Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 814: QUÂN TRẬN

"Nên là như vậy, đây mới là chiến đấu! Tuy rằng nhìn qua thực lực lực lượng ngang nhau, nhưng nếu Chiến Minh có thể tiêu hao bớt một phần chiến lực của trận doanh Ác Ma ở trong trận này, liên quân của chúng ta càng có lợi rồi!"

Crimson Rose nhìn thấy Tiêu Phàm gặp họa, cũng hét to theo.

"Lực lượng ngang nhau, tiêu hao lực chiến sao? Tình huống hiện tại cũng không phải vậy mà..."

Phong Ma Tiểu Xích Lang lại than thở một tiếng.

Nghe thấy lời nói của Phong Ma Tiểu Xích Lang, Tiểu Miêu và Crimson Rose mới trầm ngâm nhìn kĩ vào màn hình, rốt cuộc phát hiện ra mánh khóe ở trong đó.

"Đây là sao? Chiến Minh rõ ràng chiếm ưu thế sao?"

Tiêu Phàm vừa mới giao thủ với Bang Long Hổ, biểu hiện mạnh mẽ kia khắc sâu ấn tượng trong lòng mọi người, mà lúc trước Bang Hắc Long đông chinh, dọc đường tiến lên khí thế hùng hổ, cũng không hiện ra khí thế yếu kém. Cho nên trong lòng mọi người đều đoán trước công hội Chiến Minh hẳn là không phân trên dưới với trận doanh Ác Ma mới đúng, nhưng tình huống diễn ra hiện tại lại không như vậy.

Chiến Minh và trận doanh Ác Ma giao tranh với nhau, mũi nhọn và ma pháp liên tiếp tung ra, bên phía Chiến Minh càng đánh càng hăng, ngược lại là trận doanh Ác Ma, cư nhiên lúc chiến đấu lại có cảm giác khoanh tay chịu trói, lực chiến hai bên rõ ràng không nằm trên cùng một trục.

"Sao lại thế này, Bang Hắc Long lúc trước đông chinh không phải là có biểu hiện anh dũng thiện chiến lắm sao? Vì sao hiện tại lại bị Chiến Minh chèn ép đến mức như thế này? Chẳng lẽ là chỉ đạo của Mệnh Phàm rất có vấn đề sao?"

Nhìn thấy tình hình chiến đấu ngoài dự liệu của mình, Tiểu Miêu nêu ra nghi vấn của bản thân mình.

"Cũng không hẳn như vậy, khả năng chỉ đạo đội ngũ chiến đấu của Mệnh Phàm như thế nào tôi cũng không quá rõ ràng, nhưng xuất hiện kết quả như vậy không liên quan gì đến hắn." Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn thấy tình hình trên chiến trường, thấp giọng trầm ngâm nói: "Ở trong chiến đấu có quy mô lớn, lấy kiểu thảo nguyên bằng phẳng như vậy làm chiến trường, hai quân đội giao tranh, tác dụng mà chỉ huy đem lại thật ra cũng không lớn. Loại địa thế này giống như một đấu trường thi đấu vô cùng lớn, trong lúc chiến đấu rất khó có kĩ xảo đáng nói tới, chỉ có thể dựa vào sức khỏe tinh thần và khí thế."

"Anh Phong Ma Tiểu Xích Lang, ý của ngài có nghĩa là trong các trận đấu lúc trước trận doanh Ác Ma đã sử dụng hết toàn bộ khí thế và sức lực để chiến đấu, hiện giờ đã xuất hiện tình thế suy kiệt rồi sao?"

"Không phải là như vậy, nhiều lần giao chiến, bọn họ tất nhiên mệt mỏi, nhưng đừng xem thường tính bền bỉ của bọn họ."

"Vậy... rốt cuộc là vì sao?"

"Cậu cẩn thận quan sát vị trí giao chiến giữa chiến trường, có phát hiện ra gì không?"

Nghe thấy Phong Ma Tiểu Xích Lang nói như vậy, Đạo Bá và Nhân Tính Hóa điều chỉnh hình ảnh chiến trường thành góc độ bao quát.

"Đây là! Tuy rằng nhìn rồi không hiểu được bao nhiêu, nhưng nhìn qua như vậy, tôi cảm thấy lực lượng của Chiến Minh bên kia có vẻ phân bố rất có quy tắc! Đây là chỉ đạo cao minh của Reginald sao?"

"Có chỉ đạo cao minh cũng sẽ không tạo ra được hieejy quả như vậy, đây là quân trận đặc biệt chỉ có ở công hội Chiến Minh."

"Quân trận à? Đó là thứ gì?"

"Quân trận đó chính là vốn liếng đủ để công hội Chiến Minh khiêu chiến với công hội Tinh Thần trong "Chúng thần di tích chi chiến". Tuy rằng quân trận gọi là trận, nhưng trên thực tế nó cũng không phải là một loại trận pháp, mà là một loại trạng thái được sinh ra khi các thành viên công hội Chiến Minh hợp tác chiến đấu."

"Trạng thái sao?"

"Đúng vậy, chúng có độ ăn ý tương tự như "Đức cổ khoa thập nhị nhân" của Bang Long Hổ, nhưng chúng lại càng có qui tắc hơn, không phối hợp linh hoạt được như "Đức cổ khoa thập nhị nhân", cá tính hóa như vậy, tương đương với phiên bản thấp của "Đức cổ khoa thập nhị nhân". Nhưng mà chúng có một điểm đặc biệt, đó chính là toàn bộ mọi người trong Chiến Minh có thể tiến vào trong trạng thái này, bất kể bao nhiêu người, bất kể là người nào, điều đáng quý hơn là, chúng không cần chỉ huy, chỉ dựa vào sự ăn ý đã có thể tiến vào trạng thái hợp tác. Trong lúc chiến đấu, hai bên có khí thế và thực lực ngang bằng nhau, một chút phối hợp ăn ý có thể làm ảnh hưởng tới cán cân thắng lợi, cho nên ai mạnh ai yêu, lúc này càng hiện ra rõ ràng."

"Nhưng quân trận có vẻ cũng không phải là vật tầm thường, Chiến Minh làm thế nào để huấn luyện ra được chúng trước khi "Chúng thần di tích chi chiến" diễn ra đây?"

"Quân trận cũng không phải là do bọn họ đặc biệt huấn luyện mà ra được, quân trận đã tồn tại từ lúc bọn họ bắt đầu tiến vào "Tân Sinh" rồi. Lúc trước tôi đã từng nói với cậu, Chiến Minh thật ra là một đoàn thể của nhưng quân nhân xuất ngũ, cho nên quân trận chỉ là cái tên tạo ra cho bọn họ, tên gọi chân chính của nó hẳn phải là tình cảm của bộ đội,

Hoặc là niềm tin giữa các chiến hữu."

"Quân nhân! Lại thêm sự ăn ý được huấn luyện từ trong quân đội ra, không phải Chiến Minh sẽ vô địch ở trong "Chúng thần di tích chi chiến" sao!"

"Ừ, nhược điểm của các thành viên Chiến Minh là không quá hiểu rõ về trò chơi, nhưng game 3D rất sát với cuộc sống, yêu cầu đối với chúng cũng không tính là cao, cho nên ảnh hưởng của chúng đến thành viên Chiến Minh cũng không tính là lớn. Mà suy đoán từ đó, cứ tiếp tục như vậy, "Chúng thần di tích chi chiến" có thể tuyên bố kết thúc rồi..."

Giọng điệu của Phong Ma Tiểu Xích Lang rất lạnh lùng, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào người nào đó giữa chiến trường, hắn ta hi vọng người đó có thể giống như lúc trước, tìm được một đường sống mà hắn ta vẫn chưa nhìn ra trong tuyệt cảnh này.

...

"Phàm ca, thế cục hiện giờ khá là không tốt, tuy rằng mọi người trên chiến trường vẫn tự mình chiến đấu, nhưng bên phía Chiến Minh phối hợp vô cùng khéo léo, giống như trong vô hình có người đang chỉ huy vậy, mà nhân lực bên chúng ta phân tán, chỉ có thể dựa vào sức lực cứng rắn xung phong liều chết. Thời gian hai bên giao chiến chưa lâu, bên ta đã rõ ràng xuất hiện nhiều người thương tổn, mà đối phương lại bị ảnh hưởng không lớn."

Tịch Dương kéo cung, lại phóng khoáng bắn ra thêm một đường quang tiễn, nhưng trên gương mặt đẹp trai của hắn ta, giờ phút này cũng đã phủ kín mồ hôi rồi.

Không cần Tịch Dương nhắc nhỏ, Tiêu Phàm đã nhận ra tình hình trên chiến trường hiện tại rồi, hắn biết rõ trong chiến đấu quy mô lớn Chiến Minh rất mạnh, nhưng lại không đoán được sẽ mạnh đến như vậy.

Hiện giờ phần đông thành viên bang Chiến Minh khua vũ khí của mình, bắt đầu bao vây bọn họ vào bên trong, không người tiêu hao một phần lực chiến của trận doanh Ác Ma, thậm chí bọn họ còn xuất hiện xu thế càng đánh càng hăng, nếu tiếp tục như vậy, bên ta tất nhiên sẽ bị Chiến Minh tiêu diệt hoàn toàn.

"Phàm ca, mau nghĩ ra biện pháp đi, bằng không chúng ta sắp toi rồi!"

Nhìn thấy Tiêu Phàm không nói gì, Tịch Dương càng trở nên sốt ruột, tình huống nguy cấp, bọn họ phải lập tức đưa ra quyết sách!

Bởi vì chỉ trong chớp mắt, quân mình lại thêm vài người ngã xuống!

Trên người Tiêu Phàm đã sớm bị ánh lửa bao phủ, vung tay lại giết được thêm một tên thành viên Chiến Minh xông tới phía hắn, nhìn đám người lúc nha lúc nhúc trước mắt kia, trong lòng hắn không khỏi phiền muộn.

Nếu như hỏa pháo của Hạ Lộ Lộ vẫn ở trong tay mình thì tốt rồi, tiếc là sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ liền bị thu hồi lại, nhưng đối mặt với loại tình huống này, trừ việc bản thân mình vung kiếm giết nhiều người một chút, giảm bớt chút áp lực cho mọi người thì còn có thể đưa ra biện pháp gì khác đây?

Nếu như không làm ra động thái nào khác, dựa theo tình hình này, tình hình chiến đấu sẽ chỉ phát triển theo như lời của Tịch Dương thôi, đến lúc đó bọn họ thật sự toi rồi!

Bản thân mình buộc phải nghĩ ra con đường giải quyết mới được!

Trong lòng luống cuống, ngọn lửa mà thanh kiếm của Tiêu Phàm chém ra càng mạnh mẽ, vài tên kẻ địch vừa mới xung phong liều chết xông tới, liền bị ngọn lửa bá đạo này đốt thành tro tàn, rơi ra vài đốm lửa bay nhảy trên thảo nguyên, lộ ra đôi chút cô đơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!