Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 732: LỜI NÓI TRONG ĐÊM

"Nhưng người bạn mà tôi vừa mới nói với cô thì lại không giống đám nam sinh kia." Thường Miên dường như nhớ ra cái gì đó, cười cười một chút, nhưng tiếng cười nhẹ này lại làm cho Tiêu Phàm bị mê hoặc.

"Hắn thực sự là một người con trai ấm áp..."

"Cô có biết "Tân Sinh" không? Tôi cùng Miên Miên đều đang chơi trò chơi này, Cũng là bởi vì trò chơi này, tôi đã gặp được hắn. Khi đó, tôi với Miên Miên mới từ Tân Thủ thôn ra, trong đội ngũ, tác dụng của tôi giống như làm vú em, trong giai đoạn trước của trò chơi cũng xem như là loại người chơi vướng víu đi. Dù sao ở giai đoạn trước của trò chơi, quái vật cũng không lợi hại, cho nên yêu cầu người chơi thăng cấp nhanh để chuyển đi ngày càng nhiều, chứ không phải loại người chơi khôi phục sinh mạng như tôi. Còn nữa chính là tôi dẫn theo Miên Miên, căn bản không có đội ngũ nào tình nguyện thu nhận chúng tôi. Mà tôi lại đi ra từ trận doanh kia, hoàn cảnh lại vô cùng khốc liệt, liếc nhìn lại đều là haong mạn, lại thêm tình cảm giữa những người xung quanh mờ nhạt, lúc ấy tôi thậm chí còn có suy nghĩ từ bỏ cái trò chơi này. Đúng vào lúc này, tôi nhìn thấy hắn..."

"Khi đó hắn mang theo hai nữ sinh tay chân vụng về tạo thành đội ngũ đi tới phó bản thật sự dễ khiến người khác chú ý, tôi nghĩ nếu như người này đồng ý mang theo hai người vướng víu như vậy, nếu như thêm tôi với Miên Miên, thì cũng không sao cả. Cứ như vậy, tôi mang theo Miên Miên đi về phía tổ đội của hắn."

"Không nghĩ tới hắn căn bản không có cân nhắc một chút nào,

Liền trực tiếp đáp ứng, mà lại vô cùng nhiệt tình với tôi và Miên Miên, khi đó tôi liền nghĩ, người này có lẽ là một người không tệ nha..."

Theo lời kể của Thường Miên, Tiêu Phàm cũng nhớ lại thời gian khó khăn khi mới bước vào trận doanh Ác Ma.

Khi đó hắn bị tổ hợp hai người Hổ Nữu cùng Cơ Hạo Hạo trêu chọc quá mức, thời điểm nhìn thấy Bán Trường Miên còn tưởng rằng mình cuối cùng đã được cứu, biểu hiện cũng theo đó mà cực kì nhiệt tình.

"Sau này khi ở chung, cũng đã chứng minh được suy nghĩ của tôi là chính xác, hắn thực sự là một người tốt. Thực lực rất mạnh, đối xử với mọi người lại ôn hòa, mà lại cực kì hài hước, thường xuyên làm ra rất nhiều chuyện ngu xuẩn chọc chúng tôi vui vẻ."

Những chuyện ngu xuẩn kia cũng không phải là tôi tình nguyện làm nha...

"Cô biết không, trong đội ngũ của chúng tôi có một cô gái vô cùng tùy hứng, cả ngày đều cố tình gây sự, chọc ghẹo hắn đủ kiểu, nhưng hắn lại luôn đàn ông mà không chấp cô gái kia. Cho nên tôi nghĩ, hắn nhất định là một người vô cùng ấm áp..."

Hóa ra trong mắt em việc Hổ Nữu khi dễ anh chính là như thế này sao?

Nói mình ấm áp, khụ khụ, cũng bình thường thôi.

Nhưng anh cảm thấy nguyên nhân lớn nhất khiến em sinh ra loại ý nghĩ này chính là, em căn bản là không trải nghiệm được Hổ Nữu đáng sợ như thế nào! Con người đó chính là quỷ cái! Nếu như anh không nhường, Hổ Nữu sẽ chỉ càng làm loạn lên, sẽ càng phiền phức hơn!

"Quan hệ giữa bọn họ rất tốt đó, rất ấm áp, rất vui vẻ."

Cô nương, dường như cô đã có một hiểu làm vô cùng ghê tởm về quan hệ giữa tôi và Hổ Nữu!

"Tốt đến mức khiến tôi có chút ghen ghét, tôi cũng hi vọng mình cũng có thể ở chung với hắn như vậy..."

Nghe Thường Miên nói những lời này, Tiêu Phàm hơi ngẩn ra, sắc mặt hơi đỏ.

"Không có ý gì, nói với cô những thứ nhàm chán như vậy. Tôi cũng không biết vì sao, mỗi khi trông thấy cô thì nhất định cũng sẽ nhớ tới hắn, cho nên không kìm lòng được mà kể chuyện của tôi với hắn ở trong game..."

"À... Không sao đâu..."

Thường Miên nhìn chằm chằm vào hai gò má của Tiêu Phàm một hồi, sau đó mỉm cười: "Phản ứng này của cô cũng thật giống hắn, Tử Phàm, cô nhất định cũng là một cô gái ấm áp..."

Nói xong, Thường Miên lại ôm chặt lấy Tiêu Phàm một chút, mặt của hai người đụng vào nhau, sau một khắc Thường Miên liền trực tiếp nhắm hai mắt lại, từ từ thiếp đi...

Nghe được những lời nói vụn vặt mà Thường Miên vừa nói kia, tâm tình Tiêu Phàm có chút phức tạp, cảm nhận được thân thể mềm mại trong ngực, Tiêu Phàm lại càng không được tự nhiên.

Da thịt tinh tế tỉ mỉ của Thường Miên dán chặt lấy khuôn mặt của Tiêu Phàm, Tiêu Phàm nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang gần trong gang tấ của cô, không khỏi có chút động tâm, bờ môi mềm mại màu hồng nhạt trước mắt kia bỗng nhiên rực nóng như lửa, Tiêu Phàm vô thức cúi đầu xuống gần...

Nhớ kỹ lần đầu tiên mình nhìn thấy cô gái này, thật sự có chút động lòng, nhưng vì sao sau đó lại lạnh đi?

Nghĩ được như vậy, ký ức của Tiêu Phàm cùng Bán Trường Miên ở trong game cứ thế mà tới, động tác dựa sát vào của Tiêu Phàm cũng bỗng nhiên dừng lại, tim trở nên đập loạn lên.

Bởi vì ở trong mắt Tiêu Phàm, bờ môi trắng nhạt của Thường Miên bỗng nhiên bùng cháy, tách ra một đóa hắc hỏa làm người ta chấn động cả hồn phách! Khi đó như mở ra chỗ vực sâu của Nghiệp Hỏa...

...

Đúng, vì sao mà mình lại quên mất cô chứ?!

Nếu như mình cứ như vậy mà hôn, vậy kết cục sau đó chắc chắn sẽ không kém nam sinh bị đưa đi bệnh viện trước đây.

Nhưng hôm nay mình với cô tiếp xúc như vậy, sau đó không phải cũng là như vậy sao?

Trời ạ?! Nghĩ như vậy, đột nhiên mình cảm thấy Thường Miên ở trong ngực thật là đáng sợ nha! Không phải khi cô tỉnh sẽ đá hỏng nơi nào đó của mình chứ?! Mặc dù trước mắt thì bên trong tạm thời vẫn là ở trong trạng thái "Rỗng"! Nhưng đây cũng không phải là lí do để lơ là phòng ngự nha, huống chi trước đó mình đã thấy nhiều thứ không nên thấy như vậy! Xong rồi, tuyệt đối không thể để cho cô biết chuyện này, nếu không thì theo tính cách của cô, mình chắc chắn sẽ bị thiến sạch!

...

Nghĩ đến một loại nhân cách khác trong người của Thường Miên, Tiêu Phàm suy nghĩ xa xăm, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

Mà giờ phút này, Thường Miên đang ngủ say dường như mơ thấy cái gì đẹp đẽ, trên mặt hiện lên nụ cười hạnh phúc, nhàn nhạt, vừa hiện một chút, thân thể mềm mại lại xích gần vào ngực của Tiêu Phàm...

Ôm ấp con gái, bưng tai bịt mắt, không nhúc nhích tí nào, đêm dài đằng đẵng cũng không biết ôn hương trong ngực.

Chó má! Tại sao lại thành ra như vậy?! Lão tử cũng không phải Liễu Hạ Huệ có "Năng lực giả" kia, đối mặt với tình huống như vậy làm sao có thể bình tĩnh được!

Bi ai nhất chính là, hôm nay ta bị kẻ xấu hạ độc vào trong rượu, làm mất bảo kiếm mang theo người, coi như "kẻ địch" ở gần trong gang tấc, ta cũng không có cách nào để không bị tổn thương.

Thân không có lưỡi đao, chính là gặp phải tình trạng tay không tấc sắt, lại có thể có gì hành động, đêm dài đằng đẵng, đơn giản chính là ngồi bàn chông nha!

Đáng sợ nhất chính là, sau lưng Thường Miên còn có một đứa trẻ vị thành niên, khiến cho trong lòng Tiêu Phàm nhất thời chịu đủ mọi khiển trách về đạo đức.

Tiếp tục ngủ! Tiếp tục ngủ!

Gặp quỷ, coi như kiếm đã rời khỏi người, nhưng trước mặt là tình thế cực kì nghiêm trọng, cũng chưa chắc có thể yên ổn mà nằm ngủ!

Luyện khí dưỡng hơi thở! Luyện khí dưỡng hơi thở!

Trong lòng Tiêu Phàm mặc niệm, đối mặt với hoàn cảnh khó khăn như vậy, Tiêu Phàm chỉ có thể sử dụng Thục Sơn Điều Tức Chi Thuật, lấy về phòng ngực kẻ địch bên ngoài.

Bí thuật của Thục Sơn quả nhiên ghê gớm, mới qua mấy hơi, khí tức trong cơ thể đã lưu chuyển, nội tâm trở nên nhẹ nhõm.

Mà ở trong thời khắc này, Thường Miên đang trong mộng khẽ động, ấm áp mềm mại mang theo một chút gây rối cọ qua cọ lại trước ngực Tiêu Phàm...

A! Mẹ nó! Lão tử muốn tẩu hỏa nhập ma! Đêm nay nhất định là một đêm không ngủ nha!

...

Trước kia chơi đùa suốt đêm thật thoải mái, nhưng bây giờ Tiêu Phàm đã rất ít khi làm như vậy, bỗng nhiên lại như vậy, thân thể của hắn vẫn chưa thể thích ứng kịp.

Tiêu Phàm hơi mở đôi mắt tràn đầy tia máu, nội tâm đều đã sụp đổ.

Thường Miên vẫn treo trên người Tiêu Phàm như cũ, nhìn bộ dáng của cô, dường như tối hôm qua ngủ được rất dễ chịu, cho nên đến giờ phút này, vẫn không thể rời khỏi ngực của Tiêu Phàm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!