"Này, mọi người vẫn tốt chứ! Mọi người thế nào!"
Tiếng nói đầu tiên xuất hiện từ trong cục đá này là Xà Cơ.
"Đội trưởng ca ca, em đang ở trên một cánh đồng cỏ rộng lớn."
"Cạnh em có còn ai không?"
"Có ạ, A Hoa tỷ đang ở cạnh em."
Nghe được lời nói của Xà Cơ thì Tiêu Phàm hơi giật mình.
Xà Cơ đúng là một người có may mắn nhất "Tân Sinh" mà, vừa mới vào tới chiến trường đã gặp ngay một "vệ sĩ" rất mạnh rồi.
"Vậy thì quá tốt, có A Hoa tỷ ở cạnh em thì sau đó em chỉ cần làm theo kế hoạch, tới tập trung với mọi người là được rồi."
Sau khi dặn dò xong thì Tiêu Phàm nhanh chóng cắt đứt thông tin với Xà Cơ, bởi vì Tiêu Phàm đã loáng thoáng nghe được tiếng quỷ gào "Phàm ca Phàm ca" của A Hoa tỷ rồi.
...
"Đội trưởng, tôi được truyền tới một tòa thành có phong cách rất giống với những tòa thành của trận doanh Nhân Loại."
"Bên cạnh cậu có đồng đội nào không? Có an toàn hay không?"
Tuyết Dạ hơi ngập ngừng rồi nói: "Tôi đang ở một mình, sẽ tới tập trung cùng mọi người nhanh thôi."
Cũng không đợi Tiêu Phàm nói thêm cái gì, Tuyết Dạ tiện tay vứt hòn đá trong tay mình đi.
...
Tuyết Dạ một mình một người xuất hiện tại phía đông bản đồ, thế nhưng với thực lực mạnh mẽ của cậu ta thì chắc rất ít người có thể uy hiếp tới cậu ta, kể cả một mình thì ta cũng không cần lo lắng quá mức cho cậu ta.
Tiêu Phàm thấy Tuyết Dạ tự mình cúp điện thoại thì nghĩ như vậy, thế nhưng hắn chưa chú ý tới, vừa nãy Tuyết Dạ cũng không trả lời vấn đề của hắn...
Tòa thành này rất rộng, đường đi rất vắng vẻ thế nhưng cũng không phải là không có bóng người nào.
Tuyết Dạ khá cô độc khi đứng một mình tại một đầu đường phố, còn đầu đường bên kia xuất hiện bốn bóng hình xinh đẹp.
Tuyết Dạ khá không may, cậu lạc đàn.
Mị Hỏa lại rất may mắn, không chỉ có thể tụ tập với mấy người bạn ở cùng một nơi, hơn nữa cô còn có thể gặp được người mà mình vẫn hằng mơ ước bao lâu nay.
Cô muốn nói với anh ta rất nhiều lời, thế nhưng câu đầu tiên lại là giọng hỏi thăm rét lạnh như băng: "Nói chuyện phiếm với Mệnh Phàm xong rồi sao? Tại sao không nói với anh ta rằng anh đang đối đầu với chúng tôi?"
"An Dật, anh không muốn gặp lại Hoa Nguyệt!"
Tuyết Dạ không trả lời câu hỏi của cô mà lại nói ra cái tên làm người ta phải nhớ lại.
Nhìn sắc mặt hiện tại của Tuyết Dạ thì Mị Hỏa rất tức giận, người này tại sao có thể dùng sắc mặt ôn hòa như vậy để nói một câu lạnh lùng như thế chứ!
"Tại sao anh lại không muốn gặp lại Hoa Nguyệt chứ? Hoa Nguyệt là của anh mà!"
"Đúng vậy, hội trưởng... Sau vụ náo loạn tại thành Freya thì An Dật đã nói hết những chuyện đã xảy ra cho chúng em biết rồi, chúng em cũng không quan tâm anh là nam, anh hãy trở về tiếp tục làm hội trưởng của chúng em đi."
Vũ Tình ở phía sau Mị Hỏa cũng nói ra, Thiển Đàm và Tiểu Mật Phong cũng nói giúp, sắc mặt rất thành khẩn.
"Anh không phải là hội trưởng của các em, Hoa Nguyệt hiện tại cũng không phải là Hoa Nguyệt lúc trước."
Tuyết Dạ nói ra điều mà mình nghĩ.
Hoa Nguyệt lúc trước đối với Tuyết Dạ chính là hội thời trang phái nữ, mà Hoa Nguyệt hiện tại, Tuyết Dạ không có chút cảm giác thân mật nào nên đương nhiên là sẽ không ở lại đó.
"Hơn nữa, hiện tại tên anh là Tuyết Dạ, là Tuyết Dạ của Vũ Hội Ác Ma..."
Tuyết Dạ cười, nụ cười rất hạnh phúc.
Niềm hạnh phúc này làm Mị Hỏa rất đố kị, gương mặt xinh đẹp trở nên dữ tợn: "Tại sao? Tại sao? Chúng tôi có điểm nào không bằng 'Lich King Mệnh Phàm'? Tại sao anh lại chọn anh ta mà không chọn chúng tôi? Nếu anh cứ nhất quyết như vậy thì trong trận chiến tại di tích chúng thần lần này, chúng tôi sẽ biểu diễn cho anh xem thực lực hiện tại của Hoa Nguyệt!"
Thấy Mị Hỏa tức giận như vậy thì đám người Vũ Tình khá là đau đầu, thế nhưng cuối cùng vẫn hạ được quyết tâm, nhấc vũ khí trong tay lên đi thẳng tới đầu phố bên kia...
...
Tiêu Phàm cũng không biết là vừa vào chiến trường thì Tuyết Dạ đã gặp phải phiền phức, sau khi kết thúc trò chuyện với Tuyết Dạ thì hắn vẫn còn đang do dự không biết nói cái gì vào trong viên đá này.
"Cô vẫn khỏe chứ?"
Khi thấy hai phút sắp hết, cuối cùng thì Tiêu Phàm cũng lấy được dũng khí nói một câu, sau khi nói xong thì cảm thấy thoải mái hẳn.
Một bên khác, Hổ Nữu cười rất ngọt, giống như là thấy được vẻ mặt xoắn xuýt của Tiêu Phàm ở một bên khác vậy, thế nhưng khi nói chuyện lại không để sự vui sướng trong lòng truyền qua giọng nói.
"Vẫn tốt!"
Nghe được câu trả lời của Hổ Nữu thì Tiêu Phàm thấy hơi yên tâm: "Cô đang ở đâu vậy?"
"Nhìn không gian xung quanh đều là hoang mạc thì tôi cảm thấy tôi đang ở phía bắc của bản đồ."
"Được rồi, cô cứ ở yên chỗ đó, chúng ta sẽ tới đó tập trung. À đúng rồi, ở cạnh đó còn có đồng đội nào không?"
"Bán Trường Miên đang ở cạnh tôi, ặc... không đúng, vừa xuất hiện tình hình khẩn cấp..."
Nghe xong câu đó thì Tiêu Phàm cảm thấy hơi lo lắng: "Làm sao vậy?"
"Tự anh đi mà hỏi cô ấy!" Trong lời nói của Hổ Nữu có vẻ hơi bất đắc dĩ.
...
"Miên Miên ở đâu?"
Đây là một tiếng gào, mặc dù vẫn là tiếng nói của Bán Trường Miên thế nhưng không có sự dịu dàng của Bán Trường Miên.
Thế nhưng Tiêu Phàm vẫn hiểu cô ấy vẫn là Bán Trường Miên, chẳng qua là một nửa khác tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài mà thôi!
Miên Miên?
Bởi vì Miên Miên vẫn còn là một đứa nhỏ nên Tiêu Phàm vẫn luôn không để ý tới khi tính toán tới lực chiến đấu của đội ngũ, thế nhưng Miên Miên luôn đi cùng Vũ Hội Ác Ma để luyện cấp nên đẳng cấp đã tới tiêu chuẩn báo danh rồi.
Tiêu Phàm thầm nghĩ, không thể nào!
"Đại Mỹ Nữ! Miên Miên cũng báo danh trận đại chiến này sao?"
"Nói nhảm! Nếu chỉ có tôi tham dự mà Miên Miên không tham gia thì nó làm sao có thể ở cạnh tôi?"
A! Ông trời ạ...! Miên Miên lại thật sự tham gia!
Nghĩ tới chuyện một đứa bé như Miên Miên lại đi một mình trong cái chiến trường tàn khốc này thì Tiêu Phàm khá là lo sợ.
Cũng không trách được Bán Trường Miên lại "hắc hóa" khi không bị thương!
"Chị, Miên Miên ở đây này..."
Tiếng nói chuyện của Miên Miên khá nhỏ lại hơi yếu thế nhưng lúc này nó từ trong đá thông tin truyền ra lại có vẻ hơi "to lớn".
Chẳng lẽ là...?
"Miên Miên! Thật sự làm cho chị lo lắng mà! Em đang ở đâu vậy?"
Nghe được tiếng kêu của Bán Trường Miên thì Tiêu Phàm mới xác định được.
Thật sự là Miên Miên!
Đây cũng là lần đầu tiên mình nghe được tiếng nói chuyện của cô bé này nha! Tiêu Phàm còn tưởng rằng Miên Miên sẽ vẫn giữ yên lặng tới tận lúc lớn chứ!
Thế nhưng tiếng nói chuyện của Miên Miên thật sự là êm tai, đáng yêu như tên của cô bé vậy, truyền tới tai Tiêu Phàm cũng giống như là tiếng trời.
"Cây, cây rất cao, rất nhiều cây, cây rất rậm rạp..."
Miên Miên hơi suy nghĩ rồi nói, tiếng vẫn rất bé nhỏ, làm người nghe khá là phí sức.
Cây? Phía nam của bản đồ sao? Chẳng phải là cô bé xuất hiện gần mình nhất sao?"
"Cây nào? Miên Miên, em ở đâu vậy, nhanh nói cho chị biết để chị đi tìm em!"
Sau khi Miên Miên bị hệ thống truyền tống đi thì Bán Trường Miên càng lo lắng, cũng không suy nghĩ được cái gì khác đã hét vào đá truyền tin.
Thế nhưng ở nơi này, ngay cả Tiêu Phàm còn không biết miêu tả vị trí của mình như thế nào nữa, Miên Miên làm sao có thể biết mình đang ở đâu chứ?
"Miên Miên, không biết..."
"Em ở yên chỗ đó, chị sẽ tới đón em, nhiều cây đúng không, chị sẽ tới nơi nhiều cây nhất."
"Chờ chút, Bán Trường Miên, cô đừng gấp quá, hãy hành động theo kế hoạch đi!"
Trước khi vào chiến trường, Vũ Hội Ác Ma có một kế hoạch tác chiến, đó chính là đầu tiên phải tập trung chiến lực, sau đó mới bàn bạc kỹ hơn.
Mà nơi tập trung chính là ở phía bắc của bản đồ, bản đồ hoang mạc, cũng chính là nơi mà Hổ Nữu và Bán Trường Miên ở lại.
Tập trung tại phía bắc của bản đồ bởi vì Tiêu Phàm cảm thấy hoàn cảnh nơi này rất giống với hoàn cảnh của trận doanh Ác Ma, chỉ có tộc ác ma mới quen thuộc, trận doanh khác sẽ không chọn hoàn cảnh tồi tệ như này làm nơi tụ tập, cho nên ở đó thì trận doanh Ác Ma có ưu thế về sân nhà.