Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 741: BỊ ĐÂM

Không phải Hồ Phỉ Phỉ chưa từng nghĩ đến sử dụng những người giúp việc trong nhà đến đây để làm "bia đỡ đạn" nhưng mà những người giúp việc kia trên người luôn có cảm giác tự ti đặc hữu, rất dễ dàng bị lộ dưới sự áp lực do loại người như Lý Đoan Thụy tạo ra.

Nếu như bị lộ một lần, thì kế sách "trong lòng có người" này của Hồ Phỉ Phỉ liền sẽ không thể nào sử dụng với Lý Đoan Thụy được nữa.

Mà Tiêu Phàm lại rất khác với những người kia.

Trước tiên, da mặt của Tiêu Phàm đủ dày, mặc cho ngôn từ của Lý Đoan Thụy có bén nhọn hơn nữa, cũng không có cách nào có thể đâm thủng được nó.

Thứ hai, vẻ ngoài của Tiêu Phàm coi như không tệ, lúc trước Hồ Phỉ Phỉ còn tưởng rằng trong hiện thực Tiêu Phàm sẽ có dáng vẻ như lần đầu họ gặp nhau trong "Tân Sinh", hiện tại xem ra, cái tên này lúc tạo nhân vật đã hạ thấp tướng mạo của mình một chút.

Chẳng qua nhắc đến cũng kỳ, vì sao dáng vẻ của Phàm muội muội trong hiện thực lại giống hệt với bộ dáng sau khi cô giúp chỉnh sửa lại một chút chứ?

Phải biết là lúc cô giúp anh ta điều chỉnh trong trò chơi là dùng dáng vẻ của hình tượng lý tưởng trong lòng cô đó.

Nghĩ đến đây, Hồ Phỉ Phỉ cô thức dùng khóe mắt liếc Tiêu Phàm một chút, sắc mặt khó nhận thấy thoáng ửng hồng một chút.

Mà đúng lúc này, Tiêu Phàm bỗng nhiên nhào tới phía cô, một bàn tay chụp lấy cô ôm vào trong ngực.

Hành động kia của Tiêu Phàm đã dọa sợ Hồ Phỉ Phỉ.

Chẳng lẽ Phàm muội muội muốn thừa cơ lúc hai người họ đang giả làm tình nhân, chiếm tiện nghi của bản mỹ nữ sao, sắc đảm thật sự lớn đó nha!

Trong lòng Hồ Phỉ Phỉ khó chịu nhưng lại không có cách nào bộc lộ chỉ có thể trên mặt mang vẻ thẹn thùng nhưng trong lòng thì đang mắng thầm.

Nhưng mà cái ôm này có chút kịch liệt, hoàn toàn không giống với sự thân mật giữa tình nhân, sự mãnh liệt kia giống như muốn đè hẳn lên cô.

Vì thế, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ không khỏi nghi hoặc, nhưng đảo mắt liền biến thành chấn kinh, bởi vì một ánh sáng bạc hiện lên, sau đó một màu đỏ tươi lóe lên, một chút chất lỏng nóng bỏng bắn đến miệng cô, hương vị mặn mặn...

...

Cảm giác nguy hiểm?!

Ừm, vì sao ở đây lại xuất hiện loại cảm giác cổ quái này?

Chẳng lẽ ở đây âm thầm cất giấu thứ nguy hiểm gì đó hay sao?

Mặc dù trong lòng nghi hoặc khó hiểu, nhưng Tiêu Phàm không chút nghi ngờ đồi với lời cảnh báo của cảm giác nguy hiểm, ý đồ nhìn chung quanh một chút.

Nhưng hắn vừa mới xoay đầu lại, liền nhìn thấy một gương mặt dữ tợn đến cực điểm, hai mắt đỏ ngầu, hiện vẻ cực độ không cam lòng và phẫn nộ.

Chính là cái gọi là yêu càng sâu hận càng đâm, Tiêu Phàm không ngờ Lý Đoan Thụy lại si tình với Hồ Phỉ Phỉ như vậy, nhìn thấy Hồ Phỉ Phỉ xoay người rời đi, tình đơn phương của mình không rốt cuộc không có kết quả, anh ta liền hoàn toàn mất hết lý trí, dáng vẻ hào hoa phong nhã trong nháy mắt liền trở nên vặn vẹo, cực lù dọa người.

Vẻ mặt Tiêu Phàm tái đi, hắn tất nhiên không phải bị dáng vẻ của Lý Đoan Thụy dọa, mà thứ khiến Tiêu Phàm kinh hoảng không thôi chính là thứ lóe lên ánh sáng bạc trong tay Lý Đoan Thụy lúc này.

Thứ đó chính là một cây dao bạc thường xuất hiện trên bàn cơm Tây, mà nó lúc này chỉ cách Hồ Phỉ Phỉ có vài tấc!

Dưới tình thế cấp bách, Tiêu Phàm chưa suy nghĩ gì nhiều đã phóng người tới, nhào về phía Hồ Phỉ Phỉ...

...

"Tôi không cố ý! Tôi không cố ý đâu! Đều là tại cô người phụ nữ này, là cô phụ bạc tình cảm của tôi, đúng vậy, đều do cô sai! Đều là lỗi của cô!"

Máu văng ra, Lý Đoan Thụy rốt cuộc cũng đã tỉnh lại từ trong cơn phẫn nộ, nhìn thấy máu đang chậm rãi nhỏ xuống sàn nhà, anh ta bắt đầu trở nên vô cùng bất an, trong miệng đều là lời nói hốt hoảng phủ nhận, nhưng trong tay anh ta vẫn còn đang nắm chặt con dao bạc lạnh lẽo kia.

Thời thời khắc khắc nhắc nhở lúc nãy không khống chế được cảm xúc anh ta đã làm ra chuyện gì, thế là thân thể anh ta dần dần run rẩy.

"Anh!" Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi lúc này của Lý Đoan Thụy, Hồ Phỉ Phỉ khó thở, nhưng sau khi nhìn thấy cây dao bạc đã đâm trúng Tiêu Phàm, cô liền luống cuống hỏi: "Phầm muội muội, anh bây giờ thấy thế nào, có nặng lắm không?"

Tình hình vừa rồi nguy cấp, Tiêu Phàm không kịp ra tay đánh rớt cây dao ăn trên tay Lý Đoan Thụy, chỉ có thể bay người ôm Hồ Phỉ Phỉ che chở trong ngực, thế là cây dao bạc bay đến liền đâm vào cơ thể hắn.

Chẳng qua Tiêu Phàm mặc dù bị đâm nhưng lại tránh được chỗ yếu hại, không trúng chỗ nguy hiểm, nhưng mà nỗi khổ da thịt thì vẫn không thể tránh khỏi được.

Tiêu Phàm cảm giác được trong cơ thể mình ẩn ẩn truyền đến cơn đau đớn, nhíu mày nói: "Không có gì đâu, đã nói làm 'bia đỡ đạn' cho cô, đạn bắn về phía cô, tôi tất nhiên phải cản lại rồi, hiện tại chẳng qua chỉ bị đâm chút thôi."

"Hả? Đâm trúng rồi? Vậy làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ đây?" Hồ Phỉ Phỉ toát mồ hôi, bắt đầu nói năng lộn xộn, nhìn thấy Tiêu Phàm đang không ngừng chảy máu, sợ hãi không thôi, nhưng lại không dám dời ánh mắt của mình đi một chút nào: "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ đây! Nếu không! Bây giờ tôi rút nó ra cho anh nhé!"

Nói xong, Hồ Phỉ Phỉ bỗng nhiên đưa tay nắm lấy chuôi dao dùng sức rút ra!

"A!"

Tiêu Phàm kêu thảm một tiếng, lộ vẻ tức giận mắng: "Cô điên rồi sao! Cô làm như vậy sẽ hại chết tôi đó, cô làm như vậy, lát nữa tôi sẽ vì mất máu quá nhiều mà chết đó, làm cái gì vậy chứ!"

"Phàm muội muội sẽ chết vì mất máu quá nhiều?! A! Đều là lỗi của tôi, không phải tôi cố ý đâu! Tôi không cố ý đâu! Vì tôi khẩn trương quá, kiến thức thường thức cũng quên mất, lúc trước xem phim truyền hình, tôi cũng đã thấy qua cảnh này, sau khi tên kia rút dao ra liền chết, Phàm muội muội anh sắp chết rồi sao? Làm sao bây giờ! Tôi nên làm gì đây? Anh không thể chết được! Chúng ta nhanh đi tìm bác sĩ đi!"

Tiêu Phàm ngẩn ngơ, không nói gì, trên người truyền đến cảm giác đau cũng không phát giác, bởi vì hắn vậy mà lại thấy Hồ Phỉ Phỉ dã man này khóc, trong đôi mắt sáng trong kia ánh lên một chút tia nước, giống như giọt sương sớm đọng lại trên lá xanh, rất xinh đẹp.

"Anh sao vậy, anh sao vậy, vì sao không nói lời nào, đều là lỗi của tôi, dừng dọa tôi được không! Chẳng lẽ anh bị thương nặng đến mức không còn sức để nói chuyện luôn hả? Trời ạ! Vì sao lại thành như vậy!"

Lúc này Tiêu Phàm không thể nói chuyện, hắn đang ngồi xổm trên mặt đất thử dùng chân khí trong cơ thể để điều tức cầm máu, mặc dù trong trò chơi Tiêu Phàm chưa tập được "Khí Liệu Thuật" của phái Thục Sơn, nhưng chỉ cần có chân khí, hắn sẽ không ngần ngại thử sử dụng phương pháp chữa thương cơ bản của phái Thục Sơn này một phen.

Chẳng qua Hồ Phỉ Phỉ cũng không hiểu những thứ này, cô chỉ thấy trên người Tiêu Phàm có một lỗ dao, mà cây dao nhỏ còn bị cô rút ra trong lúc cấp bách, hiện tại đang chảy máu không ngừng, nghĩ đến những tình tiết chết ngoẻo sau khi bị thương trong phim truyền hình, Hồ Phỉ Phỉ lại càng thêm sợ hãi, vả lại người trong hiện thực lại càng yếu ớt hơn so với trong truyền hình...

Tiêu Phàm ngồi yên trên đất, từng đạo khí tức theo ý niệm của hắn chậm rãi lưu chuyển trong cơ thể, nhìn máu đã dần dần ngưng chảy, cảm nhận trên miệng vết thương truyền tới từng trận cảm giác ôn nhuận, Tiêu Phàm biết "Khí Liệu Thuật" mà hắn vận hành đã có hiệu quả.

Nhưng sự yên tĩnh lặng im của Tiêu Phàm, ở trong mắt của người khác lại có vẻ cực kỳ khủng bố.

Người hầu bên trong hội sở đã sớm gọi 120, thậm chí đã đem một cái cáng cứu thương không biết từ đâu ra đến, nhẹ nhàng nâng Tiêu Phàm đang ngồi xổm trên mặt đất lên, nhấc đến cửa lớn ở lầu một, chờ xe cứu thương đến.

Nhưng Hồ Phỉ Phỉ đã hoảng đến mức lệ quang bắn ra bốn phía không có ý định yên lặng chờ đợi, mà la hét ra lệnh cho đám người đỡ Tiêu Phàm lên xe thể thao của cô, ráng kìm nước mắt, giẫm mạnh chân ga phóng nhanh ra con đường đông đúc.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!