Tiêu Phàm rốt cuộc hiểu rõ cái gì chính là "Thục nữ nổi danh nhất xã hội thượng lưu, tình nhân trong mộng và là đối tượng kết hôn lý tưởng nhất của rất nhiều nam sĩ"! Thứ này cơ bản chính là kỹ thuật lừa gạt cao cấp của Hồ Phỉ Phỉ đối với người ngoài!
Nhìn vị Lý công tử trước mặt cả người bỗng chốc tràn ngập ghen tỵ, bóp bó hoa đang cầm trong tay đến biến dạng, Tiêu Phàm lại bỗng có cảm giác đồng tình.
Thật là một người đàn ông ngu xuẩn, sao lại có thể thích một cô gái hung tàn như Hồ Phỉ Phỉ vậy chứ...
"Làm sao lại có thể như vậy chứ? Phỉ Phỉ, em đang nói đùa với anh sao?! Sao bỗng nhiên em lại có bạn trai chứ?"
Lý công tử chật vật giữ vững lý trí, biểu tình cực kỳ cứng nhắc hỏi một câu.
"Bởi vì anh ấy rất yêu tôi, cho nên tôi liền đồng ý sự theo đuổi của anh ấy..." Hồ Phỉ Phỉ giải thích rất đơn giản, nhưng sự ngọt ngào trên mặt vẫn vô cùng chướng mắt như cũ.
"Nhưng anh cũng yêu em mà, Phỉ Phỉ!" Lý công tử bỗng trở nên kích động.
Tiêu Phàm nhìn Lý công tử cực lỳ bi thương trước mặt bỗng cảm thấy đồng tình, xem ra vị huynh đệ này đã bị yêu nữ Hồ Phỉ Phỉ lừa gạt không ít.
"Chuyện này...Thật xin lỗi, Lý công tử, tôi lại thích anh ấy hơn." Vẻ mặt Hồ Phỉ Phỉ tối sầm lại, lộ chút xấu hổ.
Lý công tử biết nếu cứ tiếp tục tranh luận thì cũng không có ý nghĩa gì, anh ta nhất định phải thể hiện ưu điểm của mình trước mặt Hồ Phỉ Phỉ, có như vậy mới có thể hạ thấp được Tiêu Phàm, đoạt lại lòng người thương, thế là anh ta cắn răng, cố giả bộ khách khí nói: "Chúng ta trước tiên ngồi xuống nói chuyện đi..."
"Nhưng cái bàn này chỉ có chỗ cho hai người, ba người chúng ta không ngồi được đâu nhỉ? Tôi hay là không làm phiền anh nữa." Hồ Phỉ Phỉ nhìn ánh nến lung linh trên cái bàn tròn nhỏ, nói với Lý công tử.
"Không sao, ở đây còn dư một cái bàn, chúng ta qua bên đó nói chuyện đi." Lý công tử làm sao có thể để cho Hồ Phỉ Phỉ đi được, anh ta nhất định phải thể hiện ưu điểm của mình, đoạt lại Hồ Phỉ Phỉ từ trong tay Tiêu Phàm thì mới bằng lòng bỏ qua.
Một lát sau, Tiêu Phàm liền theo Hồ Phỉ Phỉ và Lý công tử đi đến một cái bàn vuông, Lý công tử cẩn thận xem xét cái người gọi là Tiêu Phàm trước mặt, mà Tiêu Phàm lại thầm tiếc hận vì ánh nến dần dần lụi tàn kia.
"Tại hạ là Lý Đoan Thụy của Lý Thị thành phố S, không biết huynh đài xưng hô như thế nào?"
"Tiêu Phàm."
Nếu như làm "bia đỡ đạn", tất nhiên Tiêu Phàm không cần khách khí với cái tên này làm gì.
"Họ Tiêu? Tiêu gia ở Bắc Kinh?" Lý Đoan Thụy nghe thấy tên của Tiêu Phàm, trong lòng giật mình.
Tiêu gia Bắc Kinh là cái gì?!
Mình sinh ra ở một thành phố N phương nam mà, Bắc Kinh cái gì chứ, tất nhiên không rõ ý mà Lý Đoan Thụy muốn nói, cũng không muốn có quan hệ gì với cái gì mà Tiêu gia Bắc Kinh.
"Vậy anh là?"
"Thì là Tiêu Phàm đó."
Nghe thấy Tiêu Phàm nói vậy, Lý Đoan Thụy trong lòng đắc ý, hóa ra là dân sơn dã không biết từ đâu chui ra, vậy thì càng dễ xử lý rồi.
Kết quả là, Lý Đoan Thụy bắt đầu mở miệng nói say sưa, từ bối cảnh danh giá được giáo dục ở nước ngoài nói đến gần đây anh ta quản lý mấy hạng mục bất động sản trị giá mấy trăm triệu, chính là khiến cho Tiêu Phàm có cảm giác tự ti khi đứng trước mặt anh ta.
Những lời mà Lý Đoan Thụy nói kia.
Tiêu Phàm nghe thấy quả thật cảm thấy có chút dọa người, chẳng qua một chút ý tự ti cũng không có.
Nghe anh ta nói như vậy, Tiêu Phàm trái lại đã hiểu tại sao Hồ Phỉ Phỉ sẽ không thích cái tên này, bởi vì cái tên này trước sau cũng chỉ có mỗi như vậy, trong lời nói và hành động không có chút gì thú vị, theo cách nói của Hồ Phỉ Phỉ thì đó chính là quá mức nhàm chán! Người nhàm chán như vậy, đại vương chuyên gây sự như Hồ Phỉ Phỉ sao có thể để ý đến chứ?
Sau khi nói về một đống thành tích vinh quang, Lý Đoan Thụy lộ vẻ cực kỳ kiêu ngạo, dò hỏi Tiêu Phàm: "Tôi thấy Tiêu huynh tuấn tú lịch sự, nhất định cũng rất lợi hại nhỉ, thể hiện một chút cho huynh đệ chiêm ngưỡng đi, như thế nào?"
Tiêu Phàm hổi tưởng một phen, phát hiện những chuyện mà hắn đã từng trải qua, trước mặt những thành tích của Lý công tử kia quả thật là không đủ dùng. Nêu như phải nói đến chuyện lợi hại, thì chính là chuyện gần đây không hiểu sao hắn lại trở thành "Lich King", nhưng mà chuyện này có thể nói sao?
"Honey, anh nhất định phải thể hiện tài hoa của anh cho anh ta nhìn thấy đó?" Nhìn Hồ Phỉ Phỉ đang ở bên ôn nhu nhắc nhở Tiêu Phàm, Lý Đoan Thụy lại càng ghen tức.
Tiêu Phàm đối với lời nhắc nhở của Hồ Phỉ Phỉ, rõ ràng không hiểu, chẳng lẽ cô ấy muốn hắn bốc phét hả, vậy thì hắn liền bốc phét một chút vậy.
Tiêu Phàm đang định mở miệng, không ngờ Hồ Phỉ Phỉ lại nói trước: "Honey à, anh có thể nói với anh ta là anh có thể đập nát tảng đá lớn trên ngực đó..."
Đập nát tảng đá lớn?! Lý Đoan Thụy nghe xong, trong lòng giật nảy, đây là thứ gì?!
Tất nhiên Tiêu Phàm nghe thấy Hồ Phỉ Phỉ nói vậy cũng không cảm thấy tốt chút nào, cái cô Hồ Phỉ Phỉ này rốt cuộc muốn náo loạn đến mức nào, cô ấy muốn thấy mình bị tảng đá lớn đè chết hả?!
"Tôi sao có thể làm như thế!" Tiêu Phàm có chút bất mãn nói với Hồ Phỉ Phỉ.
"Biến thành con gái anh còn làm được, thế mà lại không là đucợ một chuyện đơn giản như đập đá bằng ngực à?"
"Ai nói với cô chuyện đập nát tảng đá lớn bằng ngực là chuyện rất đơn giản hả? Cô từng thấy tôi dừng ngực đấp nát tảng đá lớn ở trong trò chơi chưa? Tôi cũng không phải là cô, làm sao có thể làm chuyện như vậy được!"
"Vậy anh liền tùy tiện biểu diễn chút gì đó lợi hại, dọa cho tên này chạy luôn đi."
"Cái gì mà gọi là tùy tiện! Những thứ kia của tôi đều là kỹ năng chiên đấu đó! Đợi lát nữa người ta lại chẳng nhìn tôi như quái vật!"
"Dù sao tôi mặc kệ, hôm nay anh nhất định phải làm tốt chuyện này cho tôi!"
...
Tiêu Phàm và Hồ Phỉ Phỉ thì thầm, Lý Đoan Thụy không nghe rõ, nhưng chuyện Tiêu Phàm và Hồ Phỉ Phỉ anh một câu tôi một câu thân mật không coi ai ra gì lại thực sự kích thích đến Lý Đoan Thụy!
"Hai người đủ rồi!"
"Lý công tử, thật sự xin lỗi, tiểu nữ tử một khi nói chuyện với anh ấy, trong mắt cũng chỉ còn có anh ấy thôi, cho nên rất dễ dàng coi nhẹ những người xung quanh."
Hồ Phỉ Phỉ thật sự quá độc ác, thời điểm then chốt liền đâm thêm một dao vào vết thương của Lý Đoan Thụy!
"Anh ta rốt cuộc có điểm nào tốt! Lý Đoan Thụy anh rốt cuộc kém anh ta ở chỗ nào? Phỉ Phỉ, từ trước đến nay anh vẫn luôn rất thích em! Vì sao em vẫn luôn không thích anh mà lại thích loại người này chứ!"
"Lý công tử, thật sự rất xin lỗi, chuyện tình cả là chuyện không thể cưỡng cầu được, tiểu nữ tử nhất định muốn gả cho anh ấy."
Nói xong, Hồ Phỉ Phỉ đứng dậy, cực kỳ lễ phép cúi chào, sau đó liền kéo Tiêu Phàm đi ra ngoài.
Tiêu Phàm vốn tưởng rằng buổi chiều hôm nay hắn sẽ bị giày vò một trận ra trò, không ngờ rằng cái "bia đỡ đạn" là hắn chỉ là đạo cụ của Hồ Phỉ Phỉ, chuyện khác đều đã được yêu nữ này xử lý, thật là một trải nghiệm khác lạ.
Nghĩ đến cuối cùng cũng có thể về nhà, Tiêu Phàm thoáng thở phào, nhưng đúng lúc này, Tiêu Phàm chợt rùng mình, ứa mồ hôi lạnh.
Cảm giác này là?! Dự cảm nguy hiểm!
...
Sau khi xoay người, vẻ nhả nhặn điềm tĩnh trên mặt Hồ Phỉ Phỉ đã sớm biến mất, lần nữa khôi phục vẻ vũ mị kiêu ngạo vốn có.
Hồ Phỉ Phỉ thay đổi vẻ mặt hiển nhiên tâm trạng không tệ, dù sao cô rốt cuộc cũng đã thoát khỏi Lý Đoan Thụy đeo đuổi mãi không thôi.
Loại công tử ca nhàm chán đáng ghét như Lý Đoan Thụy, Hồ Phỉ Phỉ cực kỳ chán ghét, nếu như thường ngày Lý Đoan Thụy ăn chơi trác tán chút, Hồ Phỉ Phỉ liền có thể lợi dụng việc anh ta có thói xấu trên mặt thói quen sinh hoạt mà tố cáo với lão cha, trực tiếp không gặp lại.
Nhưng hết lần này đến lần khác cái tên Lý Đoan Thụy này tất cả các phương diện đều cực kì thân sĩ, quy củ, là nhân sĩ thành công hiếm có của xã hội thượng lưu, Hồ Phỉ Phỉ cũng không thể cố ý tìm phiền toái, cho nên chỉ có thể tìm đến Tiêu Phàm, dùng cách "bia đỡ đạn" để đá bay anh ta.