Lý Đoan Thụy nhìn vệt máu bắt mắt trên mặt đất. Hai tay run rẩy, vô cùng hối hận vì sự nhất thời xúc động của bản thân.
Nhưng thứ khiến anh ta có ấn tượng sâu sắc nhất lúc này vẫn là ánh mắt lạnh như băng mà Hồ Phỉ Phỉ nhìn anh ta lúc rời đi.
Anh ta biết, đoạn tình cảm ái mộ này của anh ta, đã hoàn toàn thất bại...
...
Bóng dáng màu đỏ không ngừng lướt qua dòng xe cộ trên đường, từng tràng còi inh ỏi liên tục vang lên, kim chỉ tốc độ trên xe thể thao hiện tại có vẻ đang chỉ ở con số hơi cao.
Nhưng mà chủ nhân của chiếc xe lại không cảm thấy như vậy, Hồ Phỉ Phỉ đã sớm hoa dung thất sắc, khuôn mặt cô vậy mà còn tái nhợt hơn cả người mất máu quá nhiều là Tiêu Phàm.
"Phàm muội muội, anh thế nào rồi!? Van cầu anh đừng hù dọa tôi!" Hồ Phỉ Phỉ đạp mạnh chân ga, phóng nhanh trên đường cao tốc, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.
Tiêu Phàm cảm nhận được cảnh vật đang nhanh chóng bay ngược bên ngoài cửa sổ xe, trong lòng bỗng nhiên có chút cảm động, bởi vì hắn vẫn nhớ rõ, sáng sớm hôm nay, Hồ Phỉ Phỉ có thể dự đoán được sự việc sớm hơn người thường một chút...
"Đều do tôi không tốt, đều do tôi không tốt, tôi không ngờ cái tên Lý Đoan Thụy kia vậy mà lại làm ra chuyện dọa người như vậy, nếu như tôi biết hắn là người như vậy, tôi sẽ không dẫn anh đi gặp anh ta."
"Đều là tôi hại anh, nếu như tôi có thể sớm nhận ra anh ta đánh lén từ phía sau lưng, anh liền không cần cản dao cho tôi! Nếu như tôi không tùy tiện rút dao ra, anh cũng sẽ không mất nhiều máu như vậy! Đều là tại tôi quá ngu ngốc, làm hại anh!"
Hồ Phỉ Phỉ vừa thút thít vừa tự trách, Tiêu Phàm nghe thấy rất đau lòng nhưng hắn vẫn không thể nói chuyện như trước, miễn cho việc rối loạn khí tức trong cơ thể, như thế thì được không bù được mất.
"Anh đừng sợ, đừng sợ, tôi bây giờ đang lái xe về nhà, trong nhà tôi có bác sĩ gia đình, trang thiết bị chữa bệnh đầy đủ, có thể tiến hành chữa trị cho anh càng kịp thời hơn so với xe cứu thương! Cho nên anh không cần phải sợ! Chịu thêm một chút là được rồi!"
Hồ Phỉ Phỉ không ngừng an ủi.
An ủi người bị thương, cũng là tự an ủi chính mình.
Tiêu Phàm có chút say mê nhìn Hồ Phỉ Phỉ đang ngồi ở ghế lái, không ngờ một vị đại tiểu thư vẫn luôn tùy tiện như vậy mà lại có một mặt thế này, hơn nữa nhìn thấy lệ quang nhàn nhạt nơi khóe mắt Hồ Phỉ Phỉ, không hiểu sao Tiêu Phàm lại có chút động lòng.
...
Sau khi sử dụng "Khí Liệu Thuật" của phái Thục Sơn để điều trị một phen, miệng vết thương đã sớm ngưng chảy máu, trên da hơi ngứa, có lẽ đã đóng vảy.
Hơn nữa còn do Tiêu Phàm đã có ý thức né tránh, thật ra lần bị thương này cũng không tính là quá sâu, chỉ là máu tươi chảy ào ào nhìn qua có chút dọa người mà thôi.
"Hồ Phỉ Phỉ, Hồ Phỉ Phỉ..." Sau khi có thể nói chuyện, Tiêu Phàm liền nhẹ giọng hô, chẳng qua thanh âm này nghe có vẻ hơi vô lực, âm điệu có phần thấp, dưới tràng bấm còi inh ỏi vội vã kia thậm chí có thể nói là bé đến mức không thể nghe thấy.
Chẳng qua truyền đến tai Hồ Phỉ Phỉ lại có vẻ rất êm tai, cô nói: "Quá tốt rồi, Phàm muội muội, anh rốt cuộc cũng nói chuyện rồi!"
"Chờ một chút!" Hồ Phỉ Phỉ đột nhiên thắng gấp, sắc mặt trong nháy mắt mà trắng bệch, nước mắt tràn bờ mi, nói: "Lúc nãy rõ ràng còn không nói tiếng nào, sao hiện tại lại có thể nói chuyện chứ, không phải là hồi quang phản chiếu, muốn nói di ngôn chứ hả, không muốn đâu, mặc dù anh thường xuyên chọc tôi tức giận nhưng mà tôi không muốn anh chết đâu! Hu hu hu!"
Nghe thấy lời nói của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm thiếu chút nữa là tức đến ngất đi, nói: "Cô tỉnh táo một chút đi, lúc nãy tôi vừa sử dụng Khí Liệu Thuật để điều tức dưỡng thương, không thể nói chuyện để tránh làm rối loạn hô hấp, hiện tại vết thương đã khép lại một chút cho nên tất nhiên có thể nói chuyện."
"Thật sao?" Hồ Phỉ Phỉ nghe vậy thì khẽ giật mình, nghi ngờ hỏi.
"Đương nhiên là thật rồi,
tôi có cần phải lừa cô sao, đúng rồi, trên xe cô có vật gì dùng để chứa đồ không?"
"Cái này được không?"
Mặc dù không biết Tiêu Phàm muốn làm gì nhưng nghe Tiêu Phàm nói hắn không sao, trong lòng Hồ Phỉ Phỉ âm thầm thở phào, lấy chén nước trong xe đưa cho Tiêu Phàm.
"Được."
Tiêu Phàm nhận lấy chén nước, nhãn thần ngưng tụ, liền trực tiếp mở nắp ra.
Cùng lúc với cái nắp được mở ra, một đạo ánh sáng bừng sáng trong chén, một cái lạp xưởng bị Tiêu Phàm lấy ra từ trong chén nhét ngay vào miệng.
Món Ăn Mị Lực, khôi phục 30% HP trong hiện thực đại diện cho điều gì, chính là khôi phục lại gần một phần ba thể lực, dùng để xóa bỏ hoàn toàn vết thương do dao ăn tạo nên cũng đã đủ.
Vả lại cảm nhận được trên miệng vết thương dần dần đã không còn cảm giác khó chịu, Tiêu Phàm lại càng thêm chắc chắn về suy nghĩ trong lòng mình.
Hồ Phỉ Phỉ nhìn thấy Tiêu Phàm như làm ảo thuật mà biến ra một cái lạp xưởng từ trong cái chén của cô, cũng không có quá nhiều nghi vấn, vẫn dùng ánh mắt lo lắng không thôi mà nhìn Tiêu Phàm chằm chằm.
Nhìn vẻ mặt ân cần của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm có chút cảm động, nhẹ giọng nói: "Bây giờ không sao rồi, lúc nãy chính là kỹ năng hồi phục 'Món Ăn Mị Lực' trong trò chơi của tôi, rất có tác dụng đối với việc chữa thương."
"Thật sự không sao rồi?" Đôi mắt xinh đẹp của Hồ Phỉ Phỉ nhìn Tiêu Phàm chằm chằm, nhìn đến mức Tiêu Phàm cũng có chút xấu hổ.
"Cơ thể vẫn còn chút suy yếu, nhưng mà theo cảm giác thì hoàn toàn không sao rồi..."
"Anh đừng gạt tôi, lúc nãy anh chảy nhiều máu như vậy, làm sao mà đã không có việc gì được chứ!"
"Không tin thì tự cô nhìn đi!" Tiêu Phàm kéo quần áo bị lủng một lỗ máu, ra hiệu với Hồ Phỉ Phỉ.
Hồ Phỉ Phỉ lập tức nhích lại gần Tiêu Phàm, nhìn thấy vết thương đầy máu lúc trước nay chỉ còn lại một vết sẹo mờ mờ, cảm thấy thật kì diệu, nhưng trong lòng cũng lập tức được thả lỏng không ít.
"Quá tốt rồi, thật sự là quá tốt, lúc nãy tôi cứ nghĩ là anh sẽ phải chết, nếu như anh bị Lý Đoan Thụy giết chết, chị đây nhất định sẽ dùng tiền thuê người giết chết anh ta, để cho anh ta xuống dưới đó theo anh!"
Hồ Phỉ Phỉ ôm lấy Tiêu Phàm, nghe thấy lời nói mang phong cách đặc biệt của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm cảm thấy không biết nên khóc hay cười nữa, nhưng mà âm thanh nghẹn ngào này lại khiến cho trong lòng hắn cảm thấy rất ấm áp.
Sau khi nói dông dài một phen, Hồ Phỉ Phỉ hơi thả lỏng vòng ôm, nhưng mà lúc này, hai người đang gần nhau trong gang tấc, lại đối mặt nhìn nhau.
Không biết tại sao, hô hấp lại trở nên có chút gấp gáp, bầu không khí cũng trở nên mờ ám.
Tiêu Phàm đột nhiên cảm thấy Hồ Phỉ Phỉ mắt hàm lệ ở trước mặt rất xinh đẹp, hai gò má ửng hồng kia vô cùng động lòng người, đặc biệt là đôi môi đỏ tươi tiên diễm kia, khiến cho huyết dịch toàn thân hắn cũng vì vậy mà trở nên sôi sục.
Bịch bịch, nhịp tim đôi bên đập nhanh sau đó chậm rãi giao hòa, hai người họ cũng dần dần dựa sát vào nhau, bờ môi chậm rãi in lên...
Chuyện này? Là? Mình và cô ấy? Thế mà lại ở trong xe làm chuyện này?
...
Suy nghĩ của Tiêu Phàm có chút đứt quãng nhưng cuối cùng như ý thức được chuyện gì.
Mình hôn Hồ Phỉ Phỉ, chút nữa cô ấy sẽ không giết chết mình chứ! Vả lại Hồ Phỉ Phỉ sao lại đáng yêu như vậy?! Không hề giống với bộ dạng mà Hồ Phỉ Phỉ nên có! Mình có phải là đã hôn một Hồ Phỉ Phỉ giả hay không?!
Dưới sự không thể tưởng tượng nổi và cảm giác mâu thuẫn ở sâu trong lòng, Tiêu Phàm lùi về phía sau một chút, mà một chút khoảng cách này, lại kéo dãn hai đôi môi đang kề sát của hai người họ.
Thế là khuôn mặt động lòng người kia của Hồ Phỉ Phỉ lại lần nữa xuất hiện trước mắt Tiêu Phàm, Tiêu Phàm nhìn mà lại lần nữa cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Hồ Phỉ Phỉ không nói gì, nhìn vẻ mặt do dự của Tiêu Phàm, trợn mắt một cái, rất có phong tình, vẻ xinh đẹp đó khiến cho tim của Tiêu Phàm lại lần nữa vì vậy mà lỗi nhịp.