Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 733: CẦU CỨU

Thường Miên ngủ ngon, tất nhiên Tiêu Phàm có một đêm không ngủ.

Suốt một đêm đó Tiêu Phàm đã làm cái gì? Dù sao những thứ có thể làm, muốn làm, nhưng lại thiếu vũ khí quan trọng thì muốn làm cũng không được.

Đủ kiểu rơi vào đường cùng, nhiều lần Tiêu Phàm thực hiện tâm pháp luyện khí dưỡng thần của Thục Sơn, chân khí trong cơ thể lớn một cách vô cùng quỷ dị, khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy cổ quái, cái này khiến hắn có chút hoài nghi tối hôm qua có phải mình đã thực sự tẩu hỏa nhập ma hay không.

Cho tới bây giờ, Tiêu Phàm thực sự có chút bội phục Liễu đại gia.

Hắn thực sự không rõ tên kia có thể làm như nào mà được ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, dù sao tối hôm qua Tiêu Phàm làm "Nữ nhân" lại là chuyện tuyệt vọng nhất trong lịch sử cả đời làm nam nhân của hắn...

...

"Ừm Ngủ thật dễ chịu nha "

Thường Miên tỉnh lại một chút, duỗi lưng một cái.

Mà âm thanh mang vẻ tràn đầy hạnh phúc này của Thường Miên vang lên, cũng chính là thông báo một đem dài đằng đẵng đã kết thúc...

"Ăn đi, ăn xong rồi thay quần áo tôi đưa cô về."

Sữa bò, bánh mì, cộng thêm một phần trứng tráng, bữa sáng đơn giản mà dinh dưỡng, có thể thấy được Thường Miên thiện lương mà hiền lành.

Đầu Miên Miên khi ngủ dậy có hơi rối, ngồi trước bàn ăn, cái đầu nhỏ khẽ lắc lư, dường như còn chưa hoàn toàn tỉnh lại trong giấc ngủ.

Hai chị em thuần khiết đáng yêu, cũng khiến cho Tiêu Phàm có chút hâm mộ.

Ăn sáng xong, Tiêu Phàm liền đi vào phòng tắm, dự định thay đổi quần áo nữ trước đó đã được hong khô kia.

Một lần nữa cầm quần áo của "mình", Tiêu Phàm không khỏi cảm thán, sau một đêm "tra tấn" tàn khốc, chính mình cũng chưa phạm phải bất cứ sai lầm không thể bù đắp nào, thật sự là quá may mắn.

Chỉ cần sau đó, thay đổi quần áo, lại đi về trụ sở, hành trình thống khổ lần này, có thể đến đây là kết thúc.

Nghĩ được như vậy, trong lòng Tiêu Phàm nhẹ nhõm không ít, chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên tấm gương trong phòng tắm, hình dạng người trong gương, vẫn đẹp trai như cũ...

Từ từ đã, đẹp trai?

A! Vì sao mà lại biến trở về vào lúc này rồi!

Có điều may mắn là biến trở về trong phòng tắm, nếu là lúc đang ăn điểm tâm mà lộ ra nguyên hình, thì mình chắc chắn sẽ chết chắc!

Nhưng lần này mình nên làm cái gì đây!

Bây giờ mình còn đang ở trong nhà vệ sinh của nhà Thường Miên, quần áo trong nhà vệ sinh chỉ có đồ cho con gái, vậy là mình phải mặc đồ con gái đầy sỉ nhục này và xông ra ngoài? Hay là bảo tồn tôn nghiêm của một người nam nhân mà để trần truồng và chạy ra ngoài?

A! Đây đều là những lựa chọn vô dụng gì vậy! Để cho người ta lựa chọn thế nào, làm sao mà cảm giác chọn cái nào cũng đều là chết vậy!

"Tử Phàm, cô ở trong đó đã thay xong quần áo chưa?"

Nghe ngoài cửa truyền đến tiếng gọi, mồ hôi lạng của Tiêu Phàm liền tuôn ra.

"Tử Phàm, cô có nghe thấy tôi nói gì không?"

Tiêu Phàm bóp bóp cái mũi, âm thanh thì thầm nói: "Ừm, tôi định tắm một chút."

Nói xong, Tiêu Phàm cuống cuồng lo lắng vặn một bên vòi hoa sen, tiếng nước rào rào trong nháy mắt vang lên trong nhà tắm.

"Ầu, vậy cô tắm đi, cô có thể dùng hiếc ở bên trên giá kia cũng được, đúng, cô không sao chứ, tại sao tôi cảm giác giọng nói của cô nghe là lạ."

"Không có việc gì! Không có việc gì!"

"Không có việc gì là ổn rồi..."

...

Phù

Tạm thời đã giấu giếm được.

Nhưng sau đây nên làm thế nào mới được, tắm rửa cũng không thể tắm đến thiên hoang địa lão nha!

Ông trời của ta, hiện tại ta đang bị vây trong phòng tắm nhà của một người con gái!

Mà để giải quyết phiền phức lần này, chỉ có thể dựa vào sức bản thân mình rõ ràng không được, nếu như bị lộ...

"Nam sinh nào đó người mặc quần áo nữ một mình xông vào ký túc xá Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S..."

Nghĩ được nhưu vậy, trong lòng Tiêu Phàm bỗng nhiên rùng mình một cái.

A! Ta không muốn bị lên báo đâu! Đây nhất định chính là khiến ta phải chịu nỗi xấu hổ cả đời!

Với lại nếu như bị Thường Miên biết được thân phận của mình, vậy chắc chắn ngay cả bạn bè cũng không thể làm được!

Không chỉ có như thế, nếu như nhân cách thứ hau của cô mà xuất hiện, hôm nay mình có thể sống sót mà rời khỏi nơi này được hay không vẫn là một vấn đề.

Mình cần trợ giúp, nhưng bây giờ ai có thể giúp mfinh?

Tiêu Phàm suy nghĩ một chút, giống như cũng chỉ có một người biết chuyện này của mình, có khả năng giúp mình một tay, mặc dù tên kia là một con người đã hỏng bét.

Hồ Phỉ Phỉ, đây chính là lừa đảo không đáng tin cậy, nhưng là vì sinh tồn, Tiêu Phàm chỉ có thể ăn nói khép nép mà cầu cạnh cô.

...

"Thường Miên, cô có thể cho tôi mượn điện thoại một chút có được không?

"Nhưng Tử Phàm, không phải bây giờ cô đang tắm sao, muốn lấy điện thoại của cô để làm gì?"

"Tôi cả đêm chưa về, trong nhà nhất định sẽ vô cùng lo lắng, tôi phải gọi điện báo bình an với họ."

"Đúng là như vậy, chuyện này đúng là quan trọng, một người con gái cả đêm không về, trong nhà nhất định sẽ cực kì lo lắng, vậy cô mau gọi điện đi."

Cửa phòng tắm mở ra một cái khe hở, Thường Miên cũng không duy nghĩ nhiều, liền đem điện thoại đưa vào...

Tiêu Phàm không có điện thoại của Hồ Phỉ Phỉ, nhưng hắn phỏng đoán, trong điện thoại của Thường Miên có thể sẽ có, cũng là bạn tốt trong trò chơi, dưới tình huống bình thường chắc chắn sẽ trao đổi phương thức liên lạc.

Quả nhiên, Tiêu Phàm rất nhanh tìm được ba chữ "Hồ Phỉ Phỉ" trong danh bạ.

Thế là, Tiêu Phàm mang theo tâm tình phức tạp nhấn nút gọi đi...

Đại viện Hồ gia khu nhà giàu thành phố S...

Tốt hôm qua tâm tình của Hồ Phỉ Phỉ thật sự không tốt, bởi vì là lần đầu tiên cô đưa ra lời mời hẹn hò với một "nam sinh", thế mà lại bị cự tuyệt không còn mặt mũi, Hơn nữa bộ dáng chạy trốn của Tiêu Phàm như gặp phải quỷ, vô cùng kinh hoảng, khiến cho nội tâm một mỹ nữ là Hồ Phỉ Phỉ bị tổn thương.

Cho nên đêm qua sau khi Hồ Phỉ Phỉ trở về nhà, tức giận rất lâu, mới có thể chìm vào giấc ngủ, sáng sớm hôm nay lại bị đánh thức bởi chiếc điện thoại...

Là ai mà không biết thể thống như vậy, lại dám gọi điện thoại quấy rầy vào lúc này!

Chẳng lẽ không biết Hồ Phỉ Phỉ đại tiểu thư ta thích được ngủ trong nắng sớm mờ mờ của buổi sáng sao!

Hả? Thường Miên?

Hồ Phỉ Phỉ cho là mình nhìn lầm, dùng sức xoa xoa con mắt, nhưng chữ hiện trên màn hình điện thoại, vẫn không mảy may biến chuyển.

Vì sao lại là cô ấy? Ài, được rồi...

"Alo?"

Sau khi nghe được thanh âm truyền đến từ trong điện thoại, Hồ Phỉ Phỉ đầu tiên là sững sờ, sau đó liền cười vui vẻ, trong mắt không hề còn một chút vẻ buồn ngủ.

"Alo?"

Nghe được giọng nói chuyện vô cùng thân thiết của Hồ Phỉ Phỉ từ trong loa truyền đến, Tiêu Phàm chợt cảm thấy rùng mình.

Nhưng hiện tại hắn nhất định phải chịu đựng một thân không được tự nhiên, cố nén xúc động mà cúp luôn điện thoại, bắt đầu cầu cứu nữ nhân hố đen.

"Hồ Phỉ Phỉ sao?"

Nghe được thanh âm của Tiêu Phàm trong điện thoại, Hồ Phỉ Phỉ vô cùng sững sờ, vẻ buồn ngủ liền tan biến trong nháy mắt.

"Cô nghe có kỹ, tôi là Tiêu Phàm. Tối hôm qua sau khi chúng ta tách ra, đã xảy ra rất nhiều chuyện, một chốt lát tôi cũng không thể nói rõ ràng. Tình huống bây giờ vô cùng khẩn cấp, tôi liền nói ngắn gọn. Bây giờ, tôi mang trạng thái nam sinh bị vây trong ký túc xá nữ sinh của Thường Miên trong Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S! Cho nên... Hồ đại tiểu thử, cô đại nhân đại lượng, tha thứ cho lỗi lầm của tiểu nhân tối hôm qua, mau mang một bộ quần áo nam đến cứu tôi đi!"

"Lượng tin tức có chút lớn nha Một đêm không gặp, anh vẫn phong lưu như cũ, thế mà có thể xâm nhập vào phòng tắm trong ký túc xá của Thường Miên, Phàm muội muội của tôi anh quả nhiên thật là có bản lĩnh nha, ha ha "

Hồ Phỉ Phỉ lộ ra tiếng cười trên nỗi đau của người khác, Tiêu Phàm cũng không dám tức giận dù chỉ một chút.

"Đừng cười, tình huống khẩn cấp, tôi van xin cô mau cứu tôi ra ngoài, hiện giờ tôi đang dùng cớ tắm rửa để kéo dài thời gian, nếu quá lâu sẽ bị bại lộ, cô chính là cứu tinh của tôi đó, đại tiểu thư đừng lề mề có được không!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!