Phỏng chừng bỗng nhiên bùng nổ thế này, chẳng khác nào thiết lập nhân vật rồi đi luyện cấp một lần nữa.
Bởi vậy với Tiêu Phàm mà nói, tình cảnh hiện tại rất gian nan.
Nhưng mặc cho hắn có lo lắng như thế nào, Tiêu Phàm cũng phải hành động, cho nên hắn định đến trấn nhỏ gần thành Frya, rời khỏi trận doanh Tinh Linh thông qua Truyền Tống Trận trước, thoát khỏi phạm vi thế lực của công hội Tinh Thần.
Trong một trận nhỏ ở gần thành Frya, vẫn xanh tươi mát mẻ như trước đây, nhưng dòng người qua lại ít hơn thành Frya nhiều, có vẻ như vô cùng thanh tĩnh.
Tiêu Phàm lén lút men theo những boong ke trong trấn nhỏ để đi vào trong trấn, hắn định từ từ men dần đến Truyền Tống Trận được thiết lập trong trấn, mượn sức mạnh của Truyền Tống Trận mau chóng rời khỏi trận doanh Tinh Linh.
Cả hành trình hữu kinh vô hiểm, lại khiến Tiêu Phàm cảm thấy có chút kỳ lạ.
Bởi vì công hội Tinh Thần không phải đồ ngốc, nếu như bọn họ bao vậy tiêu diệt mình, chắc chắn sẽ bày trạm gác ngầm ở khắp trận doanh Tinh Linh, lúc nào cũng sẽ để ý đến hướng đi của mình. Nhưng hôm nay hành trình của Tiêu Phàm có phần thoải mái, cho nên phòng bị của trấn nhỏ này lơi lỏng hết sức, lơi lỏng đến mức khiến cho người ta cảm thấy có chút gì đó khác thường, tựa như lời khiêu chiến trên tieba của công hội Tinh Thần chỉ là trò đùa, hoàn toàn không có hành động thực tế nào.
Nhưng công hội Tinh Thần coi trọng thể diện đến vậy, nếu như đã kết thù kết oán, làm sao họ lại dễ dàng bỏ qua như vậy!
Cho nên ở trong mắt Tiêu Phàm, tất cả những gì đang xảy ra trước mặt đều có vẻ vô cùng không bình thường.
Nhưng mà kệ nó đi, chỉ cần không ai cản đường chuồn của mình, vậy thì lại càng tốt.
Nhưng Tiêu Phàm vừa mới không chú ý một chút, không biết từ lúc nào, đã có một người chơi đi ngang qua bỗng nhiên xuất hiện trước mặt khác.
Người chơi lẳng lặng nhìn hai chữ "Mệnh Phàm" vốn dĩ màu đò nay đã biến thành màu đen, thân mình hắn ta không khỏi run lên.
Hành tung của mình bị người khác phát hiện, trong lòng Tiêu Phàm kêu hỏng bét rồi, hắn đang định xoay người rời đi, không ngờ động tác của người chơi trước mắt kia còn nhanh hơn mình, không nói gì thừa thãi liền nhanh chân bỏ chạy, vừa chạy vừa vô cùng kinh hoảng mà khóc thét: "A! Cứu mạng! Lich King Mệnh Phàm sắp giết người rồi!"
Tiếng hét này thê lương vô cùng, chẳng khác nào lúc này hắn ta đã bị Tiêu Phàm tập kích đến mức toàn thân bị trọng thương rồi vậy.
Có điều đây không phải là điều khiến Tiêu Phàm bất ngờ nhất, điều bất ngờ nhất chính là sau khi người này hét lớn, những người chơi trong trấn nhỏ lại trở nên vô cùng kinh hoảng, tất cả đều bỏ chạy về phía ngoài thành, trong nháy mắt, con phố trước mắt Tiêu Phàm lập tức không còn một bóng người.
"Làm gì thế? Bây giờ mình khủng bố như vậy sao?"
Tiêu Phàm làm sao biết được trong lòng những người này, Tiểu Sửu Hoàng tồn tại như một con quỷ giết người, vậy mà màu ID của Tiêu Phàm lúc này còn tối hơn màu ID của Tiểu Sửu Hoàng nhiều, tất nhiên sẽ có vẻ kinh khủng hơn.
Hơn nữa, sau trận chiến ở quảng trường trung ương thành Frya, "uy danh" của Tiêu Phàm bị Phong Ma Tiểu Xích Lang bỗng nhiên có hứng phóng đại lên vô hạn, hiện giờ Lich King đã không còn chỉ đơn giản là đáng khinh hạ lưu như vậy nữa rồi...
Thái độ của những người chơi này đối với mình khiến Tiêu Phàm cảm thấy không hay ho gì, nhưng nếu như hiện tại không có ai ra cản đường mình, vậy Tiêu Phàm nhân cơ này mau chóng dựa vào Truyền Tống Trận rời đi mới phải.
Kể ra cũng lạ, Tiêu Phàm đã chạy qua rất nhiều con phố trong trấn nhỏ, nhưng lại vẫn chưa từng gặp phải kẻ địch.
Theo lý thuyết, với tố chất chuyên nghiệp của công hội Tinh Thần, hẳn bọn họ sẽ không lười biếng như vậy, vậy thì vì sao lại hoàn toàn không có dấu hiệu tập kích?
Mang theo nghi ngờ, lo sợ bất an, bước chân của Tiêu Phàm trở nên nhanh hơn.
Cuối cùng, có một bóng người xuất hiện phía cuối còn đường yên tĩnh này...
Tiêu Phàm mạnh mẽ dừng chân lại, hắn nhanh chóng rút hai thanh kiếm ra, vô cùng cảnh giác nhìn người trước mắt, trong lòng thần nghĩ, cuối cùng cũng đến rồi sao, Tinh Thần chết tiệt...
Tiêu Phàm híp nửa mắt, quét qua quét lại người đứng trước mắt mình.
Hắn chỉ thấy người trước mắt mình vẫn không cầm vũ khí trong tay, thân hình bình thường, tướng mạo không đẹp, gã là loại người chỉ cần đi vào trong đám đông thì sẽ không thể timd được, là loại người không hề có cảm giác tồn tại, hoàn toàn không có chút khí chất cường giả nào, chỉ như người qua đường bình thường tùy ý xuất hiện.
Sao lại thế này? Đây là người chơi mà công hội Tinh Thần phái đến để đối phó với mình sao? Vì sao mình không hề cảm nhận được chút uy hiếp nào từ trên người gã? Thậm chí hắn còn có chút khinh thường người trước mắt theo bản năng, điều này cũng kỳ lạ quá đi!
"Mệnh Phàm, xin chào, tôi tìm anh đã lâu rồi."
"Anh là ai? Quả nhiên là người công hội Tinh Thần phái đến giết tôi sao?"
"Công hội Tinh Thần? Hiện tại công hội Tinh Thần làm có có thời gian rảnh rối để xử lí chuyện của anh, tôi là người được BOSS của tôi phái đến để truyền lời cho anh."
Không phải công hội Tinh Thần? Công hội Tinh Thần không đếm xỉa tới mình sao? Rốt cuộc gần đây đã xảy ra chuyện gì?
"BOSS của anh?"
"À,
Quên chưa giới thiệu, trong trò chơi tôi là ai cũng không quan trọng, anh cứ trực tiếp gọi tôi là "Thính Phong Giả số 001" là được rồi. Đây là danh hiệu trong Thính Phong Các của tồi, mà BOSS của tôi tất nhiên chính là Phong Ma Tiểu Xích Lang..."
Người đang xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm lúc này, đúng là người trong Thính Phong các vẫn luôn phụ trách việc theo dõi hành tung của Tiêu Phàm, "Thính Phong Giả số 001".
...
Phong Ma Tiểu Xích Lang? Quả đúng là một tên đáng ghét!
Mặc dù Tiêu Phàm mới chỉ gặp mặt hắn ta một lần trong giải đấu Tân Sinh PK thôi, nhưng Phong Ma Tiểu Xích Lang lại ngầm đắc tội với Tiêu Phàm vài lần, nghe thấy cái tên này, dù thế nào Tiêu Phàm cũng không thể vui vẻ nổi.
"Tôi cũng không có quan hệ gì với Phong Ma Tiểu Xích Lang, hắn ta tìm tôi để làm gì?"
"BOSS nhà tôi muốn mời anh đến thương lượng một phen."
"Thương lượng?"
"BOSS nhà tôi không có ý làm phiền anh, thật ra ngài cũng không muốn gặp anh sớm như vậy, nhưng hiện tại tình huống nguy cấp, mọi người không thể không gặp mặt..."
"Tình huống nguy cấp? Rốt cuộc gần đây đã xảy ra chuyện gì?"
"Chẳng lẽ hôm qua anh không online sao? Làm sao lại có thể hoàn toàn không biết đến vấn đề hot nhất trong Tân Sinh lúc này được?"
Hôm qua, mình nằm trên chiếc giường quen thuộc, cả một đêm thân thể và tinh thần đều bị tra tấn, làm sao có thể nhấc nổi người dậy đăng nhập vào trò chơi chứ?
"Thính Phong Giả số 001" thấy Tiêu Phàm trầm mặc không nói gì, trong lòng lập tức hiểu được, từ từ nói: "Mở hòm thư trong khung chat của anh ra, xem xem thông báo mới của hệ thống đi..."
Tiêu Phàm click mở hòm thư trong khung chat ram quả nhiên có một lá thư đang yên lặng nằm ở đó.
Ánh mắt của Tiêu Phàm nhanh chóng lướt qua những hàng chữ, sắc mặt hắn bỗng nhiên biết đổi, trong lòng biến đổi, vẫn đến rồi sao...
"Tôi hiểu rồi, xem ra chúng ta thật sự phải hẹn gặp nhau một lần. Anh đi trước dẫn đường đi..."
...
Đất vàng nứt nẻ, màu máu đỏ phủ kín bầu trời, gió làm bạn với cát vàng táp vào mặt hắn, có chút đau đớn.
Sau mấy tháng, Tiêu Phàm lại trở về đây một lần nữa, mảnh đất vàng mà hắn có tình cảm phức tạp, trận doanh Ác Ma.
Trước đây liên thông khu vực, giải trừ phong ấn, hang Phong Ma trên núi cao cũng sập xuống toàn bộ, nhưng chúng lại dốc xuống bốn phía, tạo thành một dốc núi cao.
Đứng trên sườn núi nhìn ra xa, có hể thấy được những lớp thần kỳ dần dần chuyển màu từ hồng đến xanh trên cao, hơn nữa có thể nhìn thấy toàn bộ phong cảnh trong những trận doanh khác, cho nên nơi đây đã trở thành một trong những khu thắng cảnh hiếm hoi trong trận doanh Ác Ma của "Tân Sinh".
Bởi lẽ trước đây hang Phong Ma ở trên núi cao sụp xuống như tấm màn được mở ra ở phía chân trời, lại đại biểu cho việc liên thông khu vực giữa các đại trận doanh, bởi vậy sau này được mọi người gọi là Tự Mạc Nhai...