuyện gì vậy?"

"A?! Cái này... À... Có lẽ tiền bối Ngọc Sinh Yên nhìn em lại nhớ đến chuyện của anh trai em..."

"Em nói có ý, cũng chỉ có "Lich King Mệnh Phàm' mới có thể khiến cho cô ta như vậy, nhưng mà em gái Tử Phàm xinh đẹp lương thiện như vậy, sao lại có loại anh trai cặn bã như vậy chứ? Haizz, thật sự là tạo hóa trêu người."

"A... Đúng... Tạo hóa trêu ngươi..."

"Em gái Tử Phàm, khi nào học không bận nữa, em nhất định phải quay lại Hoa Nguyệt một chuyến, bọn chị đều nhớ em..."

"Ừm... Nhất định rồi..."

"Vậy chúng ta cạn chén đi! Cạn chén!"

"A, sao em không uống?"

"A..."

Tiêu Phàm cúi đầu nhìn ly rượu đang tỏa ra hương thơm lừng kia, trong lòng do dự.

Bởi vì hắn thấy, chất lỏng trong chén kia không khác gì độc dược, trong lòng vô cùng do dự.

Không thể uống nữa, trong rượu này có độc!

Nếu như uống hết, cuộc sống trống rỗng này sẽ như thế nào đây!

"Em gái Tử Phàm, đây chính là rượu ngon, hương vị rất tuyệt."

"Tôi..."

"Lục Vũ Đàn, cô tha cho cô ấy đi. Em gái Tử Phàm lại vừa đúng lúc đến mấy ngày đó." Hồ Phỉ Phỉ giải thích hộ cho Tiêu Phàm.

"À, thì ra là thế, thật là đáng tiếc..."

"..."

Nói xong, Hồ Phỉ Phỉ xoay người lại, nhìn khuôn mặt đỏ lên của Tiêu Phàm, vô cùng vui vẻ...

Cái cớ mà Hồ Phỉ Phỉ bịa ra hoàn toàn không hợp lý nhưng những người khác lại vô cùng tin tưởng, hơn nữa còn cứ mắng chửi Tiêu Phàm ngu xuẩn, thật sự không biết các cô ấy mới là người ngu xuẩn bị lừa.

Tính cách tồi tệ của Hồ Phỉ Phỉ trong hiện thực hình như được thu lại không ít, ngồi trên bàn cơm không có ý làm khó dễ, chỉ khi mấy cô gái phàn nàn Tiêu Phàm vô lễ, mới cười trộm một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!