Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 810: LỬA

Quả đúng là một bang xã hội đen kì quái, công hội kì quái, cô gái kì quái, nhưng mà...

Bọn họ đều rất đáng yêu.

Tiêu Phàm nhìn đám người tướng mạo có vẻ hung ác trước mắt mình, trong lòng sinh ra một ý tưởng cổ quái.

Một ngọn lửa bùng lên trong tay Tiêu Phàm, cuối cùng cuốn quanh mũi kiếm của Tiêu Phàm, ảnh lửa màu đỏ rượu, giống như màu sắc trong ánh mắt của Tiêu Phàm, vô cùng đẹp đẽ.

Túy Nguyệt Viêm, đó đã là chiêu thức trong quá khứ rồi, từ màu sắc của ánh lửa cũng có thể nhận ra được, ngọn lửa trong tay Tiêu Phàm không giống với trước đây.

Mặc dù ngọn lửa màu xanh thẳm kia cũng vô cùng diễm lệ, nhưng sau khi trải qua lớp màn bóng tối kia, nó đã vĩnh viến biến mất ở trong đó rồi.

Mà hiện tại ngọn lửa xuất hiện trong tay Tiêu Phàm, tên là "Túy Uyên Tửu Hỏa"...

[Tên kỹ năng: Túy Uyên Tửu Hỏa]

[Loại kỹ năng: Chủ động]

[Kỹ năng tiêu hao: Men say và lượng HP (Lượng tiêu hao tùy vào tình huống sử dụng của người chơi).

[Hiệu quả kỹ năng: Sinh ra Túy Uyên Tửu Hỏa do người chơi điều khiển, nhưng phụ thuộc vào công kích của người chơi mà mang lại lực tấn công mạnh mẽ, không có thời gian cooldown.

[Công hiệu đặc biệt của kỹ năng: 1. Túy Uyên Tửu Hỏa có khả năng trực tiếp đốt cháy linh hồn của kẻ địch, tạo thành tổn thương tuyệt đối lớn nhất với lượng HP, mỗi giây 2%. 2. Túy Uyên Tửu Hồng kế thừa đặc hiệu quấy nhiễu và đặc hiệu mê hoặc của Túy Nguyệt Viêm, nhưng mạnh hơn so với Túy Nguyệt Viêm.]

[Ghi chú: Là ngọn lửa kì dị đến từ sâu trong Túy Uyên.

...

Túy Uyên Tửu Hỏa có cách sử dụng gần giống với "Túy Nguyệt Viêm" trước đây, nhưng đơn giản hơn.

Không cần đến lửa làm chất xúc tác trung gian, trực tiếp tiêu hạo lượng HP của bản thân cùng với men say là có thể sử dụng được.

Ngoài ra hiệu quả đốt cháy linh hồn vô cùng đáng sơh, sẽ mang đến tổn thương tuyệt đối lớn nhất với lượng HP là 2% mỗi giây.

Sau khi mất đi chiêu thức bá đạo "Hoa Bỉ Ngạn nở" tạo ra tổn thương với tỷ lệ tuyệt đối lớn nhất đến lượng HP, công hiệu đặc biệt thiêu đốt của "Túy Uyên Tửu Hỏa" đã bù lại được sự khuyết thiếu đó, hơn nữa nó khiến cho tổn thương tuyết đối dễ dàng tiếp cận kẻ địch hơn.

Kỹ năng này phần nào có cảm giác là sự hòa hợp giữa "Hoa Bỉ Ngạn nở" với "Túy Nguyệt Viêm".

Sau "Sự rực rỡ của bóng tối", đa phần các kỹ năng mới xuất hiện trên người Tiêu Phàm đều kiểu như vậy, giống như "Tửu Lãng Túy Đào" bị động thêm phần chuyển động, lại có chút giống với sự dung hòa tối ưu của "Điệu Waltz Phong Vũ" với "Đốt Cháy Động Cơ".

Tình huống như vậy khiến việc sử dụng kỹ năng trở nên nhanh và có hiệu quả hơn, nhưng đồng thời số lượng kỹ năng mà Tiêu Phàm có được lại càng ít hơn nữa.

Ngoại trừ "Túy Uyên Tửu Hỏa", kỹ năng mới mà Tiêu Phàm chưa sử dụng chỉ còn lại hai kỹ năng, quả thực là ít đến đáng thương.

Không nói đến những chuyện này, hiện tại Tiêu Phàm cần phải cho đám Thái Thập Tam sự "tôn trọng" mà bọn họ nên có...

Lửa, đây cũng không phải lần đầu tiên Tiêu Phàm chơi trong "Tân Sinh", nhớ đến trước đây khi "Túy Nguyệt Viêm" xuất hiện, Bang Long Hổ cùng "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" đều ở đây.

Chẳng qua, lần này lập trường của bọn họ thay đổi cho nhau, vậy thì để cho Bang Long Hổ cũng cảm nhận một chút sự sợ hãi mà ngọn lửa này mang lại đi...

Hiểu được tâm ý của đám Thái Thập Tam, lần này Tiêu Phàm cũng không băn khoăn nhiều, lập tức xông đến phía trước Thái Thập Tam.

Đồng tử màu đỏ rượu khúc xạ ra ánh sáng nhàn nhạt, lập lòe liên tục, đó là cảnh tượng ảnh ngược của ngọn lửa lên đồng tử, sau đó đổng tử của Tiêu Phàm chợt lóe lên.

Ngọn lửa phóng lên trời cao, cùng với đường kiếm chém xuống đầu Thái Thập Tam, giống như thác nước chảy xuống từ trên vách núi cao, mang theo khí thế trước nay chưa từng có.

"Oành!"

Ngọn lửa lập tức bùng nổ, tạo ra một làn sóng khí, đẩy cây cổ trên mặt đất ngả về phía xa như sóng gợn, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.

Rèn luyện lâu ngày, Tiêu Phàm đã trở thành "cao thủ chơi lửa", tất nhiên hắn hiểu được điều khiển ngọn lửa như thế nào mới có thể đạt được hiệu quả tấn công hoàn mỹ nhất, hơn nữa "Dung Đàn Chi Khí" có thuộc tính lửa, một nhát chém này tuyệt đối không đơn giản!

Thái Thập Tam à, cô muốn tôi trọng thì tôi sẽ tôn trọng cô, đừng trách tôi hạ thủ vô tình.

Tiêu Phàm vô cùng vừa lòng với một nhát chém này của mình, nhưng ánh lửa chói mắt tản đi, Tiêu Phàm vẫn thấy Thái Thập Tam đứng đó.

Lúc này cô rút ra hai ống thép bóng loáng, tạo thành hình chữ thập vững vàng đỡ lấy mũi kiếm của Tiêu Phàm.

Trên khuôn mặt trắng nõn đã dít không ít tro bụi,

Nhưng ánh mắt lại vẫn quật cường như trước.

"Anh đừng có dùng ánh mắt ngạc nhiên như vậy nhìn em có được không? Sau lần trước, để có thể kề vai chiến đầu với anh, em đã được huấn luyện đặc biệt rồi đó."

Thái Thập Tam dùng sức đẩy lên, đẩy trường kiếm của Tiêu Phàm sang một bên, hai ống thép vung lên, mang theo sức mạnh vô cùng hung ác vung về phía ót của Tiêu Phàm!

Keng! Keng! Keng!

Mấy tiếng kim loại va chạm vang lên, trường kiếm cùng ống thép đan vào nhau, sau đó lại tách ra.

Sau một trận va chạm, Tiêu Phàm thấy Thái Thập Tam nở nụ cười: "Cô đang học theo tôi à?"

Thái Thập Tam hai tay cầm gậy, Tiêu Phàm cảm thấy tư thế này rất quen thuộc.

Thái Thập Tam vừa nghe thấy hắn nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, sau đó suy nghĩ một lát, không nói gì hết, trả lời lại Tiêu Phàm là một ống thép!

...

Thái Thập Tam không hề đơn giản!

Tiêu Phàm âm thầm thở dài.

Sau khi giao chiến với cô một lúc, Tiêu Phàm liền phát hiện thực lực của Thái Thập Tam tăng nhanh như bay.

Cách chiến đấu sử dụng hai ống thép của Thái Thập Tam, có vài phần giống với kiếm pháp song kiếm mà ban đầu mình sử dụng, mà bản thân mình chưa từng chỉ dạy cho cô, xem ra đây là thiên phú vốn có cùng với sự cần cù của cô tạo nên.

Có điều để tạo nên sự tăng vọt trong thực lực của cô, hẳn là do một thứ khác, một thứ sức mạnh tiềm ẩn, đây mới chính là thành quả tập huấn đặc biệt của Thái Thập Tam.

Khi Thái Thập Tam sử dụng "Hổ Khiếu Long Ngâm", Tiêu Phàm đã cảm nhận được rồi, bằng không với sức mạnh của cô, làm sao có thể đánh bay Tiêu Phàm với một quyền như vậy được.

Có điều nếu muốn dựa vào những điều này mà đánh bại Tiêu Phàm là không thể nào, nếu như sau khi rời khỏi bóng tối một mình, lại ngã xuống ở nơi này, vậy thì rất buồn cười...

"Oanh!"

Trên chiến trường ánh lửa sáng rực cả trời, dọa Bạch Y Công Tử tới mức mí mắt co giật, hắn ta vẫn nhớ rõ chuyện trước đây mình bị Tiêu Phàm xử lí ở trận doanh Thú Nhân.

Ngày hôm đó, trên người Tiêu Phàm cũng bốc cháy giống như thế này, chẳng qua lúc đó màu sắc của ngọn lửa là màu xanh thẳm, bây giờ lại biến thành màu đỏ rượu như màu máu.

Nhưng mà, Bạch Y Công Tử mơ hồ cảm thấy có lẽ ngọn lửa màu đỏ rượu này nguy hiểm hơn.

Sự biến hóa khoa trương của Tiêu Phàm cũng khiến cho "Tứ đại hộ pháp" của Bang Long Hổ hoảng sợ, đặc biệt là khí thế bành trướng điên cuồng của ngọn lửa khiến bọn họ có chút hốt hoảng.

Thái Thập Tam nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tâm trạng tốt hơn đám Quân Sư Xấu Bụng rất nhiều, bởi vì trước đây cô đã từng thấy cảnh tượng này rồi...

Cho nên cô nhớ đến lúc hắn đứng trước bảo vệ cô, dáng vẻ hắn từng bảo vệ cô không bị "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" tổn thương, ánh mắt cô trở nên có chút mê ly.

...

Bên ngoài chiến trưởng, bởi vì sự biến hóa đột ngột trên người Tiêu Phàm, khán giả không ngừng hét chói tai, vô cùng náo nhiệt.

Ngược lại Tiểu Miêu mọi khi vẫn hoạt bát nhất lại không hét lên thành tiếng, cô ta chỉ nhìn ánh lửa tràn ngập, trong miệng thì thào: "Xong rồi..."

"Xong cái gì cơ? Cô đừng có nghệch ra chứ, căn bản tôi không thể nghe rõ cô nói cái gì." Crimson Rose nhìn thấy Tiểu Miêu ngơ ra, có chút bất mãn.

"Bang Long Hổ bọn họ xong rồi..."

"Vì sao?"

"Bởi vì, hiện tại Mệnh Phàm, giống với lúc đó..."

...

"Cô đang nói cái gì thế? Không có đầu đuôi gì cả."

Lời giải thích của Tiểu Miêu, Crimson Rose nghe không hiểu gì hết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!