Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 738: CÁI TÊN QUEN THUỘC

"Thôi đi, anh thật ngây thơ..."

Lượng Lượng và Tinh Tinh lại nhìn Tiêu Phàm bằng ánh mắt khinh bỉ, khiến cho Tiêu Phàm suýt chút nữa lại không nhịn được mà túm lấy hai đứa tiểu quỷ không hiểu chuyện này mà hành hung một trận.

"Vậy các em nói nên chơi trò gì?"

"Hừ! Anh cái tên nhà quên này, tôi sẽ cho anh mở mang kiến thức một chút về những thứ mà Lượng Lượng tôi cất giữ!"

Rất nhanh, Tiêu Phàm liền được Lượng Lượng dắt vào phòng của cậu bé.

"Có nhìn thấy không, đây là bản mô hình siêu nhân kẹo que phiên bản giới hạn, đây là mặt nạ của siêu nhân kẹo que, đây đây là xe ba bánh cực ngầu của siêu nhân kẹo que, đây là thanh kiếm năng lượng của siêu nhân kẹo que, còn có kẹo hoa quả bảy vị siêu nhân kẹo que nữa..."

Nhìn đống đồ chơi mà Lượng Lượng chỉ kia, Tiêu Phàm cảm giác rất khó hiểu, hắn thật sự không hiểu vì sao bộ hoạt hình rõ ràng được xưởng kẹo đầu tư này bây giờ lại được các bạn nhỏ yêu thích như vậy.

"Thế nào, lợi hại chưa?"

"..."

"Có muốn xem cả bộ siêu nhân lollipop với Lượng Lượng tôi không?"

"Không muốn!"

Tiêu Phàm rốt cuộc hiểu rõ tại sao Hồ Phỉ Phỉ lại không muốn chơi với em trai của mình rồi, để mình cùng Lượng Lượng coi hết bộ siêu nhân kẹo que, mình không điên mới là lạ!

"Hoạt hình hay như vậy mà anh lại không muốn xem? Thật sự là không còn gì để nói, chẳng lẽ anh không chút nào quan tâm đến hòa bình trái đất cả sao?"

Tiêu Phàm nhìn dáng vẻ mê muội này của đứa nhỏ Lượng Lượng này thì rất lo lắng nói: "Hòa bình của trái đất giao cho siêu nhân kẹo que bảo vệ là được rồi, chúng ta vẫn nên chơi trò khác đi, Tinh Tinh, em muốn chơi trò gì?"

"Vậy chúng ta chơi trò gia đình đi!"

Bé gái đáng yêu mặc váy công chúa nhìn anh trai của cô bé và Tiêu Phàm nói.

"Vậy liền chơi trò đó đi!" Tiêu Phàm nghe xong, liền trực tiếp ra quyết định, nghĩ thầm quả nhiên cô em gái Tinh Tinh này vẫn ngoan ngoãn một chút, anh trai Lượng Lượng này thực sự quá nghịch ngợm.

Chẳng qua khi chân chính áp dụng, Tiêu Phàm liền không nghĩ như vậy nữa.

Tiêu Phàm vốn nghĩ trò gia đình trong miệng Tinh Tinh là ba người đóng vai gia đình, ai mà ngờ...

"Hả? Cha mẹ con cái, đây mà là đóng vai gia đình gì chứ? Như vậy cũng quá nhàm chán đi..."

Thế là sự tình liền biến thành như vầy...

"Hoa phi, ngươi lui xuống cho ta!"

"Hoàng thượng, hoàng thượng, thần thiếp không làm được đâu!"

"Hoa phi, ngươi muốn làm phản phải không, lại dám không nghe mệnh lệnh của trẫm?"

"Hoàng thượng, ngài không thể độc sủng Chân Huyên được, trong hậu cung nhất định phải cùng hưởng ơn mưa móc mới được..."

"Ngươi đây là đang bất mãn với trẫm sao?"

"Thần thiếp không dám..."

"Vậy còn không mau lui xuống?"

"Nhưng hoàng thượng..."

"Tiện nhân già mồm, còn không mau cút đi, chẳng lẽ muốn trẫm ban cho ngươi nhất trượng hồng hả?"

...

Không sai, đây chính là trò chơi gia đình mà Tinh Tinh nói.

Hoàng thượng này chính là Lượng Lượng, Hoa phi là Tinh Tinh, Chân Huyên dĩ nhiên chính là Tiêu Phàm, cho nên bối cảnh của trò chơi gia đình này chính là "Chân Huyên truyện".

Nhưng từ khi bắt đầu cái "trò chơi gia đình" này, Tiêu Phàm liền đơ luôn, hắn không ngờ cặp an hem này nhỏ như vậy đã bắt đầu chơi trò cung đấu, lòng dạ thâm sâu như thế, sau này lớn lên nhất định sẽ có tiền đồ vô cùng vững chắc, không hổ là em trai em gái của yêu nữ Hồ Phỉ Phỉ.

Đối với biểu hiện ngây ngốc của Tiêu Phàm, Lượng Lượng và Tinh Tinh tất nhiên cực kỳ bất mãn, nói: "Tụi tôi cho anh làm vai chính, sao anh lại ngây ngốc như vậy, rốt cuộc anh có chơi trò gia đình được không vậy?"

"..."

"Cả buổi không nói câu nào, không hòa vào cảnh diễn, kỹ thuật diễn yếu kém như vậy, nhân vật đần giống như anh, trong phim truyền hình tuyệt đối sống không quá ba tập..."

Tiêu Phàm bị hai bị "đạo diễn nhí" phê bình, hơn nữa còn phê bình kỹ thuật diễn mà Tiêu Phàm cực kỳ có tự tin nhất, chuyện này khiến Tiêu Phàm cảm thấy đời người thật sự là không còn gì để nói...

Tiêu Phàm phá hỏng trò chơi gia đình, trong lòng Lượng Lượn và Tinh Tinh, địa vị của hắn lại càng thấp hơn.

Nhận thấy ánh mắt cực độ xem thường của hai nhóc tỳ này, Tiêu Phàm cũng cảm thấy khó chịu trong lòng.

Mình cũng không tin, chẳng lẽ Tiêu Phàm mình ngay cả hai tên tiểu quỷ mà cũng không bằng!

Thế là Tiêu Phàm bị ép phải sử dụng tuyệt chiêu, Ngự Kiếm Thuật.

Năng lực đặc biệt, ở trong lòng trẻ con có sức hấp dẫn rất lớn, vả lại thi triển năng lực đặc biệt trước mặt trẻ con cũng không dễ bị người khác hoài nghi, bởi vì người lớn đều không xem lời nói của trẻ con ra gì.

Trong bộ phim Hàn cực kỳ kịch tính "Vì Sao Đưa Anh Đến", nam chính chính là sử dụng dị năng để hoàn toàn thuyết phục được đứa em vợ vẫn luôn đề phòng mình, hiện tại Tiêu Phàm cũng muốn sử dụng chiêu này.

"Lượng Lượng, Tinh Tinh, nếu không để anh biểu diễn một năng lực đặc biệt cho hai đứa xem nhé..."

Tiêu Phàm cõi lòng tràn đầy tự tin nói, thầm nghĩ lần này mình nhất định có thể khiến cho hai tiểu quỷ này sùng bái.

"Năng lực đặc biệt? Vậy anh biểu diễn xem đi..."

"Các em nhìn kỹ, lên!"

Tiêu Phàm lại bắt đầu giả vờ giả vịt vận công, sử dụng Ngự Kiếm Thuật nâng đồ chơi bay lơ lửng.

Nhìn con búp bê siêu nhân kẹo que bị Ngự Kiếm Thuật điều khiển bay lơ lửng, Tiêu Phàm có chút đắc ý, hắn hơi chờ mong phản ứng của Lượng Lượng và Tinh Tinh lúc này.

"Chỉ thế thôi à?" Lượng Lượng và Tinh Tinh nhìn Tiêu Phàm biểu diễn, có vẻ hơi mất hứng.

"Cái gì gọi là chỉ thế thôi à? Chẳng lẽ hai đứa tụi em có thể làm được hả?"

Nhìn thấy biểu hiện bình tĩnh của Lượng Lượng và Tinh Tinh, Tiêu Phàm có chút mất bình tĩnh.

"Không làm được đâu."

"Vậy sao tụi em lại nói chỉ có như vậy chứ?"

"Nhưng thần tượng siêu nhân kẹo que của tôi có thể nâng cả một tòa cao ốc, cứu vớt nhân loại lúc nguy cấp đó." Lượng Lượng kiêu ngạo nói.

"Đúng vậy, Oa Oa Oa Tiểu Ma Tiên cũng có thể dùng oa lực để nâng thiên thạch sắp đâm vào trái đất lên, hơn nữa còn có thể loại bỏ hoàn toàn sự tà ác trong tâm hồn mọi người." Tinh Tinh cũng thuận miệng tiếp lời.

Tiêu Phàm nghe xong thì triệt để sụp đổ, siêu nhân kẹo que, còn có Oa Oa Oa Tiểu Ma Tiên nghe giống như một loài lưỡng thể kia rốt cuộc là thế nào?! Vì sao có thể so sánh mình với hai nhân vật hiếm thấy như vậy chứ?!

Thế mà ngay cả dị năng cũng không thể làm tâm hồn của hai tiểu quỷ này rung động, vậy rốt cuộc trong hiện thực còn có thứ gì có thể khiến hau tiểu quỷ này sùng bái không chứ?

"Chẳng lẽ hai đứa các em không sùng bái ai trong đời thực cả sao?!"

Tiêu Phàm không ôm hy vọng quá nhiều hỏi một câu, nhưng hắn không ngờ sau đó thế mà từ trong miệng hai tiểu quỷ này hắn lại nghe thấy một cái tên quen thuộc...

"Có chứ! Tuyết Nặc!"

Tuyết Nặc?!

Cái tên này nghe quen quen như đã từng nghe thấy ở đâu rồi thì phải, trong lúc nhất thời Tiêu Phàm chưa nhớ ra người này.

"Anh Tuyết Nặc rất tuyệt, anh ấy chính là học trưởng của chúng tôi, thành tích học tập tốt, đánh nhau lại lợi hại, quan trong nhất chính là dáng người rất xinh đẹp!"

Học trưởng? Rất xinh đẹp? Vì sao hắn nghe cảm giác cứ là lạ?

"Chẳng qua điều ghê gớm nhất chính là anh ấy chính là người cầm đầu tiểu học Quỳ Hoa ma ma! Anh không biết danh hiệu này của anh ấy vang dội như thế nào trong những trường tiểu học xung quanh đâu!"

Người cầm đầu tiểu học Quỳ Hoa ma ma? Nghe thấy cái danh hiệu quen tai này, Tiêu Phàm rốt cuộc cũng đã hồi phục thần trí.

Không thể nào, chẳng lẽ là tên nhóc kia? Thằng em trai biến thái của Tuyết Dạ?

Lúc ấy Tiêu Phàm nghe Tuyết Nặc nói danh hiệu của nó chính là người cầm đầu tiểu học Quỳ Hoa ma ma khiến cho người ta khóc không ra nước mắt, còn tưởng rằng cái thằng nhóc này đang nổ thôi, không ngờ thật sự có chuyện như vậy!

"Đúng vậy, anh không biết học trưởng Tuyết Nặc ưu tú, xinh đẹp như công chúa thế nào đâu, rất nhiều nữ sinh thích anh ấy." Tinh Tinh khoe khoang về Tuyết Nặc một phen, trong mắt ẩn ẩn phát ra một loại tình cảm không rõ.

"Học trưởng Tuyết Nặc rất lợi hại, quan trọng nhất chính là, anh ấy thậm chí còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi của lớp chúng tôi..." Nhắc đến Tuyết Nặc, Lượng Lượng cũng có chút hưng phấn, trên mặt lại có chút phiếm hồng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!