Nghe Nhện Độc nhắc nhở như vậy, Tiêu Phàm lại nhớ đến thứ mà Nhện Độc đưa cho hắn khi hai người tạm biệt, một lá thư nhìn vẻ ngoài như "thư tình" nhưng nội dung thật sự bên trong lại là chửi mắng: "Đừng có đùa nữa, nếu như tôi trả lời lại lá thư đó thì phải đi khám bác sĩ tâm lí rồi, cô đúng là dồn người khác vào thế khó!"
"Cái gì cơ, dù gì thì ngươi ta cũng là mỹ nữ tiểu thuyết gia truyện kinh dị dịu dàng, gửi cho anh lá thư đó chỉ là để tìm linh cảm sáng tác mà thôi, sao anh có thể nói là tôi dồn anh vào thế khó chứ?"
"..."
"Hi hi, đùa anh vậy thôi, nhưng mà hình như có người đã để ý anh rồi, tôi phải rời đi trước mới phải..."
Tiêu Phàm ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặc tươi cười trắng bệch vô cùng quen thuộc ở phía xa.
Con mắt kia khép vào thành một khe hở, tràn ngập sát ý đang theo dõi hắn.
Vậy nên, Tiêu Phàm không khỏi thầm thở dài...
Người này quả thật là một kẻ điên vui buồn thất thường...
Cộp cộp cộp cộp...
Tiểu Sửu Hoàng đi đôi giày da mũi nhọn màu đỏ, bước đi hài hước nhất quán, bên trên là gương mặt tươi cười đáng sợ, chậm rãi đi về phía Tiêu Phàm.
Mà phía sau Tiểu Sửu Hoàng, có bốn vị mặc trang phục khác nhau, những người chơi chữ đỏ phong cách nổi trội bám sát theo sau.
Bọn họ vẫn chưa nói gì, chỉ nhìn là trong ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm mang theo một phần thù hận nồng đậm. Nhìn kỹ hơn nữa có kẽ còn có thể từ trong đôi mắt tràn đầy vẻ thù hận này nhìn thấy sự kiêng dè và cảnh giác ẩn giấu sâu trong đó.
...
"Mệnh Phàm thân yêu của tôi, thật có duyên quá đi, chúng ta lại gặp mặt rồi này, ha ha..."
"Ha ha, thế nhưng tôi lại không muốn gặp lại anh một chút nào..."
Lúc nói chuyện, trong tay Tiêu Phàm đã nắm chặt lấy hai kiếm rồi, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Tiểu Sửu Hoàng trước kia từng là đồng đội trong một đội với hắn. Bởi vì Tiêu Phàm cảm nhận được trên người gã đọng lại một luồng sát ý chân thật.
"Nhưng tôi vẫn luôn muốn giết chết anh để xem thử này?" Cánh tay gầy guộc thon dài của Tiểu Sửu Hoàng đã bắt đầu vòng dần ra phía sau, giống như chuẩn bị rút đoản kiếm ở sau lưng ra.
"Này này này, người bạn cũ, anh đừng làm loạn, Mệnh Phàm giống như anh vậy, đều là khách quý tôi mời đến đây. Hiện giờ tình huống nguy cấp, hai người có thể không gây thêm phiền phức có được không đây!"
Một người đàn ông tướng mạo bình thường vội vã chạy tới chỗ Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng, vội vàng lên tiếng ngăn chặn hai người họ.
Tuy rằng diện mạo của hắn ta xấu xí nhưng Tiêu Phàm cũng không dám xem thường. Bởi vì người này chính là ông chủ của Thính Phong các - Phong Ma Tiểu Xích Lang.
"Tôi cũng không quan tâm mấy việc này, khó có được lúc trái cây chín, mỹ vị mê người, chẳng lẽ tôi còn không thể tự tay hái xuống sao?"
"Nhưng anh bạn này, bây giờ không giống trước kia nữa, chúng ta đều là cùng một phe, hà tất phải tiêu diệt lẫn nhau chứ?"
"Nhưng hôm nay vừa đúng lúc tôi ngứa tay, thử một chút cũng không sao chứ, ha ha..." Tiểu Sửu Hoàng nhìn thấy Phong Ma Tiểu Xích Lang còn muốn nói nữa, bèn tiếp tục nói: "Đừng lãng phí công sức nữa, anh biết tính cách của tôi rồi đấy, muốn làm cái gì thì làm cái đó, anh không thể ngăn cản được đâu ha ha..."
Phong Ma Tiểu Xích Lang biết những lời Tiểu Sửu Hoàng nói là đúng, gã là một kẻ điên, lời nói và việc làm của một kẻ điên khó có thể chịu xiềng xích từ bên ngoài. Nhưng Phong Ma Tiểu Xích Lang vẫn muốn thử ngăn cản gã một phen, ngăn cản trò hề không có ý nghĩa này.
Nhìn thấy Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng giằng co sắp đánh nhau đến nơi, Phong Ma Tiểu Xích Lang vô cùng sốt ruột. Mà đúng lúc này, một loạt tiếng gọi to hưng phấn vô cùng mạnh mẽ vang dội vang đến từ phía xa: "Phàm ca..."
Tiêu Phàm nghe thấy tiếng gọi vang lên từ phía sau, sau lưng lạnh rùng mình. Trong kí ức sớm đã bị phủ kín bụi của hắn, cảnh tượng này đã từng diễn ra rồi. Tóm lại đây cũng không phải kiểu sẽ khiến người ta nhớ đi nhớ lại.
Mà nghe thấy tiếng hét này, biểu tình của Tiểu Sửu Hoàng cứng đơ lại, toàn thân mềm nhũn ra, ý chí chiến đấu mất hết.
Có chịu đựng sự khó chịu trong lòng, Tiểu Sửu Hoàng tức giận trừng mắt nhìn Phong Ma Tiểu Xích Lang nói: "Lúc trước anh không nói cho tôi biết anh cũng mời cô ấy đến đây..."
"Cô ấy chính là cao thủ số một số hai trong trận doanh Ác Ma của chúng ta, không có lý do để không mời, anh bạn à."
Nhìn thấy phản ứng của Tiểu Sửu Hoàng, Phong Ma Tiểu Xích Lang nhất thời thở phảo một hơi, trên khuôn mặt bình thản hiện ra thêm một nụ cười hèn mọn nữa, nhìn có vẻ vô cùng xấu xa.
"Đáng chết! Tên khốn nạn nhà anh, thế mà lại đi tính kế tôi!"
Nhìn thấy đám khói bụi sinh ra mạnh mẽ rung động tiến đến càng ngày càng gần bản thân, Tiểu Sửu Hoàng không nói thêm gì, trực tiếp biến thành một đám khói trắng, bay lượng theo chim bồ câu trắng, biến mất khỏi vị trí ban đầu.
"Hoàng Hạ Tứ Kiệt" đi sát phía sau Tiểu Sửu Hoàng nhìn thấy lão đại của bọn họ rời đi, cũng chỉ có thể đi theo như vậy. Chẳng qua lúc bọn họ rời đi còn hung hăng liếc mắt nhìn Tiêu Phàm một cái.
Nhìn theo "Huyết Tinh Ma Thuật Xã" vừa mới rời đi, nụ cười của Phong Ma Tiểu Xích Lang xán lạn vô cùng. Tiêu Phàm nhìn tên này cười ngả ngớn như vậy, trong lòng thầm nghĩ, Phong Ma Tiểu Xích Lang quả nhiên là một tên xấu bụng.
...
"Phàm ca! Đã lâu... không gặp...."
Giọng nói cao vút theo cự ly ngày càng gần mà dần dần hạ xuống, cuối cùng biến thành giọng nói nhỏ nhẹ của nữ sinh.
Phong cách ngày hôm nay cũng là "tươi mát" giống hệt như trước đây, một bộ váy hoa dưới áp lực từ cơ bắp bành trướng của cô ta ẩn ẩn phát khóc.
Nhìn thấy Tiêu Phàm đứng phía trước mình, khuôn mặt vô cùng hung ác của A Hoa Tỷ đỏ lên, khiến cho người ta nhìn thấy cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Dưới những cái ưỡn ẹo yểu điệu làm dáng của cô ta, có thể nghe thấy mơ hồ mấy âm thanh kêu rên của những sợi chỉ trên bộ quần áo đứt ra. Bộ quần áo đáng yêu cùng với dáng người vạm vỡ lại tạo ra được một loại nghệ thuận khác lạ như A Hoa Tỷ kia.
"Ha... ha, xin chào...."
Tiêu Phàm mang theo cảm giác căng thẳng trước giờ chưa từng có, lui về sau mấy bước, vô cùng lúng túng đáp lại vật to lớn trước mặt kia.
"Ai yo, đáng ghét quá đi! Chúng ta đã thân thiết như vậy rồi, Phàm ca anh còn xấu hổ cái gì nữa đây, hại em cảm thấy có chút ngại ngùng rồi đây này!"
Sắc mặt A Hoa Tỷ lại càng đỏ hơn, đấm một đấm lên đầu vai Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm không biết cô ta lúc này tung ra mấy phần công lực, nhưng nhận phải một đấm này, Tiêu Phàm cảm nhận được rõ ràng máu trong cơ thể mình bị chấn động đến mức đảo lộn hết lên.
Còn chưa hồi phục lại được từ sự kinh hoàng mà A Hoa Tỷ mang đến, Tiêu Phàm lại nhạu bén cảm nhận được một ánh mắt thù hận sâu sắc nhìn mình. Tiêu Phàm chậm rãi quay người, nhìn thấy nam tử đẹp trai đang dần dần đi về phía bên này, trong lòng thầm nghĩ, người này quả nhiên cũng đến đây...
...
Tịch Dương đeo trường cung trên lưng, vẫn đẹp trai y như trước. Từ đằng xa hắn ta đã trông thấy bóng dáng của người đó rồi, kí ức về quá khứ không khỏi ùa về, ánh mắt cũng trở nên phức tạp hơn, đợi đến lúc một vệt màu xanh lục lướt qua trong suy nghĩ, trong mắt Tịch Dương lại khôi phục lại kiên định, cảm xúc u oán và hận thù nồng đậm lại dấy lên lần nữa.
Tiểu Thúy, mối thù của em, anh nhất định sẽ báo!
Lời thề hoang đường lại được sinh ra trong lòng Tịch Dương lần nữa, thế nhưng người khác lại không thể nhìn rõ được sự chân thành tha thiết trong lời thề kia. Bởi vì A Hoa Tỷ tung một chưởng về phía hắn ta, không hề phách khí đánh bay vị soái ca Tích Dương này ra ngoài!
"Tên yếu đuối, cậu làm trò trước mặt tôi, mắt qua mày lại với Tiêu Phàm nhà tôi để làm cái gì chứ! Trên mạng đồn thổi Phàm ca của tôi là một GAY, cái gì mà "Tịch Dương X Tiêu Phàm" tình yêu thầy trò chứ, chính là do cậu gây họa phải không! Tôi cảnh cáo cậu! Cậu GAY thế nào cùng được hết nhưng đừng làm hư Phàm ca nhà tôi!"