Đôi mắt của Reginald là màu đỏ máu, thế nhưng Reginald vẫn duy trì được sự tỉnh táo của mình, để cho Tiêu Phàm biết hiện tại anh vẫn giữ được tỉnh táo, thế nhưng khi Tiêu Phàm nhìn vào đôi mắt đỏ ngòm kia thì lại cảm thấy không ổn.
Chẳng lẽ vũ khí trong tay bằng nhau thì đó là công bằng sao? Công bằng, không thể tính là như vậy được.
Hai thanh kiếm lớn bị Reginald sử dụng một cách thoải mái, kiếm pháp của anh ta không có cảm giác sắc bén và linh hoạt như của Tiêu Phàm, mà nó mang theo sự cuồng bạo và dứt khoát!
Mặc dù Reginald đang sử dụng kiếm, thế nhưng Tiêu Phàm cảm thấy anh ta đang điều khiển hai cái chày gỗ lớn hơn, đặc biệt khi kiếm của Tiêu Phàm đụng vào kiếm của Reginald, chấn động giữa hai kiếm truyền ra làm Tiêu Phàm rất khó chịu, rất muốn nôn.
Không bị tấn công tới, chỉ là binh khí đụng vào nhau mà Tiêu Phàm đã bị Reginald gây tổn thương!
...
"Hội trưởng của chú làm sao vậy? Làm sao mà trở nên đáng sợ như vậy?"
Sau khi cơ thể biến đổi với biên độ lớn thì Reginald đã tấn công Tiêu Phàm với thế tấn công rất mãnh liệt, điều này lại làm Ác Long đang xem ở trên khán đài sợ ngây người.
"Đây chính là hình thái mạnh nhất của hội trưởng, vẫn tỉnh táo sau khi cuồng hóa, lại dùng máu tươi thiêu đốt để tiến vào trạng thái cuồng bạo. Trong thời gian này, toàn bộ thuộc tính của hội trưởng sẽ tăng lên trên diện rộng, đặc biệt là lực lượng, trở nên cực kỳ khủng bố, ngay cả kiếm lớn phải dùng hai tay mới cầm được mà bây giờ hội trưởng có thể cầm hai thanh, mà sử dụng vẫn rất dễ dàng!"
Hào Đại Bàn nói rất nghiêm túc, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Reginald trên màn hình.
...
Đúng vậy, khi Tiêu Phàm và Reginald chiến đấu, từ rung động trên binh khí truyền lại thì hắn cũng đã biết lực lượng của Reginald mạnh tới như nào, cho nên hắn đã thay đổi chiến lược, muốn dựa vào sự linh hoạt của mình mà chiến đấu.
Sau khi cuồng bạo thì mọi phương diện của Reginald đều được tăng lên, thế nhưng chỉ có tốc độ, vẫn kém hơn Tiêu Phàm một bậc. Tiêu Phàm lợi dụng điều này nên mới thay đổi chiến lược của mình.
Tiêu Phàm đạp trên ngọn lửa, tốc độ di chuyển rất nhanh, di chuyển xung quanh người Reginald, thân pháp của hắn rất linh hoạt và nhanh chóng, có thể lưu lại vài hư ảnh trên đường đi. Vừa di chuyển hắn cũng đưa kiếm ra tấn công, làm trên người Reginald xuất hiện thêm nhiều vết thương.
Thế nhưng chiến trường này chính là sân nhà của Reginald, ngọn lửa máu thiêu đốt tới thì những vết thương vừa xuất hiện đã biến mất hết, thậm chí Reginald còn chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn từ vết thương nữa.
Khi thấy Tiêu Phàm linh hoạt như vậy thì Reginald khá tức giận, anh ta để hai kiếm ngang với mặt đất, rồi xoay tròn!
Kiếm Nhận Phong Bạo? Tất sát kỹ mà lúc trước ở trận doanh Thú Nhân, NPC chiến sĩ Buck đã sử dụng sao?
Tiêu Phàm thấy vậy thì rất kinh ngạc, thế nhưng hắn phản ứng lại rất nhanh, đây cũng không phải là Kiếm Nhận Phong Bạo, kỹ năng cao cấp như Kiếm Nhận Phong Bạo thì Reginald chưa đủ đẳng cấp để mà học.
Đây chỉ là đòn tấn công bắt chước động tác của Kiếm Nhận Phong Bạo mà thôi, thế nhưng khi thấy Reginald xoay tròn như vậy thì Tiêu Phàm cũng không tìm được nơi tấn công nữa.
Bởi vì chỉ cần tới gần thôi, Tiêu Phàm cũng sẽ bị vòng kiếm cuồng bạo kia chém nát bấy.
Cũng may cách tấn công này của Reginald cũng không phải là kỹ năng, cho nên thời gian sử dụng sẽ không lâu, đòn tấn công không góc chết này sẽ không dài sẽ bị ép ngừng, thế nhưng khoảng cách giữa hai người cũng bị rút ngắn lại một chút.
Reginald giơ hai tay lên, hai thanh kiếm lớn khóa kín bốn phía của Tiêu Phàm, một luồng áp lực nặng nề ép tới người của Tiêu Phàm!
Tuyệt kỹ sở trường của Reginald, Phách Sơn Đoạn Nhạc!
Trạng thái trước khi Phách Sơn Đoạn Nhạc xuất ra đó chính là nó mang theo lực áp, khóa lại hành động của đối thủ, hơn nữa hiện tại Reginald sử dụng song kiếm cho nên luồng áp lực này càng nặng hơn, giống như là một tòa núi ép xuống vậy.
"Túy Uyên Chi Thể" của Tiêu Phàm làm cho tính bền dẻo của Tiêu Phàm tăng thêm 100%, tăng thêm "Túy Uyên Tửu Hỏa" có đặc hiệu quấy nhiễu, làm Tiêu Phàm có thể loại bỏ lực áp trên người rất nhanh chóng.
Thế nhưng trong chiến đấu, thời gian rất quan trọng, dù chỉ cần một cái chớp mắt thì cũng rất nguy hiểm, khi Tiêu Phàm vừa mới hồi phục năng lực hành động thì hai thanh kiếm lớn đã tới rất gần, giống như hung thú lao tới, xé xác Tiêu Phàm thành hai nửa vậy!
Kim Tằm Thoát Xác!
Tiêu Phàm đã bị ép sử dụng kỹ năng bảo mệnh...
Hai thanh kiếm lớn chém trúng ảnh ảo, không trúng mục tiêu nhưng Reginald lại cười, phối hợp đôi mắt đỏ như máu của anh ta làm anh ta trông rất đáng sợ.
"Ha ha, Mệnh Phàm, kỹ năng chạy trốn của cậu đã sử dụng rồi sao."
Reginald chỉ nói một câu đơn giản, hình như còn chứa ý khác làm Tiêu Phàm cảm thấy hơi lo lắng.
Chỉ chớp mắt sau, Reginald nhảy lên trên trời, hai kiếm giơ cao cao, chém thẳng xuống, giống như là Ma thần vậy!
Thế nhưng Tiêu Phàm lại không hiểu ra sao, bởi vì khoảng cách để tới Tiêu Phàm còn khá xa, lần tấn công này của Reginald chắc chắn là không chạm tới được Tiêu Phàm chút nào cả. Mặc dù vậy nhưng Tiêu Phàm vẫn không dám bỏ qua, từ trong đôi mắt đỏ hồng của hắn xuất hiện một tia sáng, sau đó sắc mặt của Tiêu Phàm biến đổi!
Ngọn lửa máu trên người Reginald cũng không phải là lửa thật sự mà chỉ là do máu thiêu đốt mà thành, cũng không có lực sát thương, thế nhưng hiện tại Reginald lại xuất ra ngọn lửa chân chính, một luồng lửa hừng hực được tạo thành từ nộ khí thiêu đốt!
Kỹ năng tất sát của cuồng chiến sĩ, Sơn Băng Địa Liệt Trảm!
Song kiếm chém xuống, thảo nguyên nứt toác ra một cách khó tin, lan tràn ra bên ngoài rất nhanh, một luồng ánh đỏ cuồng bạo bắn ra từ cái khe, sau đó có vô số luồng lửa cực nóng phóng lên tận trời, giống như máu tươi bắn ra từ trong động mạch vậy, cực kỳ mãnh liệt!
Nói chúng nó như máu bởi vì thực chất chúng nó chính là máu, chỉ là máu của vỏ trái đất mà thôi, chúng chính là dung nham từ sâu trong lòng đất phun ra ngoài!
Dung nham phun lên, ánh lửa bắn khắp xung quanh, làm bóng người của Tiêu Phàm bị chìm ngập trong một biển lửa!
Kỹ năng Sơn Băng Địa Liệt Trảm của Reginald làm đất đai rạn nứt, dung nham tuôn trào, ánh lửa văng khắp nơi, thật sự là quá hùng vĩ!
Giờ phút này, không ai dám nghi ngờ về thực lực của Reginald nữa, kể cả nói anh ta đã vượt qua "Quang Huy Tinh Thần" thì cũng không có người nào phản đối cả.
Mà Lich King Mệnh Phàm, đã ở trong biển dung nham, có thể sống sót hay không đây?
Khó...
Nhìn biển lửa hừng hực kia thì đám người cười khổ.
Thế gian này làm gì có người nào là mãi mãi không thất bại, kể cả là Lich King Mệnh Phàm, cũng sẽ có ngày băng hà mà thôi.
Chỉ là cái ngày này tới quá đột ngột...
Nhớ lại người luôn luôn xuất hiện trong những đề tài nói chuyện của mọi người, mặc dù đa phần mọi người đều khinh thường hắn ta, thế nhưng khi thấy hắn bị thua thì không biết tại sao, trong lòng lại xuất hiện sự buồn bã nho nhỏ.
Cảm giác đó giống như là mấy anh trai mưa của các nữ sinh, đột nhiên có ngày không còn theo đuổi các cô ấy nữa vậy, tự nhiên các cô sẽ cảm thấy không thích hợp, mặc dù không phải là đau lòng nhưng cái cảm giác khó chịu kia thì không thể nào loại bỏ được.
Dung nham dâng lên cao rồi nổ tung, rồi hạ xuống biến mất, mọi người vẫn đang chú ý tới mảnh biển lửa kia, ánh mắt càng ngày càng yên tĩnh.
Phong Ma Tiểu Xích Lang rất kinh ngạc, hồi lâu sau mới thở dài một hơi.
Tiếng thở dài này giống như có thể truyền nhiễm vậy, tiếng thở dài vang lên liên tiếp trong toàn trường, có lẽ là tế lễ cái gì đó.
Dung nham rơi xuống, mảnh thảo nguyên trước người Reginald đã biến mất, chỉ còn lại những vệt đen kịt và nhiệt độ cao hơn nhiều những khu vực chung quanh.
Khu bên ngoài vẫn còn lại vài ngọn lửa, tiếp tục thiêu đốt sang những cây cỏ bên cạnh.
Reginald cảm nhận lượng nhiệt còn sót lại, nhìn lướt qua xung quanh, khi không thấy có bóng người nào nữa thì mới yên lặng không nói cái gì, quay người rời khỏi.