"Nhưng tôi là như vậy thì có ích lợi gì chứ? Phải biết Thường Miên chính là chị em tốt của tôi đó, anh nói xem bỗng dưng có một nam sinh xuất hiện bên trong phòng tắm của ký túc xá cô ấy, tôi lại lén gạt cô ấy như vậy, có phải hơi..."
"Được được được! Cô đừng lãng phí thời gian, chỉ cần cô mang theo một bộ quần áo nam cứu tôi ra ngoài, mặc kệ điều kiện gì tôi cũng đồng ý với cô!"
Tiêu Phàm biết rõ hồ đồ đáp ứng điều kiện với Hồ Phỉ Phỉ, đơn giản không khác giao dịch với ác ma là mấy, nhưng tình hình bây giờ làm gì có chỗ cho phép hắn chần chừ, chỉ có thể kiên trì hứa hẹn.
"Thật không?!"
"Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy!"
"Ha ha, được, Phàm muội muội. Ở trong phòng tắm rửa thân thể cho sạch sẽ, tỷ tỷ này sẽ đến cứu ngươi..."
...
Cúp điện thoại, nội tâm Tiêu Phàm liền thấp thỏm, đem hi vọng cuối cùng của mình đặt lên người Hồ Phỉ Phỉ, đối với hắn mà nói thật sự là một chuyện khó có thể yên tâm.
...
Tiếng nước chảy trong phòng tắm lúc đứt lúc nối, giống như một trận mưa tí tách tí tách, mà trái tim của Tiêu Phàm lại không ngừng đập loạn, dày đặc như nhịp trống.
Hai tay Tiêu Phàm tóm chặt lấy chốt cửa, bởi vì hắn sợ có người bất ngờ xông vào, dù là cửa phòng tắm đã khóa trái, cũng không thể khiến hắn yên tâm thêm chút nào.
Lịch sử cuộc gọi trong điện thoại của Thường Miên đã sớm bị Tiêu Phàm xóa đi, nghe âm thanh nước chảy dối ào ào, thời gian trôi qua khiến trong lòng Tiêu Phàm trở nên vô cùng rõ ràng.
Không biết có phải nguyên do Thường Miên có thói quen tắm rửa rất lâu, nên khi Tiêu Phàm ở trong phòng tắm hồi lâu mà không ra, cô cũng không nghi ngờ, mà đúng lúc này, tiếng chuông cửa êm tai rốt cuộc cũng vang lên, nội tâm Tiêu Phàm cũng theo đó mà nhảy một cái!
Tiêu Phàm cũng không có tính theo thời gian, nhưng nghe tiếng chuông cửa vang lên, trong lòng của hắn lại sinh ra một ý nghĩ như vậy.
Cô thế mà lại nhanh đến như vậy?!
"A! Tôi đến rồi!"
Cửa bị Thường Miên mở ra, Hồ Phỉ Phỉ liền trực tiếp hét to một tiếng, Tiêu Phàm biết đây chính là cô ra hiệu với mình.
"Phỉ Phỉ? Tại sao cô lại đến chỗ tôi vào lúc sáng sớm như vậy?"
Nhìn thấy Hồ Phỉ Phỉ xuất hiện, Thường Miên có vẻ hơi bất ngờ.
"Ai u, cô không biết đâu, tôi cũng không muốn đến sớm như vậy, bình thường vào lúc này, tôi còn nằm ngủ trên chiếc giường lớn ở nhà Nhưng là hôm nay có người bạn tốt sáng sớm gọi điện cho tôi đi hỗ trợ muội muội của cô ấy về nhà."
Hồ Phỉ Phỉ vừa nói chuyện vừa đi vào trong, trong nháy mắt liền đi tới trước cửa phòng tắm.
"Muội muội?"
Thường Miên cảm thấy hơi hoang mang đối với câu nói của Hồ Phỉ Phỉ.
"Đúng vậy, cô gái kia tên là Tiêu Tử Phàm, nghe nói cô ấy đang ở chỗ của cô, cho nên tôi tới đón cô ấy trở về."
Hồ Phỉ Phỉ đã đứng ở trước cửa phòng tắm, âm thầm gõ gõ lên cánh cửa phía sau.
Tiêu Phàm ở phía sau cửa tất nhiên hiểu ý, lập tức mở khóa cửa, mở ra một cái khe hẹp.
"Ầu! Làm sao có thể trùng hợp như vậy! Hóa ra Tử Phàm là muội muội của bạn của cô sao! Vừa nãy tôi còn đang định đưa cô ấy trở về, không nghĩ cô sẽ đến đây.
"
Thường Miên nghe lời nói của Hồ Phỉ Phỉ, vỗ hai tay, có vẻ hơi hưng phấn, mà nhân cơ hội này, Hồ Phỉ Phỉ nhanh chóng nhét một cái túi vào trong khe cửa, cửa phòng tắm lại một lần nữa được khép kín lại.
Tiêu Phàm nhìn quần áo đã chuẩn bị xong trong túi, lệ nóng quanh tròng!
Quần áo nam đã tới tay! Làm tốt lắm!
"Đúng rồi, Thường Miên, Tử Phàm hắn đang ở đâu?"
"Đang tắm rửa, cô đợi một chút có lẽ sắp xong rồi."
"Vậy tôi cùng cô đến gian phòng phía trước ngồi một chút đi."
"Được thôi."
...
Thành công dẫn Thường Miên vào gian phòng bên trong, trước khi đi Hồ Phỉ Phỉ lại gõ gõ cửa phòng tắm, ra hiệu Tiêu Phàm có thể nhân cơ hội này thông qua đại sảnh chạy đến ngoài cửa.
Mà lúc này ở trong phòng tắm Tiêu Phàm đã sớm mặc xong quần áo gọn gàng, nghe được âm thanh ám hiệu này vang lên, phát hiện bước chân của Thường Miên và Hồ Phỉ Phỉ càng ngày càng xa, trong lòng càng trở nên khẩn trương.
"Oa, Thường Miên, gian phòng của cô vẫn sạch sẽ giống như lúc trước!"
Tiêu Phàm nghe xong, trong lòng liền run lên.
Ngay tại lúc này! Mình nhất định phải nhân cơ hội mà Hồ Phỉ Phỉ phải vất vả mới có thể giúp mình sáng tạo ra này để xông ra ngoài ký túc xá này, đào thoát thăng thiên!
Tiêu Phàm nahnh chóng kéo cửa ra vào ra, định sẽ một hơi phi nhanh ra ngoài!
Nhưng mới vừa mở cửa, cả người hắn bỗng dưng bất động.
Hồ Phỉ Phỉ và Tiêu Phàm phối hợp vô cùng tốt, nhưng bọn hắn lại không để ý đến một điểm, bên trong ký túc xá này cũng không phải chỉ có một mình Thường Miên ở...
Thường Miên lúc này đã bị Hồ Phỉ Phỉ dẫn vào trong phòng, mà Miên Miên mắt mũi nhập nhèm đang đứng trước cửa phòng tắm, hiển nhiên đêm qua hơn một giờ mới ngủ, khiến cho tiểu loli này mệt muốn chết rồi.
Lúc này Tiêu Phàm vừa mở cửa, cả người lập tức bị bại lộ trước mặt cô bé!
Trong lòng Miên Miên liền nhảy một cái, trừng lớn hai mắt, miệng nhỏ hiện lên hình chữ "O", một vẻ mặt mơ hồ.
Tiêu Phàm cũng không khá hơn, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Miên Miên duỗi tay nhỏ ra, dụi dụi hai mắt của mình, lại mở mắt ra nhìn một lần nữa, dường như trước mắt chỉ là một hư ảnh, một giây đã biến mất không thấy.
Miên Miên gãi đầu một cái, cái đầu mới được chải gọn đã rối tung lên, trên trán trong nháy mắt đã hiện lên thêm mấy cái dấu hỏi.
Ngủ đến hồ đồ rồi?
Nghĩ nửa ngày, thực sự không rõ ràng, Miên Miên dứt khoát không suy nghĩ nữa, mơ mơ màng màng đi vào trong phòng tắm, đóng cửa lại, đặt mông ngồi lên bồn cầu, bên trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu lại khôi phục bộ dạng mặt ủ mày chau một lần nữa.
Lúc này Tiêu Phàm mang theo cái túi đã sắp xếp gọn quần áo nữ, ngồi xổm bên cạnh cổng ký túc xá, vuốt ngực, mồ hôi lạnh toát ra.
Miên Miên xuất hiện thật là đáng sợ, lúc nãy xém chút nữa đã bị cô bé phát hiện, may mắn dưới tình thế cấp bách mình đã sử dụng "Kim Tàm Thoát Xác", bằng không kế hoạch đào thoát lần này của mình đã bị thất bại trong gang tấc...
"Tại sao anh lại ở đây vậy?"
Lúc này, thanh âm của Thường Miên bỗng nhiên truyền đến từ phía sau lưng Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm nghe được tiếng nói chuyện, liền vô cùng cứng ngắc mà quay đầu lại.
Lúc này Thường Miên đang dùng bộ mặt không hiểu gì đứng đằng sau mà nhìn hắn, mà thần sắc của Hồ Phỉ Phỉ lại lộ ra vẻ đáng tiếc...
"Tại sao anh lại ở đây vậy?"
...
Tại sao anh lại ở đây?
Đương nhiên là do em mang về rồi!
Thế nhưng mà... Mình có thể nói như vậy sao?
Nhìn ánh mắt trong suốt của Thường Miên, trong lòng Tiêu Phàm lại cảm thấy vô cùng khẩn trương.
Mình lại phải nhận thua như vậy?
Không! Nếu nhận thua mình nhất định phải chết, loại tình huống này "Thẳng thắn sẽ khoan hồng kháng cự sẽ nghiêm trị" căn bản không thích hợp!
Cho nên là... Mình sẽ không dễ dàng từ bỏ!
Tiêu Phàm đột nhiên đứng dậy, đổi một bộ dáng nghiêm túc, nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Thường Miên, nghiêm trang nói: "Anh tới đón muội muội họ của anh!"
"Muội muội của anh?"
"Đúng vậy! Tiêu Tử Phàm chính là muội muội của anh, em ấy mới gọi điện thoại nói em ấy đang ở đây, nên anh liền tới!" Tiêu Phàm mặt dạn mày dày ngụy biện nói.
"Phỉ Phỉ, cô vừa nói người nhờ cô tới đón muội muội chính là hắn?"
"A?! Phải."
Hồ Phỉ Phỉ cứ nghĩ sau khi Tiêu Phàm bị bại lộ sẽ lên diễn một vở kịch dài, không nghĩ đến Tiêu Phàm có thể giảo biện như vậy, một chút đã có thể xoay chuyển tình thế lại.
"Tử Phàm là muội muội của anh?"
Nghe được lời của Hồ Phỉ Phỉ, Thường Miên quay đầu lại đánh giá Tiêu Phàm một lần nữa, nghĩ thầm thảo nào tối hôm qua mình lại cảm thấy Tiêu Tử Phàm và Tiêu Phàm giống nhau như vậy.
Nghĩ tới những lời mình nói với Tiêu Tử Phàm trong đêm hôm qua, sắc mặt của cô không khỏi trở nên phiếm hồng, trong lòng thoáng chút lo lắng, sau khi Tử Phàm trở về có thể sẽ nói lung tung cái gì đó...
"Nhưng tại sao anh lại xuất hiện ở đây?"