Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 728: HẸN HÒ

Không lâu sau đó, mấy cô gái đã trà nước no đủ, không có chuyện gì xảy ra nữa, khiến cho Tiêu Phàm cũng thở ra một hơi.

Lục Vũ Đàn đã đi trước nhưng Tiêu Phàm vẫn không thể thoát được ba người Hồ Phỉ Phỉ, bởi vì bộ quần áo nam mà Tiêu Phàm đang mặc trên người, thật sự các cô ấy không thể chấp nhận được.

"Vốn cho rằng Tiêu Phàm sẽ cẩn thận hơn môt chút, ai ngờ hắn cũng cẩu thả như những người đàn ông khác. Coi như là gọi em gái Tử Phàm giả thành hình dạng của hắn để thay thế, cũng không thể mang hết quần áo của em gái Tử Phàm đi!"

Hàn Thư Dao liếc mắt nhìn bộ quần áo nam cực kỳ không vừa vặn trên người Tiêu Phàm, trong lời nói đầy vẻ bất mãn với Tiêu Phàm.

"Không sao cả, chỉ là quần áo mà thôi, tôi về đổi lại là được."

Tiêu Phàm xấu hổ cười, hắn chỉ muốn sớm thoát khỏi đám con gái này, về nhà từ từ đợi Nữ Nhi Hồng hết tác dụng phụ.

"Như vậy sao được! Một cô gái xinh đẹp nào có thể mặc bộ quần áo không phù hợp chứ, loại việc phí của trời này sẽ bị trời phạt đó!" Không biết là do uống rượu hay là Hàn Thư Dao thật sự chú ý đến cái này, vẫn vô cùng chấp nhất với quần áo của Tiêu Phàm, bỗng nhiên giáo dục Tiêu Phàm về chuyện quần áo.

Nhìn thấy mặt không ai biết này của Hàn Thư Dai, hiển nhiên là Tiêu Phàm có chút giật mình, nhất thời quên không đáp lời.

Hàn Thư Dao thấy Tiêu Phàm sững sờ, liền trực tiếp nắm láy tay hắn: "Đi, chúng ta bây giờ đi đến ký túc xá của Cơ Hạo Hạo, hôm nay chị đã mua rất nhiều quần áo mới, vừa hay để em mặc lên!"

"A?!"

"A cái gì mà a, một cô gái như em sao có thể mặc như thế này mà về chứ!"

...

Cứ như vậy, Tiêu Phàm lại lần nữa đi tới ký túc xá của Cơ Hạo Hạo.

Nhớ lại lần trước tới nơi này, là khi giúp Cơ Hạo Hạo dọn nhà, bây giờ nơi này vẫn không có gì thay đổi, mấy loại mảnh mảnh, dài dài, mấy thứ rất "moe" rất "đáng yêu" này vẫn ở khắp mọi nơi như trước.

Nhưng ở một nơi rất dễ thấy, có một con búp bê mày xanh đang được trưng bày.

Hình như nó rất đặc biệt, không bị ném vào một chỗ như đồng loại, mà được đặt ở một chỗ sạch sẽ, nhìn là biết chủ nhân nó rất quý trọng.

Tiêu Phàm tập trung nhìn vào, phát hiện nó chính là con búp bê "Tiểu Phàm Phàm" hắn lấy được từ máy gắp búp bê, trong lòng lập tức có vẻ kỳ lạ, nhưng đây cũng chỉ là nghĩ, đây chắc là cảm xúc có mới nới cũ của cô gái nhỏ Cơ Hạo Hạo đi, rồi không suy nghĩ gì nữa.

"Bên này, bên này."

Tay phải được Hàn Thư Dao nắm, Tiêu hàm nhanh chóng được đưa vào phòng Cơ Hạo Hạo.

Lần đầu tiên đi vào phòng của con gái, Tiêu Phàm có vẻ hơi khẩn trương, nhìn xung quanh, trong phòng trang trí màu nhạt, ấm áp mà đáng yêu, có một mùi thơm thỉnh thoảng bay đến chóp mũi, khiến cho trong lòng Tiêu Phàm nóng lên.

Khi ánh mắt Tiêu Phàm nhìn đến cái giường mềm mại kia, liền bị một chiếc áo riêng tư thu hút.

Màu, hồng, đáng yêu, cực kỳ xứng với bộ dạng ngốc ngếch của Cơ Hạo Hạo.

Nhưng mà sao Cơ Hạo Hạo có thể ném vừa thứ này chứ?!

Tiêu Phàm vội vàng quay đầu đi nơi khác, có chút xấu hổ, ngay cả Cơ Hạo Hạo cũng không dám nhìn, tránh để đầu óc nghĩ đến những điều không tốt.

Lại nói, yêu nữ Hồ Phỉ Phỉ đang quan sát!

Nếu biết được điều này, chẳng phải là lại bị cô ấy cười một phen hay sao.

"Đến đây, em xem này, chỗ này có bộ nào em thích không." Hàn Thư Dao càng nhiệt tình, nhanh chóng lấy những bộ quần áo sáng nay ra.

Nhưng Tiêu Phàm nhìn mấy bộ quần áo kia đến buồn rầu, hắn cũng không phải là biến thái, làm sao lại có thể thích quần áo con gái chứ?

"Em..."

"Đừng lề mề nữa, để chị của chị chọn giúp em đi!"

Nhìn thấy Hồ Phỉ Phỉ chọn giúp.

Tiêu Phàm nhanh chóng thở ra một hơi, bởi vì những bộ quần áo này, thật sự là hắn không hiểu.

Nhìn thấy ánh mắt không có ý tốt của Hồ Phỉ Phỉ, hắn chợt cảm thấy kinh dị, nhịn không được nuốt nước bọt, vô cùng sợ hay nói: "Chị định làm gì?!"

"Em cởi quần áo ra, không cởi ra, làm sao chị giúp được em chứ?"

"A?!"

"Ha ha..."

Tiêu Phàm ngây người ra, Hồ Phỉ Phỉ đã cười dâm đi tới.

"A! Đừng!"

...

Cứ như vậy, lần đầu tiên Tiêu Phàm nhìn thấy cơ thể phát dục tốt đẹp của "em gái" mình, cơ thể mềm mại này khiến cho mọi kháng cự của hắn đều cứng đờ lại, chỉ có thể đần độn tùy ý Hồ Phỉ Phỉ thích làm gì thì làm.

Đồng thời Tiêu Phàm cũng thấy được sự phức tạp của quần áo con gái, trong lòng không khỏi cảm thán, làm con gái thật khó.

May mắn là lần này bàn tay của Hồ Phỉ Phỉ yên phận, nghiêm túc giúp Tiêu Phàm mặc quần áo xong, còn cắt tỉa lại mái tóc của hắn, khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy ngạc nhiên.

"Ừm, ừm, không tệ, như vậy mới có dáng vẻ của nữ sinh nên có."

Hàn Thư Dao nhìn Tiêu Phàm ăn mặc hoàn tất, rất là hài lòng.

"Bộ quần áo này, em... Em sẽ bảo anh trai em trả lại chị."

Vốn là Hàn Thư Dao mua quần áo cho mình, bây giờ lại ở trên người Tiêu Phàm, hắn bỗng có cảm giác xấu hổ.

"Không được, bộ quần áo này chị tặng cho em. Hôm nay anh trai em theo chị đi dạo phố chắc chắn là mệt mỏi, đây coi như là trả lễ cho hắn." Hàn Thư Dao ôn hòa cười: "Được rồi, cũng không còn sớm nữa, hẳn là chú Lý đã ở dưới đón em, vậy em đi trước đây."

Tiếp theo, Hàn Thư Dao từ từ đi về phía Tiêu Phàm, nhẹ nhàng nói một câu vào trong tai hắn: "Về nói cho anh của em, hôm nay đi dạo chị rất vui. Sau này có thời gian rảnh, anh ấy có thể chủ động hẹn chị."

Cảm nhận được luồng khí nóng bên tai, nghe được lời nói có ý khác kia, gương mặt Tiêu Phàm không khỏi đỏ lên, trong lòng lập tức suy nghĩ linh tinh, hoàn toàn không chú ý đến đoạn đối thoại của Hàn Thư Dao và Hồ Phỉ Phỉ...

"Hả?! Phỉ Phỉ, chị không về cùng em à?"

"Không được, khó có lúc ra ngoài, chị còn muốn đi dạo thêm. Em mệt mỏi thì về nghỉ trước đi."

"A, vậy sao..."

...

Lục Vũ Đàn đi về trước, Cơ Hạo Hạo cũng quay về kí túc xá, Hàn Thư Dao cũng được chú Lý nhà cô ấy đón, cũng mang theo đồ hôm nay mua được về nhà.

Lần tụ hội hôm nay cứ vậy mà giải tán nhưng cái người trước mắt này vẫn quấn lấy mình, tình trạng gì đây chứ?!

"Cũng đã ăn xong rồi, tôi cũng nên về nhà chờ cái trạng thái đáng chết này biến mất, cô còn ở đây làm gì?" Tiêu Phàm nhìn chằm chằm Hồ Phỉ Phỉ bên cạnh cảnh giác nói.

Hồ Phỉ Phỉ kéo cánh tay, quấn chặt lấy Tiêu Phàm: "Bây giờ trăng mới lên, đèn mới thắp, ngày tốt cảnh đẹp, chính là thời cơ tốt để người trẻ tuổi giải phòng hormone thanh xuân, vội vã trở về như vậy không phải là lãng phí thanh xuân hay sao, cho nên... Bây giờ chúng ta đi "hẹn hò" đi."

Hẹn hò, từ ngữ khiến người ta rung động biết chừng nào.

Bây giờ lời mời hẹn hò lại xuất hiện từ trong miệng một mỹ nữa, không khỏi để cho người ta phải suy nghĩ miên man.

Những lời này nói ra từ trong miệng Hồ Phỉ Phỉ, trong lòng Tiêu Phàm hoàn toàn không có cảm giác mừng rỡ, ngược lại lại lạnh lùng, đặc biệt là khoảng cách gần như vậy có thể nhìn rõ được đôi mắt sáng rõ kia của cô.

Bởi vì hắn hoàn toàn rõ ràng suy nghĩ trong lòng Hồ Phỉ Phỉ lúc này...

Trong trận doanh Ác Ma, Hồ Phỉ Phỉ là người đầu tiên tương đối bình thường mà Tiêu Phàm gặp được.

Nhưng sự tương đối bình thường này, cuối cùng vẫn là không bình thường.

Cho nên trong game Tiêu Phàm vẫn luôn đề phòng vị đại thần làm việc chỉ vì thích chứ không màng hậu quả này.

Càng đề phòng, Tiêu Phàm lại càng hiểu rõ, chẳng biết từ lúc nào, tâm tư của nhau, đối phương đều vô cùng rõ ràng.

Hồ Phỉ Phỉ nói tới hẹn hò, rốt cuộc là mang ý nghĩa gì, Tiêu Phàm đại khái đều có dự cảm.

"Không hẹn! Em gái loly này không hẹn!"

Lời nói của Tiêu Phàm lúc này cũng thể hiện trạng thái của hắn lúc này, câu nói cổ quái này hiển nhiên là khiến Hồ Phỉ Phỉ cảm thấy có chút không thích ứng được, động tác bị trì trệ lại.

Giây phút ngắn ngủi này được Tiêu Phàm nắm được.

Bởi vì đây chính là một cơ hội tốt để hắn thoát khỏi ma nữ Hồ Phỉ Phỉ này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!