Nếu hắn đã không nhìn ra cái gì, thì phải ép đi ra, lúc trước hắn cũng dựa vào điều này mới có thể đi ra khỏi nơi đen tối tuyệt vọng kia...
"Cứ để cho bọn chúng chiến đấu, còn chúng ta tiếp tục đi."
Tiêu Phàm cầm song kiếm đi ra, không nhìn tới Tom Cruise nữa, còn như kết quả cuối cùng của Tom Cruise sẽ là thế nào thì chỉ có thể dựa vào chính nó mà thôi.
"Được! Man Lực Viên, hãy tóm lấy con mèo nhỏ kia đi!"
Sau khi nói xong thì Reginald giơ kiếm lớn đón lấy song kiếm của Tiêu Phàm!
...
Tom Cruise cảm thấy gần đây mình rất là đen đủi.
Đáng nhẽ nó vẫn được nghỉ ngơi tại địa bàn của mình, thế nhưng không biết tại sao lại xuất hiện một đứa nhỏ, đập nó bay ra ngoài, chiếm đoạt vương tọa của Ô Miêu Vương nó.
Càng khó chịu hơn chính là cái tên "quan xúc phân số 1" kia lại tình nguyện để con bé kia ngồi trên đó mà lại không cho mình ở lại nữa chứ.
Kết quả chính là Tom Cruise phải dùng bàn chân nho nhỏ của mình đi theo phía sau "quan xúc phân số 1", một đường trèo đèo lội suối đi tới phía bắc của chiến trường.
Sau khi "quan xúc phân số 1" gặp lại đồng đội của hắn thì trò truyện quên cả trời đất, mà Tom Cruise thì sau quãng đường dài kia đã rất mệt mỏi, sau khi tới nơi thì cảm giác mỏi mệt càng nhiều hơn, hai mắt nó nhắm lại, đã ngủ say rồi.
Cũng không biết tại sao, lần đi ngủ này nó gặp một cơn ác mộng rất dài...
Nó mơ tới một cô gái với bộ ngực lớn tên là Ngọc gì đó ném nó bay ra bên ngoài, mà nó bị ném khá cao, khi rơi xuống thì cái mông cao quý của nó đã bị ê ẩm.
Nó cũng mơ tới một cô gái, cũng với bộ ngực lớn tên là Hổ gì đó, rất hung tàn và dã man, ép hai chân của nó sang hai bên mà kiểm tra giới tính của nó, trên mặt luôn xuất hiện nụ cười khinh miệt.
Càng kinh khủng hơn chính làm nó mơ tới con mèo trắng Irina đáng yêu và ngọt ngào kia, bị một con Bạch Hổ xé nát, mà nó lại không thể làm cái gì.
Từng chuyện từng chuyện bất hạnh liên tiếp xảy ra làm nó bị dằn vặt, thế nhưng lại không thể tỉnh lại.
Khi nó cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng thì ở trong bóng tối xuất hiện một đôi mắt màu đỏ thắm, hình ảnh này rất kỳ dị nhưng lại làm nó an tâm, bởi vì tới lúc này, ác mộng kết thúc...
Sau khi tỉnh lại từ giấc ngủ thì Tom Cruise phát hiện đôi mắt mà nó gặp ở trong giấc mộng lại xuất hiện trên người "quan xúc phân số 1", mà chuyện càng tồi tệ hơn xảy ra, "quan xúc phân số 1" lại bắt nó chiến đấu với cái con Man Lực Viên đầu óc ngu si tứ chi phát triển kia.
Đáng chết! Tom Cruise là một con mèo cao quý! Tại sao có thể bị đối xử như thế này chứ?
Cho nên Tom Cruise xoay người chạy thoát, không có chút do dự nào cả.
Thế nhưng con vượn này có vẻ là chỉ nhằm vào nó, đuổi theo không chịu bỏ làm Tom Cruise rất là bực mình.
Cứ chạy đi như vậy, Tom Cruise dần dần cảm thấy tình hình xung quanh rất là nguy hiểm, nó đang ở trong một chiến trường, rất nhiều thú nhân và ác ma đang chiến đấu, đao quang kiếm ảnh bay múa, lúc nào cũng có máu tươi chảy ra, bắn tung tóe lên mảnh thảo nguyên rộng lớn này.
Sau khi thấy rõ cảnh xung quanh thì Tom Cruise càng thấy lo lắng, mà dần dần sự lo lắng này chuyển thành hoảng loạn, bởi vì nó cảm giác được, số lượng máu tươi rơi vãi trên mảnh thảo nguyên này phần lớn đều đến từ đồng đội của mình...
Tom Cruise cảm thấy rất bất lực, xung quanh đều là chém giết, không có ai rảnh để ý tới một con mèo đáng thương này cả, tiếng thở dốc dần dần truyền ra từ trong miệng của nó. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì nó thật sự sẽ chết tại nơi đây!
Khi thấy Tom Cruise bởi vì mệt mỏi mà tốc độ giảm xuống thì trong mắt Man Lực Viên xuất hiện sự hung ác, đấm thẳng một quyền tới, không giữ lại chút nào!
Nếu như một quyền này mà đập trúng thì Tom Cruise chắc chắn sẽ bị nện thành bánh thịt.
Ầm!
Trong thời khắc nguy hiểm như này thì một tấm lá chắn bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Tom Cruise, Tom Cruise cũng biết cô gái xuất hiện trước mặt mình là ai, cô là đồng đội của "quan xúc phân số 1", hình như tên là Xà Cơ.
Mặc dù Tom Cruise cũng không quen thuộc cô gái này lắm thế nhưng dù sao nó cũng biết là mình được cứu rồi.
"Tiểu Xà! Lên! Xử lý nó!"
Mặc dù tên là rắn nhưng thật sự thì nó là một con rồng, nó chính là sủng vật của Xà Cơ.
Thế cục bây giờ hết sức căng thẳng, vì sinh tồn mà trận doanh Ác Ma đã sử dụng tất cả những thứ có thể sử dụng, bọn họ vẫn kiên trì, kiên trì hi vọng xuất hiện.
Tom Cruise cảm động tới suýt khóc, vội vàng trốn phía sau Xà Cơ, đôi mắt nhỏ đảo quanh bốn phía.
Thời gian dần dần trôi qua, nó cũng cảm nhận được sự quyết tâm của đám ác ma xung quanh, thế là trong lòng Tom Cruise xuất hiện sự áy náy, thế nhưng nó có thể làm gì được chứ? Nó chỉ là một con mèo nhỏ đáng thương mà thôi!
Đúng, ta không nhát gan, chỉ là ta vô dụng mà thôi. Tom Cruise an ủi mình như vậy...
Chiến đấu, khốc liệt chính là cảnh tượng của chiến trường, lúc nào cũng có tiếng binh khí va chạm, thế nhưng nơi tạo ra sức hút lớn nhất vẫn là nơi hai sao chổi sáng chói nhất chiến trường, bọn họ đều có một cái đuôi lửa thật dài, liên tục va chạm vào nhau, làm từng đợt khí quyển tràn ra xung quanh, đập bay những người chơi xung quanh.
"Thoải mái! Thật sự là rất thoải mái!"
Sắc mặt Reginald rất hưng phấn, cầm chặt kiếm lớn trong tay, nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm ở trước mắt.
Thế nhưng Tiêu Phàm lại không thấy vui chút nào, bởi vì hắn cảm giác được những vết thương mà mình tạo thành trên người của Reginald lại bị ngọn lửa đỏ máu trên người anh ta chữa trị, hồi phục như lúc ban đầu.
Huyết Khí Thích Phóng, là kỹ năng đặc biệt của cuồng chiến sĩ, nó dùng nộ khí của bản thân để hồi phục HP của mình.
Huyết Khí Thích Phóng không có thời gian hồi chiêu, cho nên hiệu quả của kỹ năng này hoàn toàn dựa vào số lượng nộ khí của Reginald, có càng nhiều thì lượng hồi phục càng lớn.
Mà điều phiền phức nhất chính là Reginald còn có một kỹ năng của cuồng chiến sĩ đó chính là "Cùng Chung Mối Thù", anh ta có thể chuyển hết nộ khí của đồng đội bên cạnh cho mình, điều này cũng làm nên Reginald hiện tại có vô hạn nộ khí, kết hợp với kỹ năng Huyết Khí Thích Phóng thì gần như là vô địch!
Vì vậy, mặc dù Reginald đã bị Tiêu Phàm đâm rất nhiều kiếm, thế nhưng vẫn có thể cười thoải mái như ban đầu...
"Anh thoải mái nhưng tôi lại không thoải mái, tôi đã nói rồi, tôi tới đây không phải để chơi đùa, mà là để chiến thắng!"
Mặc dù năng lực chữa trị của Reginald quá khủng thế nhưng Tiêu Phàm cũng không còn cách nào khác, hắn phải giết chết Reginald, kể cả cái tên này rất khó gặm.
Sau khi nói xong, kiếm quang đã sáng lên, chém về phía Reginald. Reginald cũng giơ kiếm lớn trong tay ra quét ngang,
Sau một tiếng "keng" giòn thì Reginald đã đỡ được thanh kiếm này, thế nhưng Tiêu Phàm cũng không phải là chỉ có một thanh kiếm, một thanh kiếm khác của hắn đã đâm thủng một lỗ khá sâu ở bên hông Reginald.
Phần eo truyền tới sự đau đớn làm Reginald ý thức được quyết tâm của Tiêu Phàm, anh ta cũng không bối rối mà còn cười to!
"Ha ha ha ha! Rất tốt! Chiến đấu, nên là như vậy!"
Trong quá trình chiến đấu với Tiêu Phàm, Reginald đã hiểu rõ về sự đáng sợ của Tiêu Phàm. Xét về mọi phương diện thì Tiêu Phàm đều cao hơn so với anh ta, cho nên sau một vòng thăm dò thì anh là người bị thương nhiều hơn, thế là Reginald quyết định sử dụng năng lực chân chính của mình!
Một luồng sáng đỏ như máu từ trong con ngươi của Reginald lan ra phía ngoài, trong nháy mắt đã bao phủ cả hai mắt Reginald. Sau một chuỗi tiếng lạch cạch thì cơ bắp của Reginald càng phồng to hơn, gân xanh nổi lên từng cục giống như sắp nổ vậy, làm cơ thể của Reginald càng cao to hơn.
Thế nhưng làm Tiêu Phàm kinh ngạc nhất chính là Reginald lại rút thêm một thanh kiếm lớn từ trong ba lô ra, mỗi tay anh ta nắm một thanh kiếm, hiện tại anh ta cũng giống như Tiêu Phàm, đều cầm song kiếm.
"Như vậy mới công bằng!"