Trong lòng cô ta thầm oán, cũng không biết vì sao mà đám con trai lại thích loại con gái ngốc nghếch như Tiểu Miêu, khí chất không có chút tao nhã nào cả.
Đâu giống như mình, thừa hưởng sự giáo dục quý tộc, tố chất tâm lí tốt đẹp như vậy.
Vừa nghĩ đến đây, Crimson Rose chợt nghe thấy một tiếng thét kinh hãi vang lên giữa chiến trường, cô ta lập tức nhìn về phía màn hình lớn.
Kết quả cô ta vừa nhìn, cũng không nhịn được mà sợ hãi kêu lên một tiếng.
Sau đó, cô ta nhận ra một điều gì đó, thoáng che miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.
Ngẩng đầu nhìn người đàn ông đám chìm trong ánh lửa trên màn hình lớn, trong lòng cô ta có chút buồn bực.
...
"Oanh!"
Ảnh lửa bùng lên, kéo thành một đường thẳng tắp trên thảo nguyên, để lại một con đường toàn tro tàn.
"Dược... Dược... Thiết... Khắc... Nháo..."
Mạch Tử Ồn Ào còn ồn ào hơn so với ID trong trò chơi của cậu ta đang nhớ lại kí ức không vui vẻ nào đó giữa ngọn lửa, ngay cả cái lưỡi lúc nào cũng liến thoắng của cậu ta cũng trở nên có chút nghẹt.
Có điều ánh lửa lại lan ra cực kì mạnh, không dừng lại một chút nào, trong nháy mắt liền lan đến phía trước Đại Ca Cầm Đầu, tốc độ này nhanh đến mức khiến mọi người không kịp phản ứng lại.
Nhưng Đại Ca Cầm Đầu tự mình trải nghiệp sự áp bức từ ngọn lửa này lại khác, cảm giác nguy hiểm như thế này kéo tới, khiến anh bộc phát ra tiềm năng của bản thân mình, anh nhanh chóng ném ra các loại đồ đằng tăng ích, cũng để ngang pháp trượng, chuẩn bị nghênh đón tấn công kịch liệt chuẩn bị lao đến.
Các đồ đằng đủ loại hình dáng dựng lên từ mặt đất, vầng sáng đột ngột xuất hiện, khiến Đại Ca Cầm Đầu sáng rực rỡ, ánh dáng bảy màu kia khiến anh thoạt nhìn chẳng khác nào là thiên thần.
Đại Ca Cầm Đầu nhìn ngọn lửa đang đánh đến trước mắt mình, trong mắt anh ẩn chứa sự tự tin.
Bởi vì anh biết rất rõ, sau khi chồng chất nhiều kĩ năng tăng ích, bản thân mình sẽ được thăng cấp đến mức nào, cho nên anh tin rằng bản thân mình có thể ngăn cản được chiêu này của Tiêu Phàm.
Nhưng ngay lập tức, sự tự tin này liền hóa thành kinh ngạc!
Một thanh bảo kiếm bằng ngọc được bao bọc bởi ánh lửa ngút trời trực tiếp xuyên qua lồng ngực rắn chắc của Đại Ca Cầm Đầu, dễ dàng như cắt một miếng đậu vậy...
Những người khác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, Đại Ca Cầm Đầu lại thấy rất rõ những chuyện vừa mới diễn ra.
Khi Tiêu Phàm giơ kiếm đâm tới, ánh lửa vốn đang quấn lấy thân kiếm bị cuồng phong kéo xuống, hóa thành những đường mỏng, mờ mịt như khói, nhìn giống như mây trôi ở chân trời vậy, không thấy chút hung ác nào.
Nhưng điều không thể ngờ được đã xảy ra ngay tại khoảnh khắc mũi kiếm và pháp trượng va vào nhau, thân kiếm bị ngọn lửa bao trùm giống như ẩn chứa một sức mạnh thần kì nào đó, khi đó chạm vào Đại Ca Cầm Đầu, ánh sáng có được từ hiệu quả của tăng ích liền nhạt đi, dường như nó đã bị thiêu đốt mất.
Mà cùng lúc đó, những hiệu quả tăng ích mà anh tự thêm cho bản thân này cũng suy yếu đi những mức độ khác nhau, vì thế ngay trong khoảnh khắc đó trong lòng của Đại Ca Cầm Đầu xuất hiện dao động, mà trong một chớp mắt dao động này, bảo kiếm liền đâm vào trong lồng ngực của anh.
Đại Ca Cầm Đầu há miệng thở dốc, vẫn không thế thốt ra được một lời nào, lửa nóng hừng hực bùng nổ trong lồng ngực anh, trực tiếp đốt anh thành tro tàn.
Bạch Diện Thư Sinh và Lưu Manh Đòi Nợ hồi phục lại tinh thần, nhìn thấy Đại Ca Cầm Đầu chết dưới kiếm của Tiêu Phàm, lập tức không thể nhịn nổi, nắm vũ khí lao về phía Tiêu Phàm, thề phải báo thù rửa hận cho Đại Ca Cầm Đầu.
Quân Sư Xấu Bụng bị đả kích, gã trở nên cẩn thận hơn, quơ pháp trượng, bắt đầu triển khai hàng loạt chiêu thức siêu thường.
Sức mạnh của Vu thuật ngưng kết trên pháp trượng, vài dòng sức mạnh âm u từ trên trời giáng xuống, ập về phía Tiêu Phàm đang bốc lửa.
Lần này Tiêu Phàm cũng không né tránh gì Vu thuật giảm ích của Quân Sư Xấu Bụng, mà khoác theo ngọn lửa lập tức hướng về phía Bạch Diện Thư Sinh và Lưu Manh Đòi Nợ đang lao về phía mình.
Từng dòng sức mạnh Vu thuật u ám kia rơi xuống người Tiêu Phàm, nhưng cũng không hề dập tới đi ánh lửa như Quân Sư Xấu Bụng dự đoán, ngược lại ngọn lửa rung lên, Vu thuật liền từ bỏ việc chống cự.
Đặc hiệu của "Túy Uyên Tửu Hỏa" quấy nhiễu, trời sinh có tính khắc chế với loại Vu thuật cấp thấp giảm ích thuộc tích của người chơi này, ngay cả đồ đằng mà Đại Ca Cầm Đầu vừa ra đi thi triển cũng chịu sự ảnh hưởng này.
Cho nên Tiêu Phàm không nhìn Vu thuật mà Quân Sư Xấu Bụng thi triển, quơ thanh kiếm sắc, dũng cảm tiến tới.
Trường kiếm chém ngng, bắn ra một lưỡi đao nóng rực như trăng lưỡi liềm trên không trung,
Lập tức bay về phía Bạch Diện Thư Sinh và Lưu Manh Đòi Nợ!
Nhìn thấy ánh lửa lạnh thấu xương xông về phía trước mặt mình, Bạch Diện Thư Sinh và Lưu Manh Đòi Nợ không thể không dừng lại bước chân đang vọt tới của mình, làm tư thế phòng ngự trước.
Oanh!
Lưỡi đao nóng rực va chạm với mũi kiếm, tạo ra một làn sóng nhiệt.
Trong chốc lát Bạch Diện Thư Sinh và Lưu Manh Đòi Nợ bị ánh lửa rực rỡ làm chói mắt.
Đợi đến khi hai người mở mắt ra, bóng dánh của Tiêu Phàm đã biến mất khỏi tầm mắt.
Bạch Diện Thư Sinh cùng Lưu Manh Đòi Nợ rùng mình, họ lập tức nhận ra được điều gì đó, sau lưng không khỏi lạnh toát.
Nhưng đã muộn rồi, cặp đồng tử màu đỏ rượu lẳng lặng theo dõi phía sau bọn họ, mũi kiếm sắc bén đã dò đến trước ngược bọn họ rồi...
Sau khi xử lí trong Bạch Diện Thư Sinh và Lưu Manh Đòi Nợ, trên sân chỉ còn lại hai người Quân Sư Xấu Bụng và Thái Thập Tam...
Quân Sư Xấu Bụng nhìn thấy Tiêu Phàm đi về phái mình, cũng không chống cự nữa, bởi vì ánh lửa cháy hừng hực trước mắt, khiến gã không biết phải làm thế nào mới được: "Anh thật là vô lại..."
Tiêu Phàm đứng trước mặt gã, quả thật là mạnh đến có chút vô lại.
Tiêu Phàm cũng không chối, trả lời lại: "Học các anh cả đấy."
Quân Sư Xấu Bụng tất nhiên biết Tiêu Phàm ý nói đến chuyện Long Hổ bang từng ép buộc bắt cóc hắn, nở nụ cười khổ.
"Anh thật đúng là không biết lễ phép gì cả. Thôi, bỏ đi, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ trở thành người một nhà, tôi cũng lười so đo với anh."
Quân Sư Xấu Bụng nhún vai, nhận thua vô cùng rõ ràng, trực tiếp rời khỏi trận đấu, để phần thời gian còn lại cho hai người Tiêu Phàm và Thái Thập Tam.
"Cô thì sao?"
Để Thái Thập Tam lại cuối cùng, không phải Tiêu Phàm cố ý làm vậy, mà là do sự quấy phá từ tiềm thức của hắn.
Cho đến khi hắn nhìn về phía Thái Thập Tam, nội tâm vẫn cảm thấy có chút xấu hổ.
"Anh đang hỏi ý kiến của em sao? Em thật mong sau khi anh kết hôn với em có thể nghe lời em như bây giờ."
Lời nói của Thái Thập Tam quả thật không hề khách sáo, ngọn lửa trên người Tiêu Phàm lại càng mạnh hơn, đặc biệt là bên cạnh hai má, có chút lóe sáng lên, dường như đang dùng ánh sáng màu đỏ rượu để che lấp điều gì đó.
Nhìn thấy Tiêu Phàm không trả lời lại, Thái Thập Tam thật sự lên tiếng: "Chiến đấu phải nghiêm túc thẳng thắn, anh đừng có lề mà lề mề nữa. Mặc dù hiện tại Phàm ca vô cùng mạnh, nhưng em còn chưa gục ngã, trận đấu vẫn chưa kết thúc. Là một thằng đàn ông chân chính, anh phải quyết đấu cho xong trận này với em, đây mới là việc hiện tại anh cần làm!"
Không đợi Tiêu Phàm nhúc nhích, Thái Thập Tam liền trực tiếp động thủ, quở hai cái ống thép đánh về phía Tiêu Phàm, ánh mắt vô cùng kiên nghị, không sợ đối mắt với biển lửa, cô tiến thẳng không lùi bước.
Tiêu Phàm nhìn thấy cô gái đang vọt về phía mình, dường như hắn hiểu được vì sao đám Quân Sư Xấu Bụng lại thương yêu cô đủ đường.
Cho nên Tiêu Phàm lại dấy lên một trận lửa mới, rút kiếm nghênh đón Thái Thập Tam đang đánh tới.
Hắn phải khiến cô gái vĩ đại này vừa lòng...
Ngọn lửa cháy xuyên qua thảo nguyên chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế, chói mắt giống như sao băng vụt ngang qua trời đêm.
Khán giả ngoài chiến trường chỉ thấy ánh sáng chợt lóe lên, sau đó lại trở nên yên tĩnh lại.