Tiêu Phàm nhìn chằm chằm vào ánh lửa trước mắt do mình làm rơi ra, bỗng nhiên nhớ tới điều gì, nhướng mày lên, tia sáng trong mắt đột nhiên sáng lên...
"Reginald đâu?"
Tiêu Phàm nhìn đám người hỗn loạn xung quanh, hỏi Tịch Dương.
Từ lúc bắt đầu đại chến, Tiêu Phàm đã phát hiện có điều gì đó không đúng, thế nhưng hắn vẫn luôn không thể nhớ ra điều này là sao.
Tới tận lúc Tiêu Phàm vô tình nhìn thấy vài tia lửa trên đồng cỏ thì hắn mới phát hiện được điều này...
Ngọn lửa có màu rượu đỏ, rất đẹp mắt, thế nhưng ngọn lửa cháy hừng hực có màu đỏ máu kia, đang ở đâu trong chiến trường?
"Phàm ca, tới lúc nào rồi mà anh còn định tìm Reginald chứ? Chẳng lẽ anh cho rằng anh ta sẽ từ bỏ cục diện tốt đẹp như này, rời khỏi đây giống như Bang Long Hổ hay sao?"
Rõ ràng là Tịch Dương hiểu sai, còn tưởng Tiêu Phàm định tìm Reginald nói chuyện nữa.
Thế nhưng Chiến Minh không giống với Bang Long Hổ, không thể dùng "miệng độn chi thuật" để làm cho trận doanh Ác Ma thu hoạch được thắng lợi.
Tịch Dương cảm thấy, điều quan trọng nhất đó chính là Reginald là một tên đàn ông mà không phải là một cô gái xinh đẹp, kể cả Tiêu Phàm ra tay cũng khó mà đạt được mục đích.
Đương nhiên là quan điểm chẳng biết từ đâu mà xuất hiện này của Tịch Dương sẽ không thể nói cho Tiêu Phàm được.
"Tịch Dương, tôi không có thời gian giải thích cho cậu, tìm ra Reginald rồi nói cho tôi biết anh ta đang làm cái gì!"
Sắc mặt nghiêm túc của Tiêu Phàm để Tịch Dương rung động, mặc dù hắn ta vẫn không thể hiểu được nhưng vẫn đứng yên một chỗ, nhắm hai mắt lại.
Liệp ưng bay nhanh ở trên không, ánh mắt bỗng nhiên sáng rực lên, cực kỳ sắc bén quan sát toàn bộ chiến trường.
Tịch Dương mở mắt ra lần nữa thì sắc mặt hơi trắng bệch, đó cũng không phải do kỹ năng "Mắt Ưng" tiêu hao quá nhiều, mà là khi hắn quan sát toàn bộ chiến trường thì thấy trận doanh Ác Ma đang bị quân trận của Chiến Minh chà đạp, chiến lực giảm đi vài phần rồi.
"Reginald tại phía bắc của chiến trường, cũng giống như chúng ta, đang quét sạch kẻ yếu."
Phía bắc sao?
Đó chính là quân đội hậu phương của trận doanh Ác Ma, hai quân chiến đấu thế mà Reginald lại vòng ra phía sau, tàn sát những thành viên khác của trận doanh Ác Ma, điều này không đúng...
Cái loại giết chóc những người yếu của đối phương làm chiến lực phe mình tăng lên thì Tiêu Phàm làm chuyện này là bình thường, thế nhưng Reginald cũng làm như vậy thì hơi kỳ lạ rồi.
Với tính cách của Reginald, bình thường thì Reginald chắc chắn sẽ xuất hiện trước mặt mình, dùng lực chiến đấu của bản thân để hạn chế hành động của mình, thậm chí còn muốn đơn đấu với mình nữa, thế nhưng hôm nay vì sao lại...
"Tại sao anh ta lại không tới tuyến đầu chém giết chứ?"
Tiếng kêu gào vang lên bên tai không dứt, Tiêu Phàm hơi ngừng lại, đôi mắt khép hờ, trầm tư suy nghĩ.
"Hiện tại Chiến Minh đang mạnh hơn chúng ta, anh ta lại là thủ lĩnh nên cũng không lo, đương nhiên là không cần thiết tự mình dẫn đầu chém giết tại tuyến đầu rồi." Tịch Dương nói có vẻ khẳng định.
"Mệnh Phàm, đừng lề mề nữa! Trong chiến đấu với quy mô lớn như này thì Chiến Minh quá mạnh, tôi thấy hay là chúng ta vẫn phải phá vòng vây rồi rút lui thôi!"
Đúng lúc này, Bạch Y Công Tử chạy ra khỏi vùng được "Sương Mù Thanh Khiết" bao phủ, chiếc quạt có vẻ ẻo lả trong tay hắn ta đã giết vài người rồi, thật sự là sát khí hung hãn. Thế nhưng hắn ta vẫn nhận ra được tình hình hiện tại rất nguy cấp, bởi vì thành viên của phe mình cũng không phải người nào cũng mạnh như hắn ta, số lượng thành viên phe mình bị kẻ địch giết chết còn nhiều hơn nhiều số lượng kẻ địch mà mình giết được.
Phá vây rồi rút lui, kể cả quân trận của Chiến Minh tốt tới mức nào thì Tiêu Phàm vẫn tin tưởng họ sẽ không cản nổi mình, thế nhưng khi quyết định đó được đưa ra thì sẽ có bao nhiêu người bị giết chết đây?
Trong trận chiến tranh này, trận doanh Ác Ma không thể chịu đựng được sự thiệt hại nhiều hơn nữa.
Thế là Tiêu Phàm tin tưởng vào suy đoán của mình, quay người hỏi Bạch Y Công Tử: "Huyết Tinh Ma Thuật xã các người sợ chết sao?"
"Cái gì mà sợ chết! Anh cho rằng tôi bảo anh rời đi đó là do tôi sợ chết sao? Tôi chỉ muốn anh dùng đại cục làm trọng!"
Bạch Y Công Tử nghe vậy thì giận tím mặt, còn tưởng rằng Tiêu Phàm đang xem thường mình.
"Tôi cũng không có ý đó, nếu như Huyết Tinh Ma Thuật xã các anh không sợ chết, hãy theo tôi tấn công kẻ địch, thế nào?"
"Đi làm cái gì cơ?"
Bạch Y Công Tử nhìn vào đôi mắt đang sáng rực lên kia mà ngẩn người.
"Đi làm chuyện mà các người thích nhất, giết người..."
Lời nói rất lạnh lùng, bởi vì giết người chính là một việc rất lạnh lẽo. Mặc dù Bạch Y Công Tử vẫn còn chưa hiểu ra sao, thế nhưng loại không khí quen thuộc này làm hắn ta rất thích, vì vậy cũng bỏ qua sự nghi ngờ trong lòng mình.
"Ha ha, tốt tốt tốt, Huyết Tinh Ma Thuật xã chúng ta sẽ đi cùng anh! Mục tiêu là gì?"
"Phía bắc chiến trường, Reginald!"
Sau khi nói xong, ánh lửa trên người Tiêu Phàm bùng lên, dẫn đầu đoàn người lao tới phía bắc, hắn muốn tới đó liều mạng để tìm ra hi vọng sống sót còn thừa lại ít ỏi...
...
"Chiến lực của Chiến Minh trong chiến tranh quy mô lớn quá mạnh, theo thời gian trôi qua, trận doanh Ác Ma đã bị quân trận đè ép lại, thiệt hại càng ngày càng lớn, xem ra trận doanh Ác Ma lần này khó thoát khỏi kết cục thất bại."
Tiểu Miêu nhìn lên màn hình lớn rồi nói lên phán đoán của mình, dù sao thế cục trong chiến trường rất rõ ràng, ngay cả Phong Ma Tiểu Xích Lang cũng không thể nói thêm cái gì cả.
"A? Chuyện gì vậy?"
Ánh lửa của Tiêu Phàm bỗng nhiên bùng lên trên màn hình làm mọi người đều bị thu hút tới.
"Mệnh Phàm đột nhiên hành động, mục tiêu của anh ta đó chính là... Reginald?"
Trong chiến trường chỉ có hai ngọn lửa đang đốt cháy hừng hực, Tiêu Phàm đang nhanh chóng tiếp cận ngọn lửa đỏ máu, ngay cả Tiểu Miêu cũng có thể biết được ý đồ của hắn.
Thế nhưng Chiến Minh cũng không thể để Tiêu Phàm đạt được mục đích của mình, thành viên công hội Chiến Minh bắt đầu tụ tập về phía hướng bắc, tạo thành một bức tường kiên cố, muốn ngăn cản Tiêu Phàm đi tới.
Tốc độ tiến lên của Tiêu Phàm đã bị ngăn cản, tốc độ chậm hơn trước nhiều, hắn vung kiếm một cách điên cuồng, chém về phía thành viên của Chiến Minh, thế nhưng mỗi một người ngã xuống lại có thêm một người tới lấp chỗ trống, giống như không có hạn cuối.
Tình cảnh này làm Tiêu Phàm rất khó chịu, bởi vì trong thế cục này không cho phép hắn ở đây lãng phí thời gian!
"Mệnh Phàm, anh không cần quan tâm bọn họ! Nơi này hãy giao cho Huyết Tinh Ma Thuật xã chúng tôi đi! Anh hãy đi giết người mà anh muốn giết, đó cũng chính là ý nghĩa tồn tại của Huyết Tinh Ma Thuật xã!"
Chẳng biết từ lúc nào, Bạch Y Công Tử đã tới cạnh Tiêu Phàm, dưới sự chỉ huy của hắn ta, một đám người chữ đỏ có đôi mắt khát máu liên tục tập trung tại đây, đó chính là Huyết Tinh Ma Thuật xã do Tiểu Sửu Hoàng thành lập.
Khi ánh lửa rượu đỏ đi tới phía bắc của chiến trường thì có một đám người chơi có ID đỏ như máu đi theo sau, bọn họ giống như là vết cháy sau khi bị lửa đốt qua vậy, ID của họ đã đỏ tới mức biến thành hơi đen.
Thế nhưng người chơi của Huyết Tinh Ma Thuật xã không phải loại người muốn làm vật trang trí, cho nên sau khi bọn họ đi tới thì vây quanh ngọn lửa này, rồi biến thành một phần của ngọn lửa thiêu đốt ra ngoài!
Bọn họ muốn nói cho mọi người, bọn họ không phải loại theo sát phía sau làm nền, dẫn đầu chiến đấu mới là điều mà Huyết Tinh Ma Thuật xã theo đuổi!
Một đám chữ đỏ đang ở xung quanh ngọn lửa kia bỗng nhiên biến thành đỏ tươi tới mức chói mắt, bọn họ chính là quân đội mạnh mẽ nhất của trận doanh Ác Ma, Huyết Tinh Ma Thuật xã!
"Một mình xông vào trận địa địch? Anh ta đang muốn làm cái gì? Chẳng nhẽ Mệnh Phàm đang muốn chết sao?"
Tiêu Phàm dẫn theo người của Huyết Tinh Ma Thuật xã đi thẳng tới hướng bắc, như vậy cũng đã cách xa quân đội của mình, tạo thành một mũi nhọn rất cực đoan, vào sâu vòng vây của Chiến Minh.