Thường Miên nhìn Tiêu Phàm đứng trước mặt mình, vẫn cảm thấy vô cùng nghi hoặc.
"A... Là Tử Phàm vừa mở cửa cho anh vào."
"Nhưng nơi này là ký túc xá của nữ sinh, cấm nam sinh ra vào mà. Vì sao anh có thể lên đây, lại không bị di trông coi dưới lầu ngăn cản?"
"Cái này... Khi anh lên đây căn bản không gặp phải dì trông coi nào."
Da mặt của Tiêu Phàm cũng thật dày, chém đến như vậy mà mặt cũng không đỏ một chút nào, nhìn Tiêu Phàm trấn định như thế, Thường Miên cũng không khỏi hoài nghi đối với suy nghĩ của mình.
Chẳng lẽ lại trùng hợp đến mức không đụng trúng dì trông coi dưới lầu?
"Vậy bây giờ Tử Phàm đã đi đâu rồi?"
"Em ấy vừa mới cầm điện thoại cùng túi tiền anh mang cho em ấy, đã tự mình rời đi trước rồi..."
"Mấy người đến đón Tử Phàm, kết quả là Tử Phàm còn chưa chào tạm biệt tôi đã rời đi trước rồi?"
Đối với logic của chuyện này, Thường Miên thực sự có chút choáng.
"À, thật sự là vô cùng có lỗi, muội muội của anh em ấy rất sợ người lạ, hi vọng em có thể hiểu được..."
"Sợ người lạ? A, cái này ngược lại em thật ra có thể hiểu được, bởi vì Miên Miên cũng giống như vậy. Nhưng mà, tối hôm qua em ôm cô ấy ngủ một đêm, cô ấy cũng không có đối xử lạnh nhạt với em?"
Vừa dứt lời, Tiêu Phàm liền cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo từ Thường Miên ở đằng sau lưng quét về phía mình.
Nhìn thần sắc hung ác cùng nụ cười nhàn nhạt vô cùng quỷ dị của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm dường như bị dọa đến sắp khóc rồi.
"Anh thật sự cảm ơn em, em họ được em chiếu cố như vậy, mới có thể vượt qua một buổi tối đáng sợ ở bên ngoài. Nếu không gặp được em, anh cũng thật sự không biết nên làm như thế nào! Nếu như Tử Phàm em ấy ở bên ngoài gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, anh cũng không thể hoàn thành lời giao phó của cha..."
Tiêu Phàm một mạch xông lên phía trước, vươn tay ra cầm lấy hai tay của Thường Miên, ngoài mặt là thái độ cảm kích vạn phần, nhưng thực ra đang đề phòng Hồ Phỉ Phỉ phản bội, làm bại lộ hoàn toàn mọi chuyện.
Hiện giờ Tiêu Phàm đang nắm chặt hai tay Thường Miên, nếu như đợi chút nữa hoàn toàn mất khống chế, hắn có thể phong tỏa hai tay của Thường Miên, thực hiện hành động chế trụ.
Nhưng mà dường như Hồ Phỉ Phỉ cũng không có ý định làm bại lộ chân tướng trước mặt Thường Miên, chỉ là luôn dùng ánh nhìn không có ý tốt mà nhìn Tiêu Phàm, khiến Tiêu Phàm cảm thấy sau lưng phát lạnh.
Sau khi Thường Miên bỗng nhiên bị Tiêu Phàm cầm hai tay, cảm nhận được lực đạo từ lòng bàn tay truyền lại, không khỏi cảm thấy xấu hổ, nhưng nhìn người con trai trước mặt mình, cô lại có chút không muốn nhanh chóng rút tay ra, thế là Thường Miên cứ như vậy để Tiêu Phàm tùy ý cầm.
Một nam nhân thương yêu muội muội của mình như thế, nhất định là một người ấm áp, Thường Miên âm thầm suy nghĩ.
...
Cứ như vậy, dưới cái nhìn chăm chú rất có thâm ý của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm ở trong hiện thực quen biết với Thường Miên một phen, cũng chân thành biểu đạt thành ý cảm tạ đối với Thường Miên.
Sau một trận trao đổi "tình hữu nghị" cẩn thận cảnh giác, Tiêu Phàm cuối cùng cũng có thể đi ra khỏi ký túc xá nữ sinh vô cùng kinh khủng này.
Đương nhiên, giữa đường lại gặp Miên Miên từ phòng tắm đi ra, xém chút nữa phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Miên Miên nhìn thấy Tiêu Phàm xuất hiện, bị dọa đến tỉnh cả ngủ, trốn ở sau lưng Thường Miên, cau mày, thần sắc trở nên luống cuống, trên đầu bày ra dấu chấm hỏi.
Có điều cũng may Miên Miên vẫn chỉ là một đứa trẻ, những chuyện cô bé nhìn thấy thì trong mắt người lớn đều không côi là thật, dưới sự an ủi "chân thật" của Hồ Phỉ Phỉ cùng Thường Miên, đứa trẻ đáng thương này lại chuyển thành bắt đầu hoài nghi chính mình...
Thế là phù, Tiêu Phàm dựa vào hàng loạt lí do vớ vẩn nhưng kiên quyết, đã có thể miễn cưỡng lấp liếm tình huống này.
Việc này khiến Hồ Phỉ Phỉ cảm thấy thật sự không thể tưởng tượng nổi, có điều Tiêu Phàm lại cảm thấy hắn đã dùng hết may mắn cả đời vào chuyện này.
Sau khi xuống lầu, Tiêu Phàm lại không có chuyện "trùng hợp" như vậy, một dì trông coi ký túc xá nữ sinh với vẻ mặt hung tợn đã trực tiếp ngăn hắn lại.
Có điều Tiêu Phàm tiên hạ thủ vi cường (1), nhanh chóng cầm hai tay dì mà tỏ vẻ cảm kích: "Thật sự là cảm kích nữ sinh trường Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S, mọi người đúng là tấm gương tốt! Em họ đêm qua không cẩn thận bị kẻ xấu cho uống thuốc mê, nếu không có nữ sinh của quý trường đây ra tay cứu giúp, để cô ấy ở lại qua đêm, em họ chắc chắn sẽ bị người ta làm hại, vậy thì cháu thân là ca ca lại không thể chăm sóc tốt cho muội muội của mình, cũng không biết nên làm như thế nào với lời giao phó của cha mẹ..."
Em họ, muội muội của Tiêu Phàm trong mắt dì đương nhiên sẽ không là Tiêu Tử Phàm, dù sao Tiêu Phàm cùng Tiêu Tử Phàm sẽ không có khả năng đồng thời xuất hiện, cho nên vị nữ sinh họ Hồ có dáng người cực tốt đang đứng bên cạnh kia, đã bất đắc dĩ trở thành muội muội ra ngoài bị cho uống thuốc mê trong miệng Tiêu Phàm.
Dì trông coi nhìn bộ dáng cảm động đến rơi nước mắt của Tiêu Phàm, lại nhìn Hồ Phỉ Phỉ xinh đẹp gợi cảm đứng bên cạnh, liền lập tức chấp nhận lời lẽ chắp vá của Tiêu Phàm, để Tiêu Phàm thuận lợi rời khỏi.
Trước khi đi, dì còn tận tình khuyên bảo, giao phó Tiêu Phàm một chút, phải tiếp thu thật tốt bài học lần này, xem trọng muội muội của mình, đừng để những lưu manh có ý đồ xấu có cơ hội làm hại.
...
Sau khi Tiêu Phàm rời đi, Thường Miên ôm lấy Miên Miên đang hoài nghi về nhân sinh, bước xuống giường.
Nhìn ở gian phòng bên cạnh có hai máy chơi game đang bật "Tân Sinh", trong lòng Thường Miên liền nghĩ đến người nào đó, không khỏi cảm thấy có chút tiếc hận.
"Không nói thêm lời nào cả... Có điều, Hồ Phỉ Phỉ quả nhiên cho quan hệ tốt với hắn, thế mà sáng sớm lại cùng hắn đến đây đón Tử Phàm trở về, haizz..."
Thường Miên nhìn lên trần nhà, yếu ớt thở dài một tiếng, cũng không biết mình đang cảm thán điều gì...
...
Một chiếc xe thể thao màu đỏ chót phi nhanh trên đường, ngoại hình vô cùng lóa mắt, cùng tiếng động cơ rung động lòng người, lướt qua vô số người qua đường.
Tiêu Phàm đang ngồi ghế lái phụ trên chiếc xe thể thao của Hồ Phỉ Phỉ.
Nếu là trước đây được ngồi lên chiếc xe thể thao hàng hiệu có giá trị không nhỏ như này, Tiêu Phàm chắc chắn sẽ mừng rỡ thưởng thức xung quanh một chút, cũng mong muốn được sờ lên tay lái.
Nhưng bây giờ hắn chỉ là ngồi lẳng lặng, ngơ ngác nhìn cảnh đường phố lướt qua bên ngoài cửa sổ.
Tiêu Phàm lại thoáng sờ dây an toàn đã thắt chặt trước ngực, trong lòng dường như yên ổn hơn một chút...
(1) Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước thì chiếm được lợi thế.
Thoát khỏi vực sâu, liền ngã vào hang hổ, bên cạnh là một người con gái xinh đẹp đang cầm tay lái, khiến Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng khẩn trương.
"Sáng sớm đã được xem một bộ phim không tệ, mặc dù kịch bản vẫn đi theo khuôn sáo cũ, nhưng diễn xuất của nhân vật nam chính thật là tuyệt vời nha, chỉ một chút nữa thôi tôi đã trở thành fan hâm mộ của nhân vật nam chính rồi Có điều, tỷ tỷ tôi hiện giờ rất hiếu kỳ, đêm qua đã xảy ra chuyện gì..."
"Tôi có thể không nói hay không..."
"Anh đoán xem? Cũng không biết tối hôm qua tên khốn nạn nào, trực tiếp chạy thoát khỏi buổi hẹn hò với tỷ tỷ ta, khiến tỷ tỷ ta vô cùng đau lòng. Cũng đúng, tỷ tỷ ta không thể để anh ôm lấy mà ngủ suốt đêm, lựa chọn Thường Miên mới là người tốt nhất. Dù sao Phàm muội muội tuy là thân nữ nhi, vẫn có chí nam nhi nha, có điều anh thật là to gan."
Nghe Hồ Phỉ Phỉ trêu chọc quở trách, trong lòng Tiêu Phàm liền hoảng, mồ hôi lạnh ứa ra...
Nhìn thấy Tiêu Phàm vẫn không nói một lời, Hồ Phỉ Phỉ nhẹ nhàng cười một tiếng.
"Ài, nói thế nào thì Hồ Phỉ Phỉ ta cũng là một cô gái ấm áp hiền lành, đạo lý trong lòng không muốn thì đừng đẩy cho người khác trong lòng tôi vẫn là hiểu được. Nếu anh không muốn nói ra chuyện xảy ra vào tối hôm qua sau khi tách nhau ra, tôi cũng sẽ không cưỡng ép. Có điều nha, nếu Phàm muội muội không thích nói chuyện, vậy tỷ tỷ ta phải đi tìm Thường Miên để nói chuyện rồi..."