Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 813: CHIẾN MINH

"Chỉ là một công hội Chiến Minh thôi mà, ghê gớm đến vậy sao?"

Sau khi nhìn thấy màn biểu diễn khoa trương của Tiêu Phàm lúc đối chiến với Bang Long Hổ, Ác Long cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi, hắn ta không khỏi xem nhẹ Chiến Minh.

Bởi vì ở trong mắt hắn ta, nếu Tiêu Phàm đã có khả năng nuốt lấy Bang Long Hổ xã hội đen rồi, vậy tiếp tục dễ dàng nuốt sạch Chiến Minh, có lẽ không cần bàn cãi nữa.

"Công hội của chúng tôi không giống vậy, nhóm người hội trưởng rất mạnh trong phương diện này!"

Vẻ mặt của Hào Đại Bàn không hề thả lỏng chút nào, ngược lại còn trở nên căng thẳng hơn.

"Không phải tôi nói này, cậu cũng quá coi trọng công hội Chiến Minh của cậu rồi, công hội của cậu cùng lắm thực lực cũng chỉ ngang bằng với Bang Long Hổ thôi, có gì để mà kích động đây."

Dáng vẻ Hào Đại Bàn kích động như vậy, khiến cho Ác Long cảm thấy hơi bất mãn.

"Không giống, trên kiểu chiến trường như này, thực lực mà công hội Chiến Minh chúng tôi tung ra mới là đáng sợ nhất."

Ác Long nhìn thấy vẻ mặt của Hào Đại Bàn, hắn ta cảm thấy cậu có vẻ như không phải đang nói giỡn: "Thật à?"

"Nói nhảm, cho dù gặp phải bọn người công hội Tinh Thần, Chiến Minh chúng tôi cũng không cần sợ hãi!"

"Bàn Tử, cậu nói vậy không quá khoa trương chứ?"

Ác Long hiển nhiên không tin, nhưng đúng vào lúc này, Phong Ma Tiểu Xích Lang ngồi trên ghế chủ tọa cũng nói một câu không khác biệt lắm so với câu của Hào Đại Bàn, Ác Long nhất thời kinh ngạc.

"Lần này Mệnh Phàm bọn họ thật sự không hay rồi, Chiến Minh rất mạnh."

"Rất mạnh à? Mạnh đến mức nào?"

Người hỏi câu này chính là Tiểu Miêu, đối với cô ta mà nói, trải nghiệm ăn bám công hội Chiến Minh trong trận doanh Thú Nhân mà cô ta trải qua lần đó hiển nhiên không mấy vui vẻ, cho nên cô ta không rõ vì sao Phong Ma Tiểu Xích Lang lại nói là công hội Chiến Minh rất mạnh.

"Đại khái là ngang bằng với công hội Tinh Thần."

Chiến Minh là một nhóm như thế nào, Tiểu Miêu không quá rõ, nhưng nghe thấy mấy chữ công hội Tinh Thần này, ngược lại Tiểu Miêu lại hít một ngụm khí lạnh, công hội Tinh Thần chính là công hội lớn số một số hai trong giới game online!

"Phong Ma Tiểu Xích Lang, anh đang nói giỡn sao?"

"Không, đây là sự thật. Nói đến người chơi có thực lực cá nhân cao, ngoại trừ Cuồng chiến sĩ Reginald ra, bọn họ cũng không có ai nổi trội như Tinh Thần. Nhưng thả bọn họ vào trong chiến trường, thực lực mà Chiến Minh có khả năng tung ra không thể xem thường được."

"Không thể khinh thường à?"

"Ừ, theo hiểu biết của tôi, Chiến Minh là một công hội được tạo ra bởi một nhóm ông chú xuất ngũ. Trước khi bọn họ bước vào "Tân Sinh", bọn họ đều ra cao thủ trong quân đội. Kiểu chiến đấu như thế này, không ai am hiểu hơn nhóm người bước ra từ quân đội như bọn họ. Bên cạnh đó, bọn họ còn diễn tập quân trận cho "Chúng thần di tích chi chiến", trên phương diện giao tranh giữa hai đội quân, càng xuất sắc hơn. Gặp phải bọn họ trên thảo nguyên rộng lớn này, đối thủ của họ không chết cũng bị thương. Nếu tôi là Mệnh Phàm, lúc gặp phải bọn họ sẽ lựa chọn chạy trốn trước, chỉ có điều hiện giờ Mệnh Phàm bọn họ có muốn lui cũng không kịp nữa rồi..."

Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn thấy trận doanh Ác Ma đứng một bên, trong mắt tràn ngập lo lắng.

...

"Mệnh Phàm, lâu rồi không gặp nhỉ."

Đội ngũ của Chiến Minh đã sắp đến gần, nhịp chân đồng đều, nhưng nếu nhìn kĩ lại, sẽ phát hiện ra, đội ngũ này của bọn họ còn ẩn ẩn có xu hướng bao vây.

Trên mặt Reginald vẫn là nét tươi cười quen thuộc kia, chỉ có điều thứ khiến cho người khác để ý hơn chính là ý chí chiến đấu nổi lên trong mắt anh ta.

"Tôi có thể làm như chưa gặp anh không?"

Nhìn thấy dáng vẻ hiếu chiến này của Reginald, Tiêu Phàm biết phiền phức đến rồi.

"Đương nhiên không được, sau lần từ biệt trước của chúng ta, tôi đã phải chờ đợi thật lâu mới đợi đến được ngày hôm nay. Hôm nay gặp mặt, sao có thể dễ dàng thả cậu rời đi như thế được?"

Ánh mắt của Reginald cháy bỏng, giống như muốn hòa tan Tiêu Phàm ra vậy, khiến cho những người xung quanh theo bản năng đều cảm thấy được giữa hai người Tiêu Phàm và Reginald bọn họ tồn tại một loại quan hệ không thể nói ra gì đó, trong ánh mắt nhìn về hai người bọn họ tràn đầy cảm xúc vi diệu.

"Khiêu chiến cá nhân được không?"

"Tôi rất muốn, nhưng mà không được rồi. Hành quân đánh giặc, không thể làm theo chủ nghĩa cá nhân được. Chiến Minh không phải là Chiến Minh của một mình tôi, là Chiến Minh của mọi người nữa. Cho nên nếu như các cậu đã bị chúng tôi tóm được rồi, vậy thì tử tế đánh với chúng tôi một trận dứt khoát đi."

Sau đó, cuối cùng Tiêu Phàm phát hiện ra, trong ánh mắt những người còn lại trong Chiến Minh cũng có ngọn lửa bùng cháy đầy phiền phức như Reginald vậy.

"Được rồi, không nhiều lời nữa, vậy chúng ta bắt đầu đi!"

Reginald căn bản không để cho Tiêu Phàm có cơ hội từ chối, nắm chặt thanh cự kiếm sắc bén trong tay mình, trên người bùng lên một ngọn huyết hỏa, dáng vẻ đó giống y hệt Tiêu Phàm lúc nãy, cả người đều chìm ngập trong ánh lửa.

Nhưng ngọn lửa này hồng rực đẹp đẽ, nhưng lại không yêu dị, chỉ là vô cùng cuồng dã, hàm chứa tràn đầy quyết tâm chiến đấu.

Tiêu Phàm nhìn thấy dáng vẻ này của Reginald, giữa hai lông mày nhíu lại, có vẻ hơi phiền muộn.

Bình tĩnh hóa cuồng à?

Phiền phức rồi, xem ra người thực lực tiến bộ lớn không chỉ có một mình hắn.

Nhóm người Chiến Minh nhìn thấy trạng thái của Reginald thay đổi, lập tức hiểu ra ý nghĩ của anh ta, một tiếng tạch vang lên giòn rã, đồng loạt rút hết đao kiếm ra, khí thế áp bách tiến lên, giống như nước sông mênh mông cuồn cuộn chảy, xông lên phía trước, lay động vài sợi lông trắng trước trán Tiêu Phàm.

Chiến Minh chuẩn bị chiến đấu, bày ra tư thế chỉnh tề, bước chân đồng bộ như vậy, thật sự là khó mà thấy được, chỉ cần nhìn vào động tác rút đao của bọn họ, khiến người khác có cảm giác tràn đầy khí thế.

Ý chí chiến đấu cực kì dày đặc bỗng nhiên tụ lại ở chiến trường này, từ x nhìn lại, đều làm lòng người khiếp sợ. Ngay cả thành viên Bang Hắc Long ý chí chiến đấu vẫn luôn sôi sục, sau khi nhìn thấy nhóm người Chiến Minh, trên trán cũng đã chảy ra vài giọt mồ hôi.

Nhìn thấy Reginald xuất hiện, Yêu Đạo và Tiểu Khuyển Du Lục Hoa đều nhíu mày, chậm rãi tiến lên, sắc mặt có chút u ám.

Tiêu Phàm đương nhiên hiểu được suy nghĩ trong lòng bọn họ, an ủi nói: "Chiến Minh đoàn kết đánh trận, đúng là rất mạnh, A Hoa Tỷ có thể bảo vệ các em thoát ra, đã là rất giỏi rồi..."

Yêu Đạo há miệng ra, muốn nói với Tiêu Phàm điều gì đó, nhưng còn chưa kịp nói ra lời nào, Reginald đã vung một kiếm xuống, không hề khách khí chút nào. Nhóm người Chiến Minh trùng trùng điệp điệp, trực tiếp liều chết xông về phía bọn họ!

Đùng đùng đùng...

Thảo nguyên rung chuyển một hồi, bước chân đạp xuống mạnh mẽ, khiến cho cây cỏ nhỏ bé bay lung tung theo gió, thảm cỏ mềm mại cũng bị đạp bắn ra bùn đất, nổi lên từng mảng đất màu vàng, chiến trường cũng trở nên dữ tợn hơn.

Nhìn thấy Chiến Minh xông lên rồi, Tiêu Phàm thầm thở dài một hơi, bởi vì hắn hiểu được chiến đấu như thế này, đã không có nhiều kỹ năng đáng nói tới, chỉ có thể lấy cứng đối cứng đánh xáp lá cà thôi.

Nhưng Chiến Minh có thể liều mạng được, bọn họ lại không liều nổi. Bởi vì trong chiến dịch này kẻ địch của trận doanh Ác Ma bọn họ không chỉ có mỗi mình Chiến Minh.

Nhưng mà trong tình huống hiện tại, bọn họ lại không thể trốn tránh được, chỉ đạo mọi người chạy trốn không chỉ làm tổn thương sĩ khí, mà còn xuất hiện tổn hại trong lúc Chiến Minh đuổi theo nữa.

Nếu là như vậy, vậy càng không còn cơ hội chiến thắng nữa.

Cho nên Tiêu Phàm kiên định hạ quyết tâm, hạ lệnh chỉ đạo: "Quét sạch bọn họ!"

Nhóm Ác Ma đồng loạt rút binh khí của bản thân ra, ánh mắt trở nên vô cùng khát máu, bày ra răng nanh của bản thân trước mặt thành viên Chiến Minh đang xông tới phía mình...

"Chiến Minh xông về phía Mệnh Phàm bọn họ rồi! Dự định một lần tiêu diệt toàn bộ người chơi trận doanh Ác Ma ở đây!"

Nhìn thấy Chiến Minh tấn công, Tiểu Miêu hét lên chói tai!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!