Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 812: CHIẾN MINH ĐỘT KÍCH

Bọn họ thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy rõ điều gì, nhưng trong lòng bọn họ cũng đã đưa ra kết quả rồi...

Coong --

Hai ống tuýp chậm rãi rơi khỏi tay nhỏ, rơi xuống trên mặt đất.

Ngọn lửa trên người Tiêu Phàm cũng đã thu dần lại rồi, hắn nhìn Thái Thập Tam trước mắt không biết nên nói điều gì.

Thái Thập Tam so với trước kia, đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi, chứng tỏ trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn một mực yên lặng nỗ lực.

Nhưng chúng cũng không đủ để bù vào phần thực lực chênh lệch giữa hai người, kiếm của Tiêu Phàm còn trực tiếp xuyên qua lồng ngực của cô.

Vốn cô chưa bắt đầu dậy thì, hiện giờ lại bị đâm một kiếm, Thái Thập Tam có vẻ còn đáng thương hơn nữa.

Nhưng cô vẫn có vẻ như chưa nhận ra được, ánh mắt vẫn luôn kiên nghị như trước.

Thấy cô hấp hối, Tiêu Phàm nhìn cô vẫn không biết nên nói gì mới tốt.

Thái Thập Tam tựa hồ hiểu được suy nghĩ của Tiêu Phàm, khuôn mặt vẫn luôn căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng ra, nhoẻn miệng cười, giống như năng xuân làm tuyết tan chảy.

"Thật đáng tiếc, em vẫn không thể thắng anh được."

Vẻ mặt Tiêu Phàm hơi u ám, vẫn không nói gì.

"Đừng để tâm quá, quyết đấu là dựa vào thực lực, thắng bại vốn là như vậy, đống ý với em, chiến đấu đến cuối cùng, giành luôn chiến thắng trong trận chiến này."

"Ừ."

Tiêu Phàm cuối cùng cũng có thể trả lời lại, tuy rằng chỉ có một tiếng nhẹ nhàng.

"Bên cạnh đó, nhớ kĩ không được dịu dàng quá. Đặc biệt là lúc gặp được cô gái đáng yêu như em vậy, không được lại thủ hạ lưu tình nữa. Xuống tay phải quyết đoán một chút, như vậy mới là người đàn ông mà Thái Thập Tam em coi trọng..."

Dưới vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của Tiêu Phàm, Thái Thập Tam cuối cùng cũng biến mất, chỉ để lại một tràng tiếng cười êm tai như tiếng chuông.

Thành viên Bang Long Hổ còn lại nhìn thấy Thái Thập Tam biến mất thì trầm mặc một lúc, tiếp theo lại hô lên, giống như muốn thể hiện sự kiêu ngạo của bản thân mình trước Tiêu Phàm: "Long chiến vu dã, hổ khiếu sơn lâm, bang phái đại nghĩa, vĩnh tồn vu tâm!"

Khẩu hiệu đinh tai nhức óc vang vọng giữa đất trời, thành viên Bang Long Hổ cứ rời khỏi chiến trường vẫn vô cùng tự hào.

Tiêu Phàm sờ sờ mũi của mình, nhìn thấy chiến trường trở nên yên lặng, thản nhiên nói: "Xã hội đen rất lợi hại đâu..."

Bạch Y Công Tử nhìn thấy Bang Long Hổ không nói lời nào rời đi, vốn muốn chọc ngoáy vài câu với người đi đâu cũng có bạn như Lich King Mệnh Phàm, nhưng hắn ta lại nghĩ tới hình ảnh Thái Thập Tam rời đi vừa rồi, cảm giác tựa hồ có hơi xinh đẹp, dứt khoát đóng cái miệng vẫn luôn rất cay nghiệt kia lại, nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt.

Sau đó Bạch Y Công Tử nghiêng đầu sang một bên, cũng không biết hắn ta đang suy nghĩ điều gì.

....

"Mệnh Phàm bùng nổ, sau đó trực tiếp đánh lùi toàn bộ cán bộ Bang Long Hổ! Thành viên Bang Long Hổ nhìn thấy lực lượng nòng cốt của công hội bỏ mình, cũng rời đi sau đó."

Tiểu Miêu nhìn vào thảo nguyên trở nên yên tĩnh lại, lên tiếng giải thích với khán giả.

"Thật không hiểu Bang Long Hổ đang suy nghĩ gì nữa, nắm trong tay ưu thế lớn như vậy, sao không trực tiếp thôn tính Lich King Mệnh Phàm bọn họ đi. Cư nhiên lại rất tử tế chơi trò quyết đấy với Mệnh Phàm, hoàn toàn không có chút dáng vẻ của xã hội đen gì cả. Kết quả cuối cùng kĩ năng không bằng người ta, rời vào kết cục thất bại, rời khỏi chiến trường." Crimson Rose nhìn thấy Tiêu Phàm giành được thắng lợi, có vẻ có chút bực tức, liền trút giận lên người các thành viên Bang Long Hổ: "Hơn nữa những người còn lại đó không phải vẫn có thể tiếp tục chiến đấu sao, có thể xông lên làm suy yếu một chút chiến lực của Mệnh Phàm bọn họ mà. Cứ làm như vậy, bọn người Mệnh Phàm không chết cũng tàn."

"Tôi lại không cảm thấy vậy, cô nhìn xem..." Phong Ma Tiểu Xích Lang cười cười, nói với Crimson Rose.

Chỉ thấy sau khi Bang Long Hổ rời đi, trên thảo nguyên lại xuất hiện thêm một nhóm người, Phục Địa Chu Ma dẫn đầu tiến đến, đây không phải là Nhện Độc dẫn theo phần lớn trận doanh Ác Ma thì là ai.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, mọi người bỗng nhiên hiểu ra, hiểu được Lich King Mệnh Phàm còn có chuẩn bị tiếp viện, chì có điều lúc này có lẽ không cần dùng đến tiếp viện nữa rồi...

"Chuyện gì thế này? Kẻ địch đâu?"

Nhện Độc thong dong đi đến, nhìn thấy xung quanh không có người, vẻ mặt nghi hoặc.

"Ầy, sức mạnh của tình yêu ấy... thật sự vĩ đại."

Chiếc quạt lại phe phẩy, Bạch Y Công Tử cuối cùng cũng có thể nhả nỗi khổ của mình ra với người khác.

Từ sau khi Tiêu Phàm đại phát thần uy, Phá Quân một mực ở bên cạnh Tiêu Phàm "gõ nhịp" giúp hắn.

Khiến cho trong lòng Bạch Y Công Tử có biết bao nhiêu phiền muộn.

Hiện tại xuất hiện người không hiểu từ đầu đến cuối sự việc, vừa đúng lúc để Bạch Y Công Tư kể lể với cô ta một phen, để cô ta trải nghiệm cảm giác của bản thân một chút.

Có điều Tiêu Phàm trực tiếp ngắt lời Bạch Y Công Tử, tùy ý tường thuật qua loa dăm ba câu có lệ cho Nhện Độc: "Tỉ thí một trận, chúng ta thắng rồi, cho nên bọn họ rời khỏi cuộc chiến."

"Là như thế à? Chơi trò đùa như thế thật à?"

"Ừ, bọn họ rất thân thiện."

"Tôi vẫn không hiểu được, có điều nhìn vào hiện tại, đây là chuyện tốt."

Nhện Độc nhìn thấy Tiêu Phàm không muốn nói nhiều về chuyện này, dứt khoát không tiếp tục hỏi nữa.

Nhóm ba người Biều Đặc Phong của Bang Hắc Long đã sớm mài đao soàn soạt rồi, hiện giờ lại không nhìn thấy kẻ địch, có vẻ hơi buồn bực.

Mà Hổ Nữu đi đến theo dòng người, nhìn không ra chút tranh chấp nào, cảm giác như hình như mình bỏ lỡ chuyện gì đó hay ho vậy, mắt đẹp trừng lên nhìn Tiêu Phàm ở xa, đang muốn tiến lên truy hỏi vài thứ.

Đột nhiên từ trên trời truyền ra tiếng kêu của chim ưng, Tịch Dương bỗng nhiên mở hai mắt! Sắc mặt hắn ta thay đổi, vội vã chạy đến trưới người Tiêu Phàm: "Phàm ca, không ổn rồi. có tình huống đột phát! Phía sau đoàn người có kéo theo một cái đuôi."

"Cái đuôi gì?" Nội tâm Tiêu Phàm sinh ra dự cảm không xác định: "Cậu có nhìn rõ người đi theo chúng ta là ai không?"

"Hình như là Chiến Minh của Reginald."

"Chiến Minh, đáng chết!"

Tiêu Phàm không nhịn được nói một câu, dưới loại tình huống như thế này, ngoại trừ công hội Tinh Thần ra, công hội mà Tiêu Phàm không muốn gặp nhất, chính là Chiến Minh của Reginald."

"Kì lạ thật, mọi người không phải là có Tiểu Tứ Nhãn làm Ra đa sao? Vù sao sẽ bị người khác bám theo như thế?"

Bạch Y Công Tử hiển nhiên cảm thấy bất mãn với kiểu làm việc qua loa của đám người Nhện Độc.

"Bởi vì lúc trước chúng ta dự tính giải quyết Bang Long Hổ, rồi tập hợp lại theo kế hoạch, cũng không cần lẩn tránh gì, cho nên để cậu ta logout đi chấp hành nhiệm vụ Mệnh Phàm giao cho rồi."

Nhện Độc nhíu mày, không vui trả lời.

"Đúng vậy, là tôi không tốt. Tôi muốn để Thời Vũ Hoàn logout trước, giúp đỡ tôi đi tìm hiểu về một người chơi, không nghĩ tới nhóm người lại trùng hợp bị Chiến Minh theo dõi như vậy."

Đối với tình huống này, Tiêu Phàm thầm than không ổn: "Hiện giờ không phải là lúc để truy cứu ai sai ai đúng, chúng ta chuẩn bị thật tốt, đối phó với công hội Chiến Minh sắp đến đây. Bọn họ không hề đơn giản chút nào..."

Vừa dứt lời, phía xa liền xuất hiện một đại đội người chơi Thú Nhân, mà người đứng trước đoàn người chơi đó, chính là người có vẻ ngoài giống như một con tinh tinh lớn.

Hội trưởng công hội Chiến Minh Reginald.

Reginald nhìn về phía xa, dường như đang tìm gì đó bên trong nhóm người.

Đến lúc nhìn thấy Tiêu Phàm tóc trắng mắt đỏ kia, trước tiên Reginald ngẩn ra, sau đó hào sảng cười phá lên.

"Chiến Minh Chiến Minh, có thể chiến có thể moe! Chiến Minh Chiến Minh, càng đánh càng moe!"

Phía bên kia thảo nguyên, một câu khẩu hiệu dí dỏm được một nhóm ông chú hô lên một cách rất khí thế...

"Nguy rồi, người đến thế mà lại là nhóm người hội trưởng!"

Hào Đại Bàn chăm chú nhìn vào màn hình, sợ hãi kêu lên một tiếng.

"Cậu đang lo lắng cho hội trưởng của cậu à? Hay là đang lo lắng cho người bạn tốt kia của cậu?"

"Tuy rằng tôi không muốn nhìn thấy hai người bọn họ đánh nhau, nhưng nhìn vào tình huống hiện tại mà nói, tình huống mà Phàm ca gặp phải thật sự rất nguy cấp."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!