Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 753: VÀO TRONG CHIẾN TRƯỜNG

Ác Long vẫn yên lặng.

"Ác Long, ở trận doanh Ác Ma lâu như vậy rồi, anh cũng đã biết những người may mắn được vào trận doanh Ác Ma chính là những người như thế nào rồi đúng không? Tên Mệnh Phàm kia có thể xuất hiện ở trận doanh Ác Ma cũng đã rất quý giá. Thế nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân tôi chọn tên này, mà do tên này luôn sáng tạo kỳ tích, có thể lật kèo khi mọi chuyện sắp tuyệt vọng. Mặc dù tôi hơi mê tín, anh có thể không thể tin tưởng nhưng điều tôi muốn nói chắc anh cũng rõ ràng. Lúc trước khi anh cấp 20, cũng đã trải qua một lần rồi, không phải sao? Đó chính là thuộc tính ẩn của Mệnh Phàm đó..."

Khi Ác Long cấp 20, đó chính là thời kỳ huy hoàng nhất của Ác Long tại "Tân Sinh", lúc đó hắn ta chính là người số một tại trận doanh Ác Ma, lúc đó hắn ta cảm thấy, mình đã vô địch...

Thế nhưng có một ngày, một tên vô danh tiểu tốt, khi "hai tay" đã bị phế bỏ, chuyển qua sử dụng răng nanh, cắn đứt động mạch cổ của hắn ta, làm cho thế giới đen kịt lại, lúc đó Mệnh Phàm còn chưa thành danh...

"Cho nên, khi không còn lựa chọn nào khác, tôi càng muốn đặt cược vào người Mệnh Phàm, đây chính là một lần đánh bạc rất mạo hiểm, thế nhưng tôi lại rất thích điều này..."

"Đương nhiên, đó cũng chỉ là một đề nghị của tôi, trong 'cuộc chiến tại di tích chúng thần', anh có thể gặp phiền phức hay không thì tôi cũng không thể nào biết trước được, thế nhưng tôi hi vọng anh nhớ kỹ những lời này của tôi. Nếu như bị ép tới mức không còn đường có thể đi thì hãy giao Hắc Long bang của anh cho Mệnh Phàm đi, cậu ta là một người rất thú vị, lại có thể làm những điều chúng ta không thể tưởng tượng nổi..."

Phong Ma Tiểu Xích Lang vỗ vỗ bả vai của Ác Long, cũng không nói gì thêm nữa mà rời khỏi đó.

Mà cũng đúng lúc này, trời dần dần tối lại tại sườn núi Mở Đầu, mặt trời cũng sắp lặn, Ác Long nhìn tới mặt trời hồng rực kia mà nắm chặt lấy nắm tay của mình.

...

"Ác Long ta sẽ bị loại sớm sao? Sẽ không! Chắc chắn sẽ không! Hắc Long bang của Ác Long ta sẽ dẫn dắt trận doanh Ác Ma chiến thắng 'Cuộc chiến tại di tích chúng thần' lần này!"

Ác Long nhìn lại những đàn em hung ác của Hắc Long bang đang đứng chen chúc nhau, xóa sạch những khó chịu trước đó, lại càng tự tin hơn nữa...

...

"Hắt xì!"

Tiêu Phàm cũng không biết rằng tên thô kệch Ác Long kia đang nhớ tới mình, cho nên hắt hơi một cái.

"Mọi người đã chuẩn bị đủ thuốc tiêu hao chưa? Mọi người đã đọc kỹ tài liệu về những kẻ địch cần lưu ý mà tôi đưa cho mọi người chưa? Sau khi vào trong chiến trường thì hãy sử dụng Truyền Tin thạch để thông báo cho mọi người vị trí và phải tập trung cùng đồng đội nữa, hiểu chưa?"

Tiêu Phàm vuốt vuốt cái mũi còn hơi ngứa, dặn dò lại mấy đồng đội sắc mặt vui vẻ cứ như chuẩn bị đi ra ngoài thành dạo chơi vậy.

"Rõ ràng, đội trưởng! Quần áo đều mang đủ!" Tuyết Dạ vui vẻ nói.

"Đội trưởng ca ca, em đã chuẩn bị xong thức ăn rồi!" Xà Cơ vẫn là thoải mái nhất.

"Những gì họ mang thì em đều mang theo, hơn nữa, em còn chuẩn bị cả tiền trong trò chơi nữa!" Bán Trường Miên cũng rất tích cực.

Mà Hổ Nữu chỉ trừng mắt nhìn Tiêu Phàm, cũng không nói cái gì cả.

Tiêu Phàm nghe được câu trả lời của họ thì vẻ mặt cứ như sắp khóc vậy: "Tôi đang hỏi mọi người những vật tư để chiến đấu mà..."

Nghĩ tới trong đám người này vẫn còn có hai đại lão được Phong Ma Tiểu Xích Lang hi vọng thì Tiêu Phàm càng cảm thấy không biết làm sao cả.

...

Mãi mới kiểm tra xong vật tư tác chiến cho họ, thời gian đếm ngược cũng không còn nhiều lắm, đám người cũng bắt đầu khẩn trương hơn.

Cũng may Tiêu Phàm cũng không thấy được sự sợ hãi trong ánh mắt của họ, mà đều là sự chờ mong.

Trong lúc rảnh rỗi, mấy nữ sinh bắt đầu nói chuyện phiếm, mà chủ đề đầu tiên, đương nhiên sẽ là những chuyện xảy ra cạnh mình rồi...

"Đội trưởng ca ca, anh với chị Hổ Nữu làm sao vậy? Em cứ cảm thấy hai người hơi là lạ."

Lời nói của Xà Cơ vẫn như vậy, thẳng thắn trực tiếp mà không chút khéo léo nào cả.

Mặc dù Xà Cơ ở trong game có vẻ hơi ngốc, thế nhưng lại là người cảm giác nhạy cảm nhất trong cả đội ngũ, một vài chi tiết nhỏ cũng đều không thể thoát khỏi sự cảm nhận của cô.

Nói tới Hổ Nữu thì Tiêu Phàm nhớ lại những cảnh tượng ở trong xe thể thao, lại nghĩ tới những hành động to gan của họ thì tim đập nhanh và mặt đỏ lên.

Khi Tiêu Phàm đang suy nghĩ nên trả lời Xà Cơ như nào là tốt nhất thì Hổ Nữu nhảy ra trước, mặt đỏ bừng, như là con mèo xù lông vậy.

"Em nói cái gì đó! Chị và tên kia có nơi nào kỳ lạ? Gần đây chị cũng chả làm cái gì nha!"

"Chị Hổ Nữu, cũng bởi vì gần đây chị quá yên tĩnh nên em mới cảm thấy kỳ lạ đó, bình thường thì chị luôn cãi nhau với đội trưởng ca ca mà..."

Xà Cơ nhìn thấy Hổ Nữu nổi khùng lên thì hơi sợ hãi, nhích lại gần Tiêu Phàm.

"Chị của em lúc nào chả là thục nữ! Hơn nữa, chị đây lúc nào mà luôn cùng tên kia cãi nhau chứ?"

Bởi vì chuyện ngày đó mà Tiêu Phàm luôn không thể nói chuyện với Hổ Nữu, thế nhưng khi Hổ Nữu nói mình là tên kia như kẻ xa lạ thì không biết tại sao, Tiêu Phàm thấy tức giận.

"Tên kia là có ý gì?"

Tự nhiên thấy Tiêu Phàm nổi giận với mình thì Hổ Nữu cảm thấy tủi thân, thế nhưng vẫn đáp trả: "Ý gì là ý gì! Tên kia chính là tên kia!"

"Tôi không có tên à?"

"Tôi thích nói như thế nào chả được, anh cản được tôi sao?"

"Cô thật sự là ngang ngược!"

"Anh mới ngang ngược ấy, đàn ông mà lại so đo từng ly một!"

"Cô thật sự là cứng đầu!"

"Đúng đúng đúng, tôi cứng đầu! Cho nên đàn ông các anh đều thích con gái đáng yêu dịu dàng! Giống như Tiểu Miêu đang nói trên kia kìa!"

...

Mặc dù vẫn không biết Tiêu Phàm và Hổ Nữu cãi nhau về chuyện gì, thế nhưng khi thấy hai người đều rất gắt thì Xà Cơ cảm thấy có lẽ mình vừa làm sai cái gì đó.

Khi thấy hai người cãi nhau thì có vẻ như giống như ngày xưa vậy, thế nhưng cô luôn cảm thấy có nơi nào không đúng, là nơi nào đây?

Trong chốc lát, cô cũng không nói được cái gì...

"Đội trưởng ca ca và chị Hổ Nữu không sao chứ..." Xà Cơ nói bằng giọng lo lắng.

"Không biết, trước kia tôi có một người bạn tên là An Dật, tự nhiên có ngày cũng biến thành như này, tới tận bây giờ mà tôi cũng vẫn không biết tại sao lại như vậy đó..."

Một đám còn chưa yêu đương qua cho nên cũng không rõ ràng Tiêu Phàm và Hổ Nữu là như thế nào, cũng không cảm giác được vị chua mà hai người họ phát ra...

Sau nhiều ngày im lặng, sau khi nổi nóng thì lại là "lửa nóng", hai người đã hoàn toàn quên đi thời gian, cho tới tận lúc một tiếng keng vang lên trong lòng mọi người.

...

"Tôi tuyên bố, Cuộc chiến tại di tích chúng thần mà mọi người chờ mong, chính thức bắt đầu!"

Tiểu Miêu nhìn thấy bộ đếm giờ đã chuyển về số không thì vui mừng tới mức nhảy lên, hô to với tất cả khán giả!

...

Nghe được tiếng keng đó thì Tiêu Phàm mới ý thức được chuyện gì sắp xảy ra, hơi hoảng hốt, còn đang muốn giải thích thêm cái gì đó với Hổ Nữu, thế nhưng khi chuyển từ tức giận thành dịu dàng thì cũng đã không còn thời gian mà nói nữa rồi.

Một luồng ánh sáng xuất hiện, cảnh vật trước mắt mờ đi, khi Tiêu Phàm nhìn rõ lại thì xung quanh đã không còn ai cả.

Từng đám cây cối xuất hiện, thật sự là xanh um tươi tốt, màu sắc xung quanh đều khá giống với trận doanh Tinh Linh.

Trong tay Tiêu Phàm xuất hiện thêm một viên đá lạnh như băng, cảm nhận này làm Tiêu Phàm nhớ tới [Âm Dương Tử Mẫu thạch] do Hào Đại Bàn đưa cho khi còn ở trận doanh Thú Nhân.

Nó là một loại linh thạch trong "Tân Sinh" cũng giống như [Âm Dương Tử Mẫu thạch] vậy, chỉ là nó không thể cảm ứng được vị trí của người khác mà chỉ có thể nói chuyện thôi.

Thời gian nói chuyện càng ít tới mức đáng thương, chỉ có hai phút, cũng chỉ nói mấy câu mà thôi.

Tiêu Phàm cầm đá truyền tin, cũng biết rằng không thể chần chờ cho nên khởi động nó ngay lập tức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!