Có chuyện rồi!
Không ngờ hai an hem nhà này lại say mê em trai biến thái của Tuyết Dạ thích mặc trang phục nữ như vậy! Mặc dù mức độ vặn vẹo của Tuyết Nặc không bằng anh của nó, đối với trang phục nữ chỉ hơi quen thôi chứ chưa hình thành tình cảm, cho nên không bị trò chơi "Tân Sinh" cho vào trận doanh Ác Ma, nhưng nhìn bề ngoài thì nó chính là một bản thu nhỏ của Tuyết Dạ, vẫn là một tên biến thái thích mặc đồ của phụ nữ!
Nếu Lượng Lượng và Tinh Tinh đều thích học trưởng xinh đẹp thích mặc đồ của con gái này, Tiêu Phàm thật không dám đảm bảo trong tương lai, tính cách của bọn nó còn có thể trưởng thành một cách bình thường hay không! Đặc biệt là dưới tình huống được dẫn dắt bởi người chị gái biến thái là Hồ Phỉ Phỉ...
Chẳng qua sinh vật giống như Tuyết Dạ, quả nhiên đều là tai họa!
Hiện thực không được thì trận doanh Ác Ma sẽ đón chào cậu...
...
Buổi trưa, Hồ Phỉ Phỉ rốt cuộc đã rời được chiếc giường, sau khi rửa mặt liền xuống lầu dùng cơm với đám Tiêu Phàm.
Vốn cho rằng Tiêu Phàm sẽ lải nha lải nhải phàn nàn về hai con sên con Lượng Lượng và Tinh Tinh này, không ngờ trên mặt Tiêu Phàm lại chỉ có một chút khổ sở mà thôi.
Điều càng làm cho Hồ Phỉ Phỉ cảm thấy không thẻ tưởng tượng nổi chính là hai đứa tiểu quỷ cao ngạo Lượng Lượng và Tinh Tinh này lại thể hiện cực kỳ nhiệt tình với Tiêu Phàm.
Chuyện này khiến cho Hồ Phỉ Phỉ không hiểu ra sao, cái đám trong trò chơi cũng vậy mà ở đây cũng vậy, chẳng lẽ Tiêu Phàm có thiên phú dễ được con nít yêu thích hả?
Hồ Phỉ Phỉ nào biết được, sau khi Tiêu Phàm nói trong "Tân Sinh" hắn có quen với Tuyết Nặc, hai mắt của Lượng Lượng và Tinh Tinh liền sáng lóng lánh, sau đó lại nói với hai đứa rằng hắn cùng đội với anh trai Tuyết Dạ của Tuyết Nặc, Lượng Lượng và Tinh Tinh liền hoàn toàn nghe lời. Hai đứa nghĩ thầm hóa ra cái người gọi là Tiêu Phàm này chính là người cùng bối phận với anh trai của học trưởng Tuyết Nặc!
Kết quả là không hiểu sao hình tượng của Tiêu Phàm trong lòng hai tiểu quỷ này lại trở nên cao lớn, thái độ của hai đứa đồi với Tiêu Phàm cũng dần dần trở nên nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khiến Tiêu Phàm cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên.
Nghĩ đến sự nhiệt tình mà hai tiểu quỷ này đối với mình đều là bởi vì tiểu chính thái Tuyết Nặc thích mặc đồ nữ kia, trong lòng Tiêu Phàm không khỏi cảm thấy một trận bi ai.
Không ngờ giá trị mị lực của hắn lại không sánh được với một tiểu thí hài nữa.
Sau khi ăn cơm xong, Tiêu Phàm liền nói lời tàm biệt trong sự lưu luyến không thôi của Lượng Lượng và Tinh Tinh, rời đi cùng với Hồ Phỉ Phỉ.
...
"Phàm muội muội, không ngờ anh lại có thể ở chung với hai tiểu quỷ phiền phúc này, thật là không đơn giản nha "
Sau khi ăn no ngủ kĩ, tinh thần của Hồ Phỉ Phỉ đã sớm sung mãn, mở cửa xe, mỉm cười trêu chọc Tiêu Phàm.
Cô vốn dĩ cho rằng Tiêu Phàm sẽ kiêu ngạo nói khoác một phen, không ngờ Tiêu Phàm chỉ cười khổ một cái, liền không để ý đến nữa.
Hồ Phỉ Phỉ nhìn thấy phản ứng của Tiêu Phàm cũng cảm thấy tẻ nhạt vô vị, trực tiếp nói đến công việc buổi chiều: "Chờ một lát anh theo tôi đi gặp Lý công tử, đại thiếu gia của một thương gia bất động sản. Đuổi cái con ruồi đáng ghét đó đi, nhiệm vụ của anh coi như hoàn thành."
Tiêu Phàm nhìn cảnh đường phố lướt qua ngoài cửa sổ xe,
thuận miệng nói: "Tôi thật sự không rõ, người giống như cô, vì sao lại có loại phiền phức như vậy chứ."
"Lời này của anh là có ý gì?!" Hồ Phỉ Phỉ tất nhiên cảm nhận được trong lời nói của Tiêu Phàm có ý gì đó, có chút bất mãn hỏi.
"Sao phải nói rõ ra chứ, chính cô cũng hiểu mà..."
"Anh thật sự coi chị đây là hồng thủy mãnh thú sao, anh có biết đại tiểu thư Hồ Phỉ Phỉ của Hồ gia tôi đây chính là thục nữ nổi danh nhất của xã hội thượng lưu hay không, là tình nhân trong mộng của rất nhiều nam sĩ đồng thời là đối tượng kết hôn lý tưởng nhất!
"Cô là thục nữ nổi danh nhất xã hội thượng lưu?! Vậy thì cái xã hội thượng lưu này rốt cuộc phải dã man hung tàn như thế nào chứ "
"Anh..." Hồ Phỉ Phỉ âm thầm mắng một câu: "Thường ngày lúc gặp những tên kia tất nhiên sẽ thu liễm một chút, nếu không thì khi về nhà liền sẽ bị ông già lải nhải dài dòng cho một trận!"
"Ừm, tôi hiểu được, chính là cái đám công tử tinh trùng lên não kia không thấy được diện mạo thực sự của cô, haizz, thật là một xã hội thượng lưu ngủ xuẩn và đáng buồn..."
"Anh cũng đừng quan tâm nhiều như vậy! Xế chiều hôm nay, chị đây phải giữ gìn phong phạm thục nữ, không thể tùy tiện ra tay được, miễn việc phá hủy quan hệ mua bán của hai nhà, mà anh nhất định phải chặn con ruồi này giúp tôi! Chặn xong thì công việc kết thúc! Biết chưa!"
"Đã biết!"
Tiêu Phàm nhìn Hồ Phỉ Phỉ xinh đẹp bên cạnh, nghĩ thầm vị đại tiểu thư vô cùng rực rỡ của Hồ gia, cuộc sống thường ngày cũng không dễ dàng...
Xe thể thao màu đỏ xẹt qua trong thành phố như một tia sáng, vụt qua như tên bắn dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, sau một lúc, Tiêu Phàm và Hồ Phỉ Phỉ liền dừng lại trước một hội sở cao cấp nào đó.
Trước cửa hội sở có hầu gái mỉm cười nghênh đón, Hồ Phỉ Phỉ móc từ trong túi xách ra một cái thẻ quơ quơ trước mặt các cô ấy, liền trực tiếp dẫn Tiêu Phàm đi vào.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Phàm đến nơi như thế này, bởi vì nơi này đối với Tiêu Phàm là quá mức xa xỉ, là nơi khoe khoang chuyên dụng của kẻ có tiền, nếu như ngày thường hắn mang theo cái ví tiền teo tóp với chút tiền bên trong đến đây, không thể nghi ngờ chính là một hành động ngu xuẩn.
Cho nên Tiêu Phàm cũng không sao thích được loại hội sở vẻ ngoài hoa lệ kì thật bên trong trống rỗng đến cực điểm như thế này, nhưng hôm nay do Hồ Phỉ Phỉ làm chủ, hắn coi như thuận dường đi đến đây mở mang kiến thức một chút vậy.
Ở trong hành lang vàng son lộng lẫy, sau khi đi theo hầu gái một lúc, Hồ Phỉ Phỉ và Tiêu Phàm liền đi đến một nơi dùng cơm được trang trí lấy màu xanh thẳm làm màu sắc chủ đạo.
Một cây đàn dương cầm màu đen được đặt ở vị trí trung tâm, người đánh đàn khẽ lướt đầu ngón tay, một khúc nhạc cổ điển ưu mỹ liền nhẹ nhàng phiêu đãng trong không gian, khiến cho lòng người vô cùng khoan khoái dễ chịu.
...
"Phỉ Phỉ! Anh ở đây!"
Lúc này, một giọng nói rõ ràng mang theo tâm trạng vui sướng thở phào vang lên, hấp dẫn lực chú ý của Tiêu Phàm.
Chỉ thấy một tiểu tử anh tuấn trẻ tuổi đang đứng trước bàn, mặc vest, nở nụ cười ngại ngùng, trong tay cầm một bó hoa hông đỏ tươi, rất dễ nhận thấy.
Hồ Phỉ Phỉ nhìn thấy người này liền dẫn Tiêu Phàm đi đến.
"Phỉ Phỉ, rất hân hạnh được gặp em, đã lâu không gặp, em càng ngày càng đẹp khiến lòng người rung động!"
Người này nhìn thấy Hồ Phỉ Phỉ đi đến, mắt đều sáng cả lên, nhưng nhìn thấy Tiêu Phàm đi theo phía sau Hồ Phỉ Phỉ, không khỏi nhướng mày hỏi: "Hắn là?"
...
Nhìn thấy anh chàng này chào hỏi Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm liền biết người này chính là mục tiêu lần này.
Nhưng nhìn thấy anh ta tuấn tú lịch sự, hào hoa phong nhã, hoàn toàn không có một chút bộ dáng thiếu gia ăn chơi nào, cũng không biết tại sao anh ta đã làm gì mà lại bị đại tiểu thư Hồ Phỉ Phỉ chán ghét như vậy.
...
"Anh ta là?"
"Bia đỡ đạn" gì đó, quả nhiên dễ thấy, chỉ vừa gặp mặt, ánh mắt của vị công tử này liền chuyển lên người hắn.
Haizz, vậy hắn cũng nên "làm việc" rồi, cố gắng thu hút thù hận thật tốt.
Nghe thấy câu hỏi của Lý công tử, Hồ Phỉ Phỉ chợt cười ngọt ngào, cánh tay hơi cong một chút, lùi một bước ngắn về phía sau, đi về phía Tiêu Phàm, cơ thể cũng hơi nghiêng, cả người dựa sát vào trước ngực Tiêu Phàm, nói: "Thật xin lỗi, Lý công tử, thật ra lòng của tiểu nữ tử đã sớm có người, thật ra...thật ra...anh ấy chính là bạn trai của tôi..."
Hồ Phỉ Phỉ mỉm cười ngọt ngào, trên khuôn mặt có chút ửng hồng khiến Tiêu Phàm sợ đến ngây ngẩn cả người!
Loại phong cách ngôn ngữ này, loại lời nói thỏa đáng có điểm dừng này, còn có thanh âm dần dần thấp đến không thể nghe thấy này, chỗ nào còn giống với bộ dáng Hồ Phỉ Phỉ hung hãn thường ngày, nghiễm nhiên chính là một vị cô nương nhà lành có tri thức, hiểu lễ nghĩa ôn nhu hiền lành mà!