Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 730: VÔ TÌNH GẶP ĐƯỢC

Nhìn tất cả mọi thứ, thật sự khiến cho Tiêu Phàm bối rối.

Lúc này, tiếng mở cửa vang lên, ngay sau đó tiếng bước chân chậm rãi truyền tới.

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, Tiêu Phàm không khỏi khẩn trương.

"A, cô đã tỉnh rồi à, lúc đó tôi thấy cô hôn mê nên trực tiếp đưa cô về đây."

Xuất hiên trước mặt Tiêu Phàm là một người đẹp, mà nhìn khuôn mặt của cô ấy, Tiêu Phàm có thể khẳng định được người đẹp kia chính là Bán Trường Miên hắn quen trong "Tân Sinh"!

Lúc này Bán Trường Miên đang dùng một chiếc khăn lau mái tóc ướt sũng của mình, nhưng điều khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy lo lắng là, cô ấy không mặc gì trên người mà đứng trước mặt mình!

A! Trời ơi...! Nhìn thấy! Cái nên nhìn cũng đã nhìn thấy! Không nên nhìn cũng đã nhìn thấy! Núi cao nhìn thấy, nơi bí mật cũng nhìn thấy, cả người trần trụi, đây là tình huống gì vậy chứ!

Nhìn cơ thể ướt át này, Tiêu Phàm chợt thấy đầu mình ứ máu, mũi cũng trở nên khô nóng, vì để đề phòng, hắn không hể không đưa tay ra nắm lấy mũi của mình.

"Ừm?! Cô sao vậy? Vẫn cảm thấy không thoải mái à?"

Bán Trường Miên vừa lau tóc, vừa chậm rãi đi tới, khoảng cách càng gần, hình ảnh lại càng trở nên rõ ràng, màu da không ngừng kích thích ánh mắt của Tiêu Phàm, Tiêu Phàm cảm giác mình sắp phát điên rồi: "A, cô dừng lại đã! Cô mặc đồ lên đã!"

"A?! Được thôi, ngại quá, tôi vừa mới tắm xong, Tôi thấy mọi người đều là nữ, không để ý những chuyện này, cho nên liền trực tiếp đi tới. Vậy tôi đi mặc quần áo vào trước."

Nói xong, Bán Trường Miên lại đi về phía tủ quần áo đặt giữa phòng.

Đợi Bán Trường Miên ung dung chậm rãi mặc áo ngủ lên, Tiêu Phàm cảm giác phảng phất đã qua cả một thế kỷ.

Lúc Bán Trường Miên quay lại lần nữa, cô đã mặc áo ngủ lên.

Tiêu Phàm rốt cuộc thở nhẹ ra một hơi, nhưng trong lòng vẫn có chút tiếc nuối.

Bán Trường Miên lấc lắc cái đầu hơi ướt, tiện tay lấy một bộ quần áo ngủ ném xuống cho Tiêu Phàm: "Lúc tôi nhìn thấy cô, cô hôn mê nằm trong nơi vắng người chỗ đống rác, bẩn vô cùng. Tôi cõng cô về, thuận tay ném quần áo của cô vào trong máy giặt giặt. Đương nhiên, tôi đã lau người giúp cô rồi. Cho nên bây giờ quần áo của cô chưa khô, cứ mặc tạm đồ ngủ của tôi thay thế đã!"

"Miên Miên, mau xuống đây, đừng có làm loạn trên người chị đó!" Nhìn Miên Miên vẫn đang ngồi trên người Tiêu Phàm bóp bóp, bỗng nhiên Bán Trường Miên có cảm giác xấu hổ, liền xin lỗi Tiêu Phàm.

"Tôi tên là Bán Trường Miên, cô bé là em họ tôi Miên Miên. Bình thường em họ tôi rất sợ người lạ, không biết hôm nay tại sao cô bé lại làm vậy, làm ra hành động này với cô, xin cô đừng nên trách."

Trong nháy mắt, Miên Miên đã bò xuống khỏi người Tiêu Phàm, chỉ là đôi mắt nhỏ vẫn nhìn chằm chằm Tiêu Phàm như cũ, vẻ mặt như không hiểu.

"A, không sao đâu, không sao đâu, trẻ con tương đối hoạt bát, tôi hiểu." Tiêu Phàm vừa nói vừa mặc bộ quần áo ngủ Bán Trường Miên đưa cho: "Đúng rồi, cô có thể nói với tôi sau khi tôi hôn mê đã xảy ra chuyện gì không?"

...

Bán Trường Miên tên thật là Thường Miên, mà em họ của cô ấy là Miên Miên vẫn tên là Miên Miên, cô ấy đã không giới thiệu, Tiêu Phàm cũng không tiện hỏi tên thật của Miên Miên.

Thường Miên và Cơ Hạo Hạo đều là sinh viên năm tư đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S, tối qua cô ấy dẫn Miên Miên ra ngoài đi bộ như bình thường, bỗng nhiên nghe được tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông, thế là cô liền dẫn Miên Miên đi về phía Tiêu Phàm.

Mà sau khi cô ấy đi tới, nhìn thấy một người đàn ông che mặt bối rối chạy trốn, lại tiếp tục đi vào trong ngõ nhỏ, liền nhìn thấy Tiêu Phàm đang nằm hôn mê bất tỉnh bên cạnh đống rác.

"Vậy cô có nhìn thấy một chiếc ba lô vải trên đất không?"

Biết được đầu đuôi, Tiêu Phàm liền truy hỏi Bán Trường Miên.

Bởi vì trong ba lô không chỉ có quần áo hắn thường dùng, còn có chiếc điện thoại di động rách nát " Đại Đậu 4", mà "giáo dục bắt buộc chín năm phái Thục Sơn" lại toàn bộ ở trong chiếc "Đại Đậu 4" đó.

"Chiếc ba lô vải kia là của cô à? Lúc tôi kéo khóa ra toàn là quần áo nam, tôi cho rằng của người đàn ông bỏ trốn kia, cho nên nộp cho cảnh sát rồi. Lúc đầu tôi còn định giao cô cho bọn họ nhưng tôi nhìn thấy ánh mắt háo sắc của bọn họ, sợ cô hôn mê bị bọn hắn bắt nạt, nên là dứt khoát cõng cô về luôn. Mặt khác, chuyên ngành của tôi là y học lâm sàng, tôi nhìn là biết cô chỉ hôn mê bất tỉnh, cơ thể cũng không có vấn đề gì đáng ngại, cho nên không đưa cô đi bệnh viện, trực tiếp để cô ở nhà, nếu như cô bây giờ tỉnh lại vẫn cảm thấy không thoải máu, vậy tôi liền đưa cô đi bệnh viện kiểm tra."

"A?! Không, không cần, không cần đi bệnh viện, chỉ cảm thấy hơi mệt mỏi thôi..."

...

Đồ của mình nộp cho cảnh sát rồi?

Thế thì không phải lo, bởi vì dựa vào cách làm việc của cảnh sát, nếu bọn họ không kiểm tra thấy ba lô không có đồ vật liên quan, sẽ trả lại ba lô cho chủ.

Nhưng tình huống trước mặt mình phải giải quyết thế nào đây?

Tiêu Phàm ngẩng đầu nhìn cô gái vừa mới tắm rửa xong này, rất là buồn phiền...

Tiêu Phàm nhìn Thường Miên trước mặt, Thường Miên cũng lẳng lặng mà nhìn hắn.

Vẻ mặt này của cô khiến Tiêu Phàm không khỏi nhớ lại cảnh tượng khiến người ta đỏ mặt tía tai lúc nãy.

Ánh mắt lại vô thức nhìn về phía nhô lên của áo ngủ rộng rãi của Thường Miên, trái tim cũng theo đó mà nhảy lên kịch liệt.

"Cô tên là gì vậy?"

"A?! Tôi... Tôi tên là Tiêu Tử Phàm..."

"Tiêu Tử Phàm? Không biết tại sao, nghe được cái tên này, lại khiến tôi có một cảm giác thân thiết nha Hôm nay đã muộn rồi, đêm nay cô trước hết ở nơi này của tôi mà qua đêm đi."

"Hả? Qua đêm?"

"Đúng vậy, quần áo của cô tôi đã ném đi giặt cả rồi, nếu như bây giờ cô muốn đi về cũng không có áo khoác ngoài cho cô mặc đâu. Còn nữa, cô xem một chút giờ là mấy giờ rồi, cô con gái muộn như vậy còn đi ra ngoài, tôi cũng không yên tâm..."

Thường Miên chỉ chỉ về hướng đồng hồ đang treo trên tường, ra hiệu với Tiêu Phàm.

Nhìn kim đồng hồ đã chỉ về hướng 1 giờ, Tiêu Phàm không khỏi có chút buồn bã, không nghĩ tới lần ngất đi này của hắn lại lâu đến như vậy.

Nhưng ở lại qua đêm lại không phải là một phương án tốt, bởi vì hình thái "Tiêu Tử Phàm" này rốt cuộc có thể duy trì được bao lâu, hắn cũng không biết, nếu như không chú ý một chút...

Nghĩ đến cái hậu quả đáng sợ kia, sắc mặt Tiêu Phàm lập tức trở nên trắng bệch.

"Thế nào? Cô cảm thấy không thoải mái sao?"

"Không, không, tôi không sao..."

"Vậy thì tốt, đêm nay cô ở đây qua đêm, sáng sớm ngày mai, sau khi quần áo của cô đã được hong khô, tôi sẽ để cô trở về, quyết định như vậy đi! Dù sao một người con gái đêm hôm khuya khoắt lại đi ra ngoài một mình thì thật sự không ổn lắm. Vậy, bây giờ tôi đi lấy cho cô cái gối, cô chờ ở đây đi..."

Không đợi Tiêu Phàm nhiều lời, Thường Miên đã quay người đi, mà ở cạnh giường, một vị tiểu loli mặc áo ngủ màu hồng đang căng mắt to mà lườm, không nhúc nhích nhìn chằm chằm Tiêu Phàm.

Ở lại qua đêm, cái này thật sự quá tệ.

Nhưng nếu như không ở lại, hiện giờ mình lại mặc đồ như này, thì có thể làm được cái gì?

Tiêu Phàm cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ tươi mát đáng yêu mình đang mặc, trong lòng liền cảm thấy ghê rợn.

Còn có, Miên Miên rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Chằm chằm

Cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt được bắn ra từ hai mắt thanh tịnh của Miên Miên, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng chột dạ.

Bởi vì từ lúc hắn bắt đầu tỉnh lại, ánh mắt này chưa từng suy yếu, mà ý vị ẩn chứa trong ánh mắt này, Tiêu Phàm ít nhiều có thể lý giải được.

Hoài nghi, Miên Miên sinh ra hoài nghi đối với thân phận của hắn.

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào, chẳng lẽ là bởi vì tâm tư thuần khiết của đứa trẻ Miên Miên này, vì sao tuổi của cô bé còn nhỏ mà đã có cảm giác nhạy cảm như vậy?

Thừa dịp Thường Miên rời đi một lúc, Miên Miên đứng ở trên giường, đi về phía Tiêu Phàm lần nữa, trong mắt mang theo một vẻ cố chấp hiếm gặp...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!