Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 816: GIẰNG CO (1)

Đây là một hành vi cực kỳ nguy hiểm, trong mắt mọi người thì hành vi này rất không sáng suốt, huống chi những cái ID kia lại đỏ như vậy, làm mục tiêu càng thêm bắt mắt hơn.

Phong Ma Tiểu Xích Lang trầm tư: "Đại quân của Chiến Minh bắt đầu vây kín mặt phía bắc, làm áp lực lên các phương khác trong chiến trường giảm mạnh, có thể là do Mệnh Phàm đang tạo cơ hội cho quân đội rút lui. Thế nhưng quân đội của trận doanh Ác Ma vẫn tiếp tục chiến đấu khi thấy Mệnh Phàm đang bị quân địch vây lại, như vậy thì tình huống này là một loại khác."

"Tình huống này thuộc loại nào?"

"Đó chính là, đưa thân vào chỗ chết để tìm đường sống..."

Đưa thân vào chỗ chết để tìm đường sống sao?

Đầu óc Mệnh Phàm hỏng rồi sao? Bị vây quanh tầng tầng lớp lớp như vậy, làm gì còn đường sống nào chứ? Chỉ còn lại tuyệt vọng mà thôi!

Đúng vậy, bọn người Tiêu Phàm đang bị vây quanh này đáng nhẽ phải cảm thấy tuyệt vọng, thế nhưng lúc này, bọn họ đã quên toàn bộ điều đó đi...

Rất nhiều người đã vây quanh hắn, ngay cả kỹ năng "Mắt Ưng" của Tịch Dương khi nhìn tới cảnh này thì sắc mặt của hắn ta hiện lên vẻ đau thương, thế nhưng đám người Huyết Tinh Ma Thuật xã lại không cảm giác được điều này, sát ý trong mắt vẫn đậm đặc như cũ.

Thành viên của Huyết Tinh Ma Thuật xã cũng không nhiều, nếu so với đám người Chiến Minh thì càng ít hơn.

Trong khoảnh khắc này, cô độc, chính là khắc họa bóng người họ.

Thế nhưng họ cũng không để ý những điều này, bởi vì ở trong game, bọn họ luôn là như vậy.

Bởi vì giết chóc mới là ý nghĩa tồn tại của Huyết Tinh Ma Thuật xã, không cần nói thêm cái gì cả, kể cả trước mặt họ là một người, trăm người, hay là hàng vạn người!

Nhiều người quá, giết sẽ ít đi, quá nhiều người, giết càng đã tay...

Sát ý của Huyết Tinh Ma Thuật xã bắt đầu cháy rừng rực, giết ra phía ngoài, không cảm giác là bị bao vây một chút nào cả, càng giống như một con thú đang đi săn!

...

Máu tươi bắn ra, bóng người ngã xuống liên tục, trong chiến trường, chém giết càng ngày càng thảm thiết, mà hiện tại, cuối cùng thì Tiêu Phàm cũng đi tới trước người Reginald.

"Muốn gặp lại anh thật sự là không dễ dàng nha."

Lời này là do Tiêu Phàm nói, nghe có vẻ quen tai, có vẻ trước đây cũng có người nói qua câu này rồi, thế nhưng hiện tại, trong lời nói này có chứa một điều gì đó khác biệt.

"Đúng vậy, thật sự là không dễ dàng nha."

Nhìn người trước mặt đã bị máu tươi của huynh đệ mình nhuộm đỏ thì Reginald cười cười, thế nhưng sự cảm thán của anh ta lại có thêm rất nhiều thứ gì đó, đó chính là trách nhiệm của mỗi người đều khác nhau.

"Trước đó anh chẳng phải nói rằng phải đợi rất lâu mới chờ tới ngày này sao? Vì sao vừa gặp mặt đã tránh né rồi? Rõ ràng là anh nghĩ một đằng nói một nẻo nha."

"Ha ha, thế nhưng trước đó tôi cũng đã nói, Chiến Minh cũng không phải chỉ thuộc về tôi mà Chiến Minh thuộc về mọi người."

"Đại cục làm trọng sao?"

"Đại cục làm trọng."

Có được sự khẳng định của Reginald thì Tiêu Phàm cũng nói một cách chậm chạp: "Tôi cũng đại cục làm trọng."

Reginald yên lặng, nhìn Tiêu Phàm.

Một lát sau, ánh mắt của Reginald sáng lên, nói: "Cậu rất mạnh, vậy thì để tôi chơi với cậu một lát đi."

"Không phải là chơi, tôi đi tới nơi đây chỉ vì thắng lợi."

"Ha ha, Mệnh Phàm, thật sự là cậu rất tuyệt! Vậy thì tôi cũng phải vì thắng lợi!"

Reginald không cười nữa, nắm chặt thanh kiếm rộng trong tay, chỉ thẳng vào Tiêu Phàm...

...

"Cuối cùng thì Mệnh Phàm cũng tới nơi mà Reginald đang đứng, thế nhưng quá trình có hơi khốc liệt!"

Tiểu Miêu nhìn về những người chơi chữ đỏ đang không ngừng mà ngã xuống phía sau lưng Tiêu Phàm mà cảm thấy hơi không đành lòng.

"Thế nhưng đi tới cạnh Reginald thì làm sao đây, coi như Tiêu Phàm mạnh mẽ hơn, có thể giết chết Reginald dễ dàng thì cuộc chiến này có thể thay đổi sao? Đàn ông đúng là một sinh vật ngu xuẩn, cũng chỉ biết đánh nhau, thật sự là quá ngây thơ."

Crimson Rose nhìn vào màn hình lớn, nụ cười có vẻ hơi khinh miệt.

Phong Ma Tiểu Xích Lang cũng không rõ ý đồ của Tiêu Phàm hiện tại, bỏ ra một cái giá lớn như vậy chỉ để đi tới trước người Reginald, có đáng không?

Thế nhưng hắn ta cũng không đồng ý quan điểm của Crimson Rose rằng Tiêu Phàm có thể hủy diệt Reginald một cách dễ dàng.

"Thực lực của Reginald rất mạnh, thậm chí cũng không kém hơn 'Quang Huy Tinh Thần'."

"Thật không đó, Reginald mạnh như vậy sao?"

Crimson Rose giật mình, rất khó tin tưởng vào thực lực của Reginald, bởi vì cô và phần lớn người chỉ biết về thực lực của Reginald tại giải thi đấu biểu diễn lúc trước mà thôi, khi đó thì Reginald chưa từng ra tay đã bị Thái Thập Tam loại bỏ.

"Ừ, anh ta là một cuồng chiến sĩ, đã lĩnh ngộ được kỹ năng cuồng hóa mà vẫn tỉnh táo, quan trọng nhất đó chính là, chiến trường, là sân nhà của cuồng chiến sĩ."

...

"Tình trạng của Phàm ca hiện tại rất tệ."

Hào Đại Bàn rất lo lắng khi nhìn Tiêu Phàm ở trong màn hình.

"Mặc dù bị bao vây thế nhưng vẫn không tệ tới mức đó chứ."

Ác Long rất xem thường.

"Tôi nói tình hình rất tệ cũng không phải nói rằng Phàm ca bị bao vây, mà chính là trong tình hình này lại chiến đấu với hội trưởng của tôi."

"Hội trưởng của chú rất mạnh sao?"

Ác Long cảm thấy trình độ của Reginald cũng chỉ ngang bằng với Thái Thập Tam mà thôi, Tiêu Phàm chiến thắng anh ta là điều rất dễ dàng.

"Hiện tại hội trưởng là vô địch."

"Hả? Chú mày nói quá rồi."

"Vừa nãy anh không nghe bình luận viên nói sao? Chiến trường chính là sân nhà của hội trưởng chúng tôi, mà khi ở trong sân nhà thì hội trưởng chính là vô địch."

"Quá mơ hồ, có thể giải thích kỹ hơn không?"

"Hội trưởng có một kỹ năng, đó chính là 'Cùng Chung Mối Thù'."

"Kỹ năng đó là gì?"

"Một kỹ năng có thể để nộ khí của đồng đội chuyển thành nộ khí của mình, mà điều quan trọng nhất của một cuồng chiến sĩ chính là lượng nộ khí..."

...

Reginald tấn công Tiêu Phàm trước, thế nhưng người ra tay đầu tiên cũng không phải anh ta, mà là do con Man Lực Viên gần giống anh tấn ông.

Tiêu Phàm giơ kiếm lên chặn lại nắm đấm của Man Lực Viên thì mới nhớ tới mình cũng có một sủng vật.

Tom Cruise, khi Tiêu Phàm ở trong trạng thái đóng băng thì con mèo này bị ép thu trở lại bảng sủng vật, bởi vì quá khứ, trong chiến đấu nó chưa bao giờ phát huy tác dụng nên Tiêu Phàm thường vô thức mà quên nó đi, thế nhưng khi nghĩ lại sự thay đổi của mình trong "Ánh sáng trong màn đêm" thì Tiêu Phàm khá là chờ mong, cho nên hắn cũng thuận tay triệu hoán nó ra...

Ma pháp trận sáng lên, một con vật có bộ lông xù màu đen được triệu hoán tới, Tom Cruise mở hai mắt ra, trong mắt xuất hiện sự tà ác, nhưng sau đó lại biến thành ngây thơ.

Nó nhìn tới bốn phía xung quanh bằng ánh mắt hơi mờ, khi nhìn thấy Tiêu Phàm thì càng gào khóc: "Ô ô ô! Sen, hoàng thượng ta vừa gặp được ác mộng! Cực kỳ đáng sợ! Meo!"

Tiêu Phàm thấy cử động của Tom Cruise thì hơi xấu hổ, trên người của con mèo này rõ ràng có cả luồng khí tức "hắc ám" ăn mòn, thế nhưng tại sao nó lại không thay đổi chút nào đây?

Tóm lại là, bây giờ nó cũng không có tác dụng nào cả.

Tiêu Phàm ngẩng đầu lên, thở dài một hơi...

"Mệnh Phàm, thần sủng của cậu thật mạnh! Trong cục diện này mà vẫn rất tự tin nha."

Tới tận bây giờ mà Reginald vẫn bị con mèo ngu ngốc này lừa, khi thấy vẻ mặt xun xoe của con mèo này thì lại nghĩ rằng con mèo này rất tự tin nữa.

Thế nhưng hiện tại Tiêu Phàm đang ở trong tình trạng nguy hiểm, nên cũng không có thời gian để ý tới con mèo này.

"Lên! Xử lý nó!"

Tiêu Phàm ra lệnh cho Tom Cruise, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.

Tom Cruise còn đang định lao vào ngực Tiêu Phàm mà làm nũng, thế nhưng khi nhìn tới con ngươi màu rượu đỏ của Tiêu Phàm thì nó cảm thấy lạnh cả người, dừng bước lại, sắc mặt xuất hiện sự tủi thân.

Sau đó Tom Cruise chậm rãi xoay người lại, nhìn chằm chằm vào con Man Lực Viên có cơ thể với cơ bắp đồ sộ kia, cơ thể nó bắt đầu run bần bật.

Tiêu Phàm cũng không quan tâm tới nó nữa, tình hình hiện tại đã rất nguy hiểm, hắn không có thời gian để quan tâm con mèo ngu ngốc kia. Hơn nữa, cảm giác của Tiêu Phàm hiện tại rất nhạy, hắn đã cảm nhận được sự kỳ lạ trên người của Tom Cruise, chỉ là hắn vẫn chưa biết rõ ràng, điều kỳ lạ này cụ thể ra sao mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!