Tiêu Phàm lập tức giật tay Hồ Phỉ Phỉ khỏi cánh tay mình, chạy như bay về phía trước!
Nói nhảm! Hắn sẽ không đi hẹn hò với Hồ Phỉ Phỉ đâu! Lần gặp nhau ở trận doanh Tinh Linh kia, kí ức vẫn còn như mới, không có bọn Hàn Thư Dao bên cạnh, chỉ có Hồ Phỉ Phỉ và mình, chắc chắn cô ta sẽ bộc lộ vẻ hung tàn của cô ta! Ác nữ này khẳng định sẽ dùng trăm phương ngàn kế để kiếm chuyện giày vò mình, mua vui cho cô ta! Mình sẽ không ngu bị cô ta lừa gạt, đi hẹn cái gì hò đy! Đây căn bản là cạm bẫy cô ta đã thiết kế sẵn!
Bị Tiêu Phàm đẩy mạnh, Hồ Phỉ Phỉ lập tức tỉnh táo lại, nhìn Tiêu Phàm đã chạy xa, trong lòng sốt sắng: "Dừng lại cho tôi, anh muốn đi đâu!"
Tiêu Phàm đâu thèm để ý tới cô, trước đó trong bữa cơm, Hồ Phỉ Phỉ giúp hắn che giấu, đã thành đồng phạm, bây giờ lại lấy việc bại lộ thân phận ra để uy hiếp, Tiêu Phàm không thèm quan tâm nữa, bởi vì hắn không tin Hồ Phỉ Phỉ sẽ vì thế mà cũng chết với hắn, thế là bước chân càng lúc càng nhanh hơn.
"Này! Này! Chờ tôi một chút! Đáng ghét!"
Hồ Phỉ Phỉ đi giày cao gót nào có dễ chạt, mới bước được hai bước liền cảm nhận được cảm giác khó chịu dưới chân, cho nên chỉ có thể như vậy, âm thầm chửi mắng Tiêu Phàm một phen: "Tên Tiêu Phàm khốn nạn này! Anh nhớ đó! Dám không nể mặt Hồ Phỉ Phỉ tôi, từ chối lời mời hẹn hò của chị đây!"
...
Tiêu Phàm cũng không biết Hồ Phỉ Phỉ đã từ bỏ việc truy đuổi, cũng không quay đầu lại mà chạy hòa vào dòng người, chỉ cầu mong sớm thoát khỏi tay ma nữ ác độc Hồ Phỉ Phỉ này.
"Ha ha, em muốn trốn người khác sao? Anh biết một nơi rất tốt, đi theo anh đi..."
Lúc này, trên đường bỗng nhiên có một người đàn ông có vẻ lưu manh bước đến chào hỏi Tiêu Phàm nói.
Mặc dù cảm nhận của Tiêu Phàm là không phải quá thích người anh em này nhưng nghe lời hắn nói cũng không suy nghĩ gì nhiều, trong lòng chỉ muốn thoát khỏi Hồ Phỉ Phỉ, liền đi theo hắn.
Sau bảy tám ngã rẽ, Tiêu Phàm theo người đàn ông trẻ tuổi chạy vào trong một nơi âm u hẻo lánh, chỗ này để mấy cái thùng rác lôi thôi vô cùng, còn tỏa ra mùi kỳ lạ, không khỏi khiến cho Tiêu Phàm chau mày.
Nhưng chỗ này ít người đến, hoàn toàn chính xác là một nơi dễ dàng ẩn nấp.
Tiêu Phàm gập lưng thở hồng hộc, thể chất của cơ thể này rõ ràng yếu hơn lúc ban đầu, đoạn đường chạy này khiến hắn mệt mỏi không chịu nổi.
"Em có mệt không, uống chút đi."
Người đàn ông đưa cho Tiêu Phàm một bình nước khoáng.
"Cảm ơn, người anh em."
Tiêu Phàm cũng không để ý, trực tiếp nhận lấy nước khoáng từ chỗ người đàn ông kia, uống từng ngụm lớn.
...
Người anh em?
Nghe được xưng hô của Tiêu Phàm, hiển nhiên là người đàn ông thấy có chút kỳ quái nhưng mặc kệ đi, đêm nay mình bắt được một mỹ nữ như vậy, thật là may mắn!
Người đàn ông nhìn Tiêu Phàm đã uống xong bình "nước khoáng".
Miệng nhếch lên thành hình vòng cung...
Hả? Sao mình bỗng nhiên cảm thấy có hơi choáng váng, chẳng lẽ sắp biến trở lại à? Không đúng, nhớ lần trước biến trở về, trên người còn có cảm giác khô nóng, sao lần này không có cảm giác gì?
Đột nhiên Tiêu Phàm cảm thấy mệt mỏi, mở hai mắt cũng phải cố sức.
Tình hống gì đây?! Có vẻ không đúng!
Tiêu Phàm cố sức nhìn lại, chợt phát hiện người đàn ông trẻ tuổi cố gắng giúp mình chạy trốn đang nở nụ cười phóng đãng với hắn, khiến hắn cảm thấy rùng mình.
Cái này! Chẳng lẽ!
Một ý nghĩ kinh khủng hiện ra trong đầu Tiêu Phàm khiến cho hắn kinh hoàng.
Đúng rồi! Mình quên mất bây giờ mình là nữ! Không thể nào! Vậy mà mình lại uống thuốc mê mà tên súc sinh này đưa cho! Chẳng lẽ trinh tiết mà Tiêu Phàm hắn vất vả bảo vệ mấy năm nay lại bị một mồi lửa thiêu trụi trong đêm nay? Hơn nữa còn rơi vào tay một người đàn ông?!
Trời ạ! Ông trời không phải đang chơi hắn chứ!
"Mày!" Tiêu Phàm đỡ lấy trán, tay phải nâng lên chỉ vào tên ác ôn kia, nhung vừa đưa tay lên, hắn liền phát hiện mình sắp không chống nổi nữa, hiệu quả của thuốc mê này mạnh thật.
"Ha ha, người đẹp, em rốt cuộc phát hiện ra rồi sao. Đầu năm nay người giống như em không hề đề phòng người lạ quả thực quá ít, đêm nay coi như là anh đây dạy cho em một bài học đi."
Không đề phòng?!
Làm một người đàn ông, ai sẽ biến thái như vậy đi đề phòng người đàn ông khác chứ!
Không được, bây giờ không phải thời điểm nói đến cái này, sức lực trên người ngày càng ít, ý chí của mình sắp không chống được nữa, bây giờ nên làm gì đây! Chẳng lẽ đêm nay mình thật sự bị tên đàn ông nà làm nhục sao! Quả thực quá khốn nạn rồi!
Tiêu Phàm vô thức sờ ba lô phía sau mình, ý định tìm gì đó phòng ngự, bỗng nhiên mò được một cái bình, trong lòng vốn sốt ruột lại nảy ra mong chờ.
Lúc Tiêu Phàm thay quần áo trong phòng của câu lạc bộ võ thuật đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S, liền xuất hiện thứ này, nghĩ thầm là 80% là do Hồ Phỉ Phỉ thừa lúc mình không chú ý mà nhét vào, vốn định đưa lại cho Hồ Phỉ Phỉ nhưng vì vội chạy trốn nên quên mất, không ngờ hôm nay tất cả hi vọng của mình đều đặt trên vật này.
Tiêu Phàm lấy hết chút sức lực cuối cùng, ném về phía người đàn ông kia.
Người đàn ông nhìn thấy Tiêu Phàm giãy giụa, khẽ cười một tiếng, liền đập vào chiếc ba lô đang bay tới kia.
Nhưng khi ba lô vải rơi xuống, một làn sương mù màu hồng lập tức bao trùm lấy người đàn ông kia, một tiếng hô vang lên từ trong con hẻm âm u truyền ra ngoài: "A! Đây là cái gì! Cay quá! Mắt của tôi! Mũi của tôi!"
Nghe tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông, Tiêu Phàm thở ra một hơi, sau đó trước mắt Tiêu Phàm lập tức đen lại, hôn mê bất tỉnh.
Bình kim loại kia in chữ "Bình phun sương phòng sói của Lich King" keng một tiếng rơi xuống , lăn tới bên đống rác...
Đầu mình choáng quá, rốt cuộc là sao vậy?
Tiêu Phàm cảm giác có chút mệt mỏi, vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ.
Cả người trên dưới đều lạnh, đây là...
Quần áo của mình đâu?
Hả? Hình như có vật gì đang ngồi trên người mình, mà hình như còn có ai đang vuốt ngực mình nữa...
Đợi chút, sao lại là ngực?!
Tiêu Phàm run lên, ký ức lập tức tràn vào trong não, khiến cho suy nghĩ của hắn rõ ràng hơn không ít...
Mình được Cơ Hạo Hạo hẹn ra ngoài, sau đó đánh nhau với một người phụ nữ dã man một trận, người phụ nữ dã man ấy mời mình ăn cơm tối, lấy bình rượu độc ra, mình trúng độc, biến thành phụ nữ, sau đó để thoát khỏi ác ma tên là Hồ Phỉ Phỉ, không cẩn bị một tên súc sinh gạt uống thuốc mê, sau đó, sau đó...
Ký ức của Tiêu Phàm dừng lại ở đây, trong lòng có chút đau thương.
Mà cảm giác được lúc này trên người đã bị cởi áo ngoài ra, đôi tay không ngừng bóp ngực mình, Tiêu Phàm lập tức trở nên khủng hoảng, cơ thể không kìm được mà không ngừng run rẩy...
Chẳng lẽ mình vẫn bị làm ô nhục sao?! Nếu là như vậy, mình nhất định sẽ giết chết tên súc sinh kia, sau đó đi đầu thú!
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm âm thầm nắm chặt hai tay mình, nản lòng thoái chí mở mắt ra...
Nhưng khi Tiêu Phàm mở mắt, liền ngẩn người ra, bởi vì xuất hiện trước mặt hắn là một khuôn mặt non nớt. Một cô bé đáng yêu đang ngồi lên bụng Tiêu Phàm, hoang mang mà nhìn chằm chằm vào hắn, thỉnh thoảng vươn bàn tay non nớt nắm lấy chỗ đầy đặn của Tiêu Phàm, đáng yêu cau mày, hình như không hiểu hai thứ mềm mãi trên ngực Tiêu Phàm kia là gì.
Mình đang nằm mơ sao? Một đứa bé đang ngồi trên người mình? Mà đứa bé này lại còn giống Miên Miên?
Tiêu Phàm nhắm hai mắt lại rồi mở ra, nhưng xuất hiện trước mắt hắn vẫn là khuôn mặt khó hiểu của cô bé kia, tay nhỏ đáng yêu lại lần nữa sờ Tiêu Phàm, cuối cùng hình như tức giận, Miên Miên vùi mặt vào chỗ rãnh sâu kia của Tiêu Phàm.
Đây là tình huống gì vậy? Thật là Miên Miên sao? Nhưng vì sao lại là Miên Miên? Miên Miên ở trên người mình làm gì? Miên Miên ở đây, chị họ Bán Trường Miên kia đi đâu rồi? Còn nữa, vì sao mình lại trần truồng nằm trên một chiếc giường ấm áp, có ai giải thích tình huống trước mắt này cho mình được không?!