Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 737: EM TRAI EM GÁI

Mà Hổ Thị lại không "gần dân" như Long Thị, bởi vì nó không kinh doanh các mặt hàng thân cận với cuộc sống đời thường, nhưng lại càng không thể coi thường hơn so với Long Thị, bàn về lực ảnh hưởng, có lẽ còn đứng trên Long Thị.

Bởi vì cái đầu hổ đen này sẽ chỉ xuất hiện trên những ngành máy móc điện tử, hóa chất, sắt thép, công trình quân sự liên quan đến mạch sống kinh tế quốc dân.

Nghe nói, ngay cả tài chính để nghiên cứu "Tân Sinh", tỉ lệ đầu tư của Hổ Thị cũng chiếm phần rất lớn.

Thảo nào Hồ gia vào lúc "Tân Sinh" vừa mới bắt đầu đã biết được ý đồ được thiết định thật sự của trận doanh Ác Ma.

Sau khi ý thức được Hồ Phỉ Phỉ chính là thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn Hổ Thị, Tiêu Phàm rốt cuộc hiểu được vì sao cô gái này vẫn luôn có dáng vẻ không chút sợ hãi, có tập đoàn Hổ Thị chống lưng, dưới gầm trời này, còn có thứ gì có thể dọa dẫm Hồ Phỉ Phỉ đây?

Xem ra chính mình đã chọc tới một nhân vật ghê gớm rồi!

...

Sau khi Hồ Phỉ Phỉ xác nhận thân phận trước cổng chính xong, cửa tự động địa viện của Hồ gia liền tự động mở ra, Hồ Phỉ Phỉ ngáp một cái liền trực tiếp đi thẳng vào, Tiêu Phàm theo sát phía sau.

Khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong nội viện, Tiêu Phàm giật nảy cả mình.

Trong nội viện cũng không bày biện quá nhiều đồ trang trí thể hiện thực lực của Hổ gia, phóng mắt nhìn cũng chỉ thấy một mảnh vườn trồng các loại hoa cỏ, cổ thụ, nhưng sân cỏ trong nội viện trước mặt này rộng hơn dự kiến của Tiêu Phàm rất nhiều.

Phải biết rằng chỗ này chính là khu nhà giàu của thành phố S, tấc đất tấc vàng đó, Hồ gia vậy mà mua để trồng cỏ, cử chỉ nàu cơ bản chính là quá mức xa xỉ, cũng chỉ có loại tài đại khí thô như tập đoàn Hổ Thị mới làm được.

Tiêu Phàm đi theo Hồ Phỉ Phỉ trên con đường mòn rải dọc trên mặt cỏ, đi tới, Tiêu Phàm mới nhìn thấy chỗ tường vây rõ ràng có mấy trạm gác ẩn giấu, thời thời khắc khắc bảo vệ sự an toàn của Hồ gia.

Trong chốc lát, Tiêu Phàm và Hồ Phỉ Phỉ đã đi đến trước biệt thự trong viện, Hồ phỉ Phỉ vừa đến gần, cửa lớn liền tự động mở ra, một đám người giúp việc chia ra đứng hai bên, cung cung kính kính nghênh đón Tiêu Phàm và Hồ Phỉ Phỉ vào cửa.

Lần đầu tiên thấy tư thái này, Tiêu Phàm không khỏi có chút khẩn trương, hơi gật đầu, lễ phép ra hiệu với bọn họ, Hồ Phỉ Phỉ lại không thèm để ý đến những người này, trực tiếp kéo Tiêu Phàm vào trong, nói thầm với Tiêu Phàm: "Anh chào hỏi đám người nhàm chán này làm gì, anh không biết đó thôi, trong nhà bọn họ rất cứng nhắc, cái gì mà quy quy củ củ, không thú vị chút nào."

Tiêu Phàm có chút cạn lời với lời nói của Hồ Phỉ Phỉ, người ta là người giúp việc cũng không phải là diễn viên hài, tất nhiên muốn hoàn thành những sự dặn dò của chủ một cách có quy củ, sao có thể thú vị được chứ...

...

"Chị Phỉ Phỉ! Chị về rồi! Hôm nay chị có thể chơi đùa với tụi em không?"

Cha mẹ Hồ Phỉ Phỉ hình như không có ở nhà, ra đơn Hồ Phỉ Phỉ chính là hai tiểu thí hài hết sức phấn khởi, quần áo lộng lẫy, xem ra chính là con nhà giàu.

Hai người bạn nhỏ một nam một nữ này, nhìn tuổi có vẻ giống mới lên tiểu học, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà, đôi mắt tròn xoe rất đáng yêu.

"Haizz thật ngại quá. Tối qua khuya lắm chị mới ngủ,

sáng sớm hôm nay lại bị người nào đó làm phiền phải đi ra ngoài làm việc, bây giờ mới trở về, buồn ngủ quá, chị muốn đi nghỉ ngơi một chút. Chẳng quam chị mang đến cho các em một món "đồ chơi" này, anh này gọi là Tiêu Phàm, hai đứa tụi em chơi với anh ấy đi."

Nói xong, Hồ Phỉ Phỉ liền trực tiếp quay đầu nhỏ giọng dặn dò Tiêu Phàm: "Anh trước tiên chơi đùa với hai con ốc sên đáng ghét này đi, bé trai này là em trai của tôi, tên là Hồ Lượng Lượng, bé gái là em gái của tôi, tên là Hồ Tinh Tinh. Bản tiểu thư rất buồn ngủ, phải đi ngủ đây, anh tuyệt đối đừng để cho hai tiểu thí hài này đến quấy rầy tôi, đợi đến chiều, anh lại đi ngăn cản cái con ruồi kia thì liền có thể về nhà rồi."

Sau khi nói xong, Hồ Phỉ Phỉ đến đầu cũng không thèm quay lại, liền trực tiếp đi về phong của mình ở trên lầu, để lại một thân một mình Tiêu Phàm và hai tiểu quỷ ngơ ngác nhìn nhau...

Tiêu Phàm nhìn hai đứa bé đáng yêu trước mặt, trong lòng thầm nói, không hổ là em trai em gái của Hồ Phỉ Phỉ, đều có gen tốt giống như Hồ Phỉ Phỉ, ngũ quan xinh xắn và khuôn mặt hoàn mỹ này, tương lai nhất định sẽ trở thành soái ca, mỹ ngữ người gặp người thích.

Hy vong hai đứa nhỏ này không có tính cách cổ quái, ác liệt như chị của tụi nó.

Chẳng qua tụi nó nhỏ như vậy, cũng không đến mức giống như chị của tụi nó đi?

...

Sau khi Hồ Phỉ Phỉ đi, Lượng Lượng và Tinh Tinh đều có vẻ hơi mất mát.

Tinh Tinh quay đầu nhìn thoáng qua Tiêu Phàm đang đứng ngốc bên cạnh, cực kỳ ghét bỏ nói: "Anh ơi, chị Phỉ Phỉ nói người này là ai?"

"Hình như gọi là cái gì mà Tiêu Phàm, chị Phỉ Phỉ nói hắn là đồ chơi đó nhưng nhìn bộ dáng nghèo kiết hủ lậu của hắn, cũng không biết có thứ gì vui..."

"Được rồi, chúng ta vẫn nên tự mình chơi thôi, em cũng cảm thấy cái tên này ngơ ngơ ngác ngác, bộ dáng giống như đầu óc không thông minh lắm..."

"Ai nói không phải chứ, nhìn hành vi cử chỉ lúc đi đến của hắn, đã cảm thấy cái tên này giống như chưa trải việc đời..."

....

Nghe hai tiểu quỷ này đứng trước mặt mình anh một câu em một câu giống như đang ở nơi không người, trên trán Tiêu Phàm nổi đầy gân xanh.

Mệt hắn lúc nãy còn cảm thấy hai tiểu quỷ này thật đáng yêu, không ngờ lại là cái bộ dạng nhị thế tổ này, xem ra phải dạy dỗ tụi nó một chút mới được!

"Lượng Lượng, Tinh Tinh, hai em đang nói nhỏ chuyện gì vậy?"

Tiêu Phàm nén lửa giận trong lòng xuống, thân thiện hỏi.

"Ai cho phép anh gọi thẳng tên của chúng tôi! Anh phải gọi chúng tôi là Lượng Lượng thiếu gia, Tinh Tinh tiểu thư mới đúng!"

Đứa bé trai nghe thấy cách xưng hô của Tiêu Phàm, lộ vẻ bất mãn, cực kì cao ngạo chỉ trích.

"Lượng Lượng thiếu gia, Tinh Tinh tiểu thư?"

"Đúng, gọi thế mới đúng chứ, thân là một món đồ chơi, sao có thể gọi thẳng tên chủ nhân chứ..."

Lượng Lượng vẫn không ngừng líu lo dạy dỗ Tiêu Phàm, hoàn toàn không phát hiện Tiêu Phàm đã chậm rãi kéo ống tay áo lên, cho đến khi Tinh Tinh kéo một góc áo của nó thì nó mới phản ứng.

"Anh...Anh muốn làm gì?! Chẳng lẽ anh muốn tạo phản hả?!" Lượng Lượng rốt cuộc cảm thấy hơi sai sai, có chút sợ hãi lùi lại phía sau...

"Haizz, Lượng Lượng thiếu gia, tôi đây cũng là vì muốn tốt cho cậu, tôi không hi vọng sau này cậu sẽ biến thành bộ dạng ngang ngược kia như chị cậu, khiến cho tâm hồn của nhiều người bị tổn thương..."

...

"A! Anh mau thả tôi ra! Anh muốn làm gì tôi? Cái tên khốn này!"

Lượng Lượng kêu thảm không ngừng bởi vì lúc này nó đã bị Tiêu Phàm tóm chặt, dùng loại hình phạt đánh đòn tàn khốc này để nghiêm trị một trận.

"Tinh Tinh tiểu thư, tôi phải gọi em là Tinh Tinh hay vẫn là Tinh Tinh tiểu thư đây?" Tiêu Phàm quay đầu mỉm cười nói với Tinh Tinh đang đứng bên cạnh.

Tinh Tinh nhìn nụ cười quỷ dị kia của Tiêu Phàm, lại nhìn Lượng Lượng đang bị Tiêu Phàm ôm chặt trên đùi đánh đòn, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, nói: "Anh gọi tôi là Tinh Tinh là được rồi..."

...

Sau khi đại náo một trận không có kết quả, Lượng Lượng liền trực tiếp khuất phục dưới dâm uy của Tiêu Phàm.

"Được rồi, vậy tôi tạm thời cho anh gọi tôi là Lượng Lượng, nhớ kỹ, chỉ là tạm thời thôi, đợi đến khi chị Phỉ Phỉ của tôi ngủ dậy, tôi liền sẽ kể với chị ấy hành động hung ác anh vừa làm với tôi, đến lúc đó, anh chết chắc rồi!"

Trước mặt Tiêu Phàm, Lượng Lượng vẫn quật cường như cũ, chỉ là trong giọng nói còn kèm theo một chút nghẹn ngào đã bán đứng cậu bé.

Tiêu Phàm nhìn dáng vẻ cao ngạo của Lượng Lượng, cười cười nói: "Vậy thì tốt, đã như vậy, chúng ta đi chơi thôi, các em muốn chơi trò gì? Chơi trốn tìm hay là diều hâu bắt gà con?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!