"Ha ha, Miên Miên, em thật đáng yêu, em muốn làm gì?"
Đối mặt với ánh mắt tràn ngập chất vấn của Miên Miên, Tiêu Phàm liền toát mồ hôi lạnh, trong lòng lại cảm thấy bất an.
Chẳng lẽ cô bé này thật sự đã phát hiện ra cái gì? Mình chắc hẳn không có bại lộ chân ngựa trước mặt cô bé mới đúng.
Miên Miên vẫn không có nói chuyện, chỉ là chậm rãi duỗi cái tay nhỏ chộp tới bộ ngực của Tiêu Phàm, đợi cho cái đáng sợ kia co dãn xong, cô bé nhướng mày, vẻ mặt cũng biến thành không vui.
Tiêu Phàm tại thời điểm này phảng phất nhìn thấy rất nhiều dấu chấm hỏi xuất hiện trên đầu của cô bé, sau một lúc, cả người Miên Miên đều xoắn xuýt cả lên.
Miên Miên ngồi xuống, ôm đầu, bộ dáng phảng phất biểu lộ vô cùng đau đầu.
Miên Miên một mặt không hiểu gì, Tiêu Phàm dường như cũng hiểu, cho nên rốt cuộc hắn cũng có thể nhẹ nhàng thở ra, trong lòng thở dài, may mắn lão từ bây giờ chính là "Hàng nhái cao cấp" điển hình, ngoài trừ thời gian duy trì, thì không có một chút tì vết nào có thể nói, bằng không thật đúng là không qua được mặt Miên Miên nha...
...
Về sau, cũng không có quá nhiều nhạc đệm, bởi vì bóng đêm đã dày đặc, ngoại trừ việc chìm vào giấc ngủ ra, đã không có hoạt động thích hợp nào khác.
Bình thường ở trong ký túc xá, chỉ có một cái giường, cho nên bây giờ Tiêu Phàm nhìn gương mặt mỹ lệ gần trong gang tấc, rất không được tự nhiên.
Lúc đầu là Miên Miên ngủ ở giữa hắn và Thường Miên, nhưng dường như Miên Miên có chút chán ghét hai quả núi trước ngực Tiêu Phàm, mỗi lần nhìn thấy bọn chúng, Miên Miên sẽ lập tức nhíu mày lại, làm sao còn có thể chìm vào giấc ngủ.
Cho nên Miên Miên liền "tinh nghịch" đạp cho Tiêu Phàm một trận,
Thường Miên không thể không đem đứa bé không hiểu chuyện này qua một bên khác.
Dường như bởi vì nguyên nhân bóng đêm càng đậm, Miên Miên bị Thường Miên ném qua một bên, không bị hai quả núi đầy đặn kia quấy rầy, đứa nhỏ này liền vào mộng rất nhanh, cho nên sau khi dỗ Miên Miên chìm vào giấc ngủ, gương mặt xinh đẹp kia lại chuyển về hướng Tiêu Phàm.
Ở giữa không có Miên Miên, bây giờ xem như Tiêu Phàm cùng Thường Miên nằm chung giường chung gối, mà điều khiến Tiêu Phàm không chịu nổi chính là, bọn hắn thế mà chỉ có một cái chăn!
Tiêu Phàm bị bó tay bó chân ở bên trong, Thường Miên không thèm để ý một chút nào, Tiêu Phàm co lại càng nhanh, Thường Miên lại đến càng gần, khiến cho Tiêu Phàm vô cùng bất đắc dĩ.
Tiêu Phàm vốn định quay lưng đi, nhưng như vậy dường như không được lễ phép, cho nên hắn đành phải kiên trì, mặt đối mặt với Thường Miên.
Khuôn mặt này rất đẹp. Làn da trắng nõn tinh tế tỉ mỉ vô cùng mê người.
Nhìn thấy gương mặt như vậy, Tiêu Phàm không kìm lòng được mà hồi tưởng lại cảnh tượng khiến người ta mặt đỏ tới mang tai trước đó, nhịp tim theo đó mà tăng lên, hô hấp không khỏi trở nên nặng nề.
Đúng lúc này, thân thể mềm mại của Thường Miên xê dịch một chút, trực tiếp đưa tay của mình ôm lấy Tiêu Phàm.
Cảm thụ được cử động mập mờ của Trường Miên, Tiêu Phàm càng trở nên khẩn trương, bây giờ hai thân thể chỉ cách nhau một tầng vải rất mỏng, nhiệt độ cùng thân người kia, khiến đầu óc Tiêu Phàm trở nên rõ ràng, máu cũng theo bản năng mà trở nên khô nóng, bào mòn bốn phía trong cơ thể, nhưng thiếu đi van áp dẫn xuất mấu chốt, lập tức khiến Tiêu Phàm đột nhiên cảm thấy trống rỗng, nhưng phần cảm giác trống rỗng này vừa lúc kiềm chế được lửa dục vừa bùng phát trong cơ thể Tiêu Phàm.
Hô Ngồi trong lòng mà vẫn không loạn chính là như thế này đây...
Mẹ nó! Ngồi trong lòng mà vẫn không loạn cái khỉ gió! Cái cảm giác tiến thoái lưỡng nan kỳ quái này vô cùng khó chịu nha! Ta hiện tại đang vô cùng thống khổ! Vì sao lần đầu tiên ở trên giường cùng mỹ nữ, cảm giác của ta lại đơn giản giống như đang ở địa ngục?!
...
Bé thỏ trắng cũng không biết một con hung thú đang ở gần trong gang tấc, cũng không biết sống chết mà nhích thân lại gần phía Tiêu Phàm.
Cùng với một mùi thơm mê người xông tới, tứ chi cùng thân thể hai người càng gần nhau, càng khiến cho Tiêu Phàm cảm giác như bị tra tấn.
"Tử Phàm à, tôi cảm thấy cô có chút giống một người bạn mà tôi quen biết?"
Thường Miên mở to hai mắt lẳng lặng mà nhìn Tiêu Phàm, nhưng lời nói lúc này của cô, lại làm cho Tiêu Phàm cảm thấy có chút bất an.
Lời này của cô có ý tứ gì? Chẳng lẽ cô cũng như Miên Miên đã phát hiện ra điều gì hay sao?
"Bạn?"
"Đúng vậy. Bạn, có điều hắn lại là nam. Tôi nghĩ, trên người cô mang đến cho tôi một cảm giác thân thiết, cũng là bởi vì hắn đi."
Sao? Cô không có nghi ngờ, không có nghi ngờ thì tốt!
"Ha ha, phải không?"
Tiêu Phàm thoáng nhẹ nhàng thở ra: "Vậy hắn nhất định lại bạn tốt của cô rồi "
"Bạn tốt?" Thường Miên nghe Tiêu Phàm nói liền đặt câu hỏi, sửng sốt một chút, tâm tư trở nên có chút phức tạp, sắc mặt ửng đỏ, thấp giọng nói: "Ừm, bạn tốt..."
Tiêu Phàm thấy được thần sắc lúc này của cô, cả người lại giật mình, bởi vì Tiêu Phàm dường như có thể thấy rõ thứ gì đó bên trong ánh mắt của cô lúc này...
Loại ánh mắt của nữ sinh như này, trước kia Tiêu Phàm không hiểu.
Nhưng sau khi tiến vào "Tân Sinh", hắn giống như có thể hiểu rõ.
Bởi vì trong mắt Mary, trong mắt Aina, còn có trong mắt Hạ Lộ Lộ đều từng xuất hiện, nếu một lần không rõ thì có thể thông cảm, nhưng nhiều lần xuất hiện mà lại không hiểu ý, thì đó chính là bạc tình bạc nghĩa.
Nhưng Tiêu Phàm vẫn không hiểu, vì sao mà loại tâm tình này lại phát ra từ trong mắt của Thường Miên, dù sao giữa bọn họ dường như cũng không gặp nhau quá nhiều lần.
"Tử Phàm, cô xinh đẹp như vậy, nhất định xung quanh có rất nhiều nam sinh theo đuổi."
Nghe thấy Thường Miên nói vậy, Tiêu Phàm không khỏi [], kiên định đáp: "Không có chuyện như vậy!"
"A! Không phải đâu."
"Tuyệt đối không có!"
"Thật sao! Giống như tôi sao..."
Lời nói của Thường Miên khiến Tiêu Phàm không khỏi cảm thấy giật mình, một nữ sinh xinh đẹp giống Thường Miên mà lại không có ai theo đuổi, chẳng lẽ nam sinh ở trường Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S đều bị mù rồi sao?
"Làm sao lại như vậy, Thường Miên cô rõ ràng chính là hoa khôi của trường cấp bậc nhân vật nha."
A, Tử Phàm cô cũng đừng nịnh nọt tôi."
Mặt Thường Miên lộ vẻ xấu hổi, vô ý thức mà lại gần sát người Tiêu Phàm một chút, khiến cho Tiêu Phàm lại gặp một trận miệng đắng lưỡi khô.
"Thực ra là có rất nhiều nam sinh theo đuổi tôi, thế nhưng sau một lần tụ họp, bên cạnh tôi liền trở nên vắng lặng."
"Hả?"
"Lần tụ họp kia có một nam sinh đầu óc vô cùng xấu xa thế mà lại thả thứ gì đó vào bên trong đồ uống, tôi lập tức liền hôn mê bất tỉnh tại chỗ đó..."
"Hả! Vậy cô không sao chứ?!"
Tiêu Phàm nghe xong liền giật nảy mình, nghĩ thầm bây giờ sinh viên thật là dữ dội, thế mà lại chơi cái trò hạ thuốc với con gái như vậy sao?
Anh trai năm đó cũng chỉ dám đóng phim hành động quan sát một chút đảo quốc nào đó, loại chuyện táng tận lương tâm này, cho mình mượn một trăm lá gan cũng không làm được nha!
Đêm nay mình bị hôn mê có Thường Miên đi ngang qua cứu giúp, vậy lúc trước khi cô bị ngất thì phải làm như thế nào?
"Không có việc gì. Sau khi tôi tỉnh, nam sinh kia đã bị đánh đến trọng thương phải đi vào bệnh viện, thế mà hắn ta còn đi kể khổ với người khác, nói là do tôi mới khiến hắn mới trở thành một bộ dạng như vậy. Mặc dù tôi thỉnh thoảng bị mất trí nhớ, có khi sẽ không nhớ rõ việc đã từng xảy ra nhưng lúc ấy tôi hôn mê bất tỉnh, làm sao có thể lại động thủ với hắn ta được? Cũng không biết việc gì khiến mọi thứ trở thành như vậy... Có điều từ đó trở đi, không có nhiều nam sinh dám tiếp cận tôi."
"Hả, cái này..."
Tiêu Phàm không biết nên phản ứng thế nào đối với việc này, nhưng việc mà Thường Miên nói tới, trong lòng của hắn cũng đã đoán được đại khái.
Thường Miên nhìn thấy vẻ mặt cứng ngắc của Tiêu Phàm, cho là hắn muốn an ủi mình, liền thản nhiên nói: "Tử Phàm, cô không cần lo lắng cho tôi, đối với việc đó tôi cũng không cảm thấy không có gì là không tốt, bởi vì có một đám nam sinh giống như ruồi mà ngày ngày vây quanh mình, thực ra cũng vô cùng đáng ghét. Không có bọn họ, ngược lại tôi cảm thấy được sống thoải mái, có điều cũng là bởi vì tôi có chút ghét những nam sinh kia..."