Hơn nữa, cái hôm ở trên sườn núi, mọi người tập trung bàn bạc cũng đều chọn nơi đó...
"Im miệng! Nếu như hành động theo kế hoạch thì Miên Miên làm sao bây giờ?"
"Theo lời của Miên Miên thì cô bé đang ở phía nam của bản đồ, mà tôi cũng đang ở đó, tôi sẽ đi tìm cô bé, rồi đưa cô bé đi tập trung với mọi người, cho nên Đại Mỹ Nữ, cô đừng lo lắng quá, cứ ở đó đợi cũng được."
Tiêu Phàm khuyên nhủ, thật sự sợ Bán Trường Miên không chịu nổi làm loạn kế hoạch.
Thế nhưng Bán Trường Miên đang lo lắng như vậy, làm sao có thể nghe theo Tiêu Phàm, kể cả hai người đang ở phía nam, thế nhưng diện tích nơi đó cũng rất rộng, làm sao có thể tìm tới dễ dàng được?
Nếu như Miên Miên gặp chuyện gì đó trước khi mà Tiêu Phàm có thể tìm tới, vậy thì phải làm thế nào?
Khi Bán Trường Miên định hét tiếp vào trong đá truyền tin thì giọng nói nhẹ nhàng của Miên Miên truyền ra từ đá truyền tin...
"Chị, Miên Miên đi xuống, đã nhìn thấy tên ngu ngốc kia..."
Lời này là sao đây?
Tiêu Phàm thật sự là không hiểu được ý của Miên Miên.
Thế nhưng Bán Trường Miên lại thở phào một hơi: "Tên ngu ngốc kia, anh nghe cho kỹ, tôi sẽ ở phía bắc chiến trường đợi anh, anh phải bảo vệ Miên Miên an toàn tới được đây! Nếu không..."
Còn chưa kịp nói xong thì đá truyền tin trong tay Bán Trường Miên đã vỡ nát, sau đó bị gió trong hoang mạc thổi đi, biến mất không còn bóng dáng...
Nhìn lại đá truyền tin đã biến thành bột phấn ở trong tay mình thì tâm trạng của Bán Trường Miên rất không tốt.
Cũng may nhiệm vụ cũng đã nói xong, hiện tại thì mình chỉ cần ở đây đợi bọn họ tới là được rồi.
"Cái tên đang ở phía trước kia, vội vã muốn đi đâu đây?"
Một người thanh niên mặc áo xanh tay cầm kiếm vẫn cứ tiếp tục đi tiếp, không để ý tới câu hỏi của Bán Trường Miên.
"Điếc à? Đại Mỹ Nữ đang nói với anh đấy!"
Người thanh niên kia quay đầu lại, trên khuôn mặt đẹp trai xuất hiện sự kinh ngạc: "Tôi sao?"
"Đúng vậy! Nhìn quần áo thì chắc anh thuộc trận doanh Nhân Loại phải không? Coi như anh không may, tâm trạng của tôi đang không tốt, ở đây cũng chả có chuyện gì để làm nên tìm anh để giết thời gian!"
Sau đó cô rút thanh đao ra, kèm theo đó là nghiệp hỏa đen nhánh cũng xuất hiện.
"Cô nương, hai người chúng ta nước sông không phạm nước giếng, làm gì mà phải động võ chứ, hơn nữa hiện tại tôi cũng không muốn chiến đấu, xin cô nương hãy cất vũ khí trong tay rồi thả tôi rời đi..."
Người thanh niên kia chắp tay, nói với giọng rất lễ phép.
"Anh không muốn thì kệ anh!"
Không đợi người đó nói tiếp thì Bán Trường Miên đã xách đao lao tới!
Hổ Nữu nhìn người kia với ánh mắt rất là thông cảm.
Thế nhưng hai người vẫn chưa phát hiện, khi người thanh niên kia thấy nghiệp hỏa đen nhánh xuất hiện thì sắc mặt vẫn rất bình tĩnh...
...
Sau khi tiến vào chiến trường, chuyện đầu tiên mọi người làm chính là lấy đá truyền tin ra nói chuyện với đồng đội, thế nhưng có một vài người lại không làm như vậy.
Ác Long nhìn cục đá trong tay mình mà cười cười, sau đó tiện tay mà vứt bỏ viên đá này.
Hai phút liên lạc rất quý giá, cứ như vậy đã bị Ác Long vứt bỏ như rác rưởi.
"Hôm nay, là lúc để mọi người biết được, sức mạnh của Hắc Long bang!"
Có một ngọn lửa bốc lên trong mắt của Ác Long, đó chính là ngọn lửa dã tâm vẫn chưa bao giờ tắt.
Ác Long nhìn lại tấm bảng hiệu trong tay mình, ánh lửa càng bùng cháy mạnh hơn: "Ha ha ha! Ngay cả ông trời cũng tin tưởng vào ta!"
...
So với hành vi vứt bỏ đá truyền tin của Ác Long thì có một người có hành vi càng kỳ lạ hơn, bởi vì trong tay của hắn ta còn không có cả viên đá truyền tin nữa.
Càng làm cho người ta cảm thấy kinh ngạc chính là, hình tượng của người này cũng rất là kỳ lạ.
Hắn ta mặc một cái áo choàng màu đen rất rộng, che lại toàn bộ cơ thể, mà trên mặt còn đeo một cái mặt nạ khá "kỳ lạ".
Cái mặt nạ này Tiêu Phàm cũng đã từng gặp, đó chính là một trong những vật sưu tập mà Hạo Hạo vẫn cảm thấy tự hào, mặt nạ kẹo que.
Hắn ta cứ dùng hình tượng này đi lại trên chiến trường, bước chân di chuyển có vẻ hơi lười biếng, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Quy định quái quỷ gì vậy? Tại sao mỗi ngày phải online đủ thời gian mới được ở lại chứ? Rõ ràng ta chỉ muốn lóe sáng đăng tràng vào lúc cuối cùng thôi mà. Ta đã nói mà, cái trò chơi này quá nhàm chán, nếu không phải nó ở đây thì ta sẽ không bao giờ đăng nhập đâu..."
Ba người chơi trận doanh Nhân Loại thấy người này đi tới thì rất vui mừng, lao tới dự định dùng ưu thế về nhân số để tiêu diệt kẻ này.
Người kia giống như vẫn chưa nhận ra được mối nguy hiểm sắp tới, tốc độ vẫn giữ nguyên, tiếp tục lẩm bẩm...
Khi kẻ địch sắp tấn công tới thì hắn ta mới hơi ngẩng đầu lên, sau đó xuất hiện từng đường ánh kiếm, trong nháy mắt lại biến mất giống như từng ánh sao trong bầu trời đêm vậy.
Thế nhưng ba kẻ đang lao tới lại ngã xuống, hóa thành từng đường ánh sáng trắng, bị đẩy khỏi chiến trường, nét mặt trước khi chết vẫn là kinh hãi, sau đó lại bị gió thổi qua biến mất không còn tung tích.
Người này tiếp tục tiến lên giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy, mặt nạ kẹo que che kín khuôn mặt của hắn ta nên không thể biết được sắc mặt của hắn ta là như nào, thế nhưng bằng vào động tác của hắn ta thì những cử động vừa rồi có lẽ là do nhàm chán nên tiện tay vung vài cái mà thôi.
"Thực sự là chán đến chết mà, ta phải tìm một nơi để log out thôi..."
Người này tìm tới một nơi vắng vẻ trong chiến trường mà có vật che chắn, ngồi xuống đất, giống như đang chờ trạng thái chiến đấu biến mất để cho mình có thể log out vậy.
Bỗng nhiên, hắn ta đưa tay ra đập tới khoảng không phía sau lưng của mình, sau đó có một bóng người dần dần xuất hiện ở đó...
...
Ảnh Thứ, năng lực cũng giống ID của hắn ta vậy, là một thích khách khá giỏi.
Hắn ta rất nổi danh ở trong giới gamer, bởi vì hắn ta là thủ lĩnh thích khách của công hội Tinh Thần, một tên chuyên môn ám sát, thích giấu mình ở trong bóng tối, là một game thủ chuyên nghiệp nổi danh.
Lúc trước, Ảnh Thứ cũng đã thấy người mang mặt nạ này ra tay xử lý ba người chơi của loài người thì khá kinh ngạc, có lẽ mình gặp một cao thủ rồi!
Xem ra ngoại trừ Thất Tội mà hội trưởng đưa cho mình thì trong trận doanh Ác Ma cũng có rất nhiều người chơi không tầm thường đây!
Khi nhìn thấy cảnh tượng đó diễn ra, không thể làm Ảnh Thứ cảm thấy sợ hãi mà lại làm cho hắn ta sinh ra chiến ý.
Một game thủ chuyên nghiệp sẽ không bao giờ sợ hãi khiêu chiến cao thủ, cho nên Ảnh Thứ cảm thấy rất hưng phấn khi gặp được một cao thủ như vậy!
Hắn ta quyết định muốn ám sát tên này, mặc dù tên này luôn tản ra một loại khí tức cực kỳ nguy hiểm.
Tiềm Hành, đó chính là kỹ năng đặc trưng của đạo tặc.
Tuy rằng Tiềm Hành có thể làm mình tàng hình, thế nhưng chỉ cần là cao thủ thì khi có nguy hiểm tới gần vẫn có được sự cảnh giác nên có.
Thế nhưng Ảnh Thứ lại là thủ lĩnh thích khách của công hội Tinh Thần nên kỹ năng Tiềm Hành được hắn ta dùng rất xuất sắc.
Hắn ta thay đổi tiết tấu hô hấp của mình hòa nhập vào hoàn cảnh xung quanh, ngay cả những cao thủ đứng đầu trong công hội Tinh Thần cũng rất khó phát hiện được hắn ta khi cả hai chiến đấu với nhau.
Bởi vì có được năng lực xuất sắc như vậy, Ảnh Thứ mới có thể được Hội trưởng công hội Tinh Thần giao cho nhiệm vụ ám sát tự do ở trong chiến trường di tích chúng thần này, mà hiện tại, số người chết trong tay hắn ta đã không dưới mười người...
Dung Ảnh!
Làm cơ thể mình dung hợp vào trong cái bóng của kẻ địch, làm cơ thể hoàn toàn biến mất, khi xuất hiện thì sẽ tạo cho đối thủ một đòn tấn công chí mạng!
Đây là một kỹ năng tự lĩnh ngộ của Ảnh Thứ, cũng là niềm kiêu ngạo của Ảnh Thứ, dựa vào kỹ năng này hắn ta đã thành công ám sát rất nhiều mục tiêu, làm mục tiêu của hắn tuyệt vọng.
Mà bây giờ, hắn cũng đã lặng lẽ mà tới sau lưng người mặc áo choàng, cũng đã thành công khi dung hợp với cái bóng của người đó.