Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 819: KIÊN TRÌ

Thế nhưng khi hắn vừa quay người, thì khóe mắt hơi co lại, không tiếp tục động tác của mình nữa.

Reginald cũng không nhìn thấy được Tiêu Phàm, mà là nhìn thấy một màu sắc kỳ lạ.

Dung nham do Sơn Băng Địa Liệt Trảm phun ra ngoài là dung nham bình thường, mà ngọn lửa do nó tạo ra cũng phải là ngọn lửa bình thường, có màu đỏ vàng mới đúng, chứ không nên có màu của rượu đỏ như kia.

Thế là, Reginald dừng lại, nhìn chăm chú vào màu sắc không nên có ở phía xa...

Cử động của Reginald làm cho khán giả bên ngoài chú ý, bọn họ thuận theo ánh mắt của Reginald mà nhìn tới ngọn lửa bên kia, sau đó sắc mặt họ đều kinh ngạc, rất nhiều người chơi nữ không kìm chế được mà hét lên.

Sắc mặt của Reginald cũng không tốt lắm, bởi vì anh ta không biết nên dùng sắc mặt nào để biểu lộ tâm tình hiện tại của mình.

Nếu như Tiêu Phàm chết bởi Sơn Băng Địa Liệt Trảm của anh ta thì anh sẽ rất thản nhiên mà chấp nhận.

Nếu Tiêu Phàm bình an vô sự đi ra khỏi mảnh biển lửa này thì mặc dù anh ta sẽ giật mình, thế nhưng sau đó vẫn cầm kiếm của mình lên chiến đấu với Tiêu Phàm tiếp.

Thế nhưng tình hình hiện tại, anh ta nên làm cái gì đây?

Ngọn lửa màu rượu đỏ, đó chính là lửa trên người Tiêu Phàm, nó chưa từng dập tắt đã chứng minh Tiêu Phàm vẫn sống sót.

Đây là một chuyện đáng giá ăn mừng, thế nhưng ai mà chứng kiến cảnh tượng hiện tại thì đều mong Tiêu Phàm chết đi còn hơn như bây giờ.

Bao gồm cả kẻ địch lẫn đồng đội...

Khi trước, lúc dung nham biến mất, Reginald không thấy ai cả, đó cũng không phải là ảo giác, bởi vì hiện tại Tiêu Phàm không thể nói là hoàn chỉnh được.

Sức công phá của kỹ năng Sơn Băng Địa Liệt Trảm mạnh mẽ như vậy, mà Tiêu Phàm đã sử dụng kỹ năng "Kim Tằm Thoát Xác" rồi cho nên hắn không thể nào tránh né toàn bộ kỹ năng này được.

Lúc dung nham phun ra ngoài, đã cắt đứt toàn bộ đường lui của Tiêu Phàm, thế nhưng Tiêu Phàm biết mình không thể ngã xuống ở nơi này được. Cũng bởi lòng kiên trì và tín nhiệm đó, trong thời khắc nguy hiểm như vậy hắn đã phát huy tiềm năng của mình, khi dung nham phun trào thì hắn đã đưa cơ thể của mình vào trong những khe hở nhỏ hẹp ở trên mặt đất, mà những khe hở nhỏ này chính là những nơi không có dung nham phun ra, diện tích cực kỳ nhỏ, cho nên Tiêu Phàm đã tránh né bằng một cách không thể tưởng tượng được!

Thế nhưng khe hở nhỏ chính là khe hở nhỏ, chắc chắn không thể chứa được một người trưởng thành. Khi dung nham phun trào, chỉ trong chớp mắt thì nửa người của Tiêu Phàm đã biến mất, cánh tay trái và chân trái của hắn đã bị thiêu rụi, nhiệt độ cực cao cũng đã thiêu một lớp da của hắn, làm Tiêu Phàm hiện giờ như là một cục than đen vậy.

Vì vậy cho nên lúc trước Reginald mới không thấy được Tiêu Phàm, bởi vì Tiêu Phàm hiện tại cũng đã không thành hình người rồi.

"Vì sao?"

Reginald muốn hỏi người trước mắt, vì sao còn sống, tại sao còn kiên trì? Tại sao lại không chết cho đỡ đau khổ chứ?

Thế nhưng khi nói ra khỏi miệng thì chỉ có hai chữ đó, bởi vì anh ta cảm giác cổ họng mình khô khốc, cũng không biết có phải do nhiệt độ xung quanh cao quá hay không nữa.

Khóe miệng người kia hơi giật giật, phun ra một hơi khói đen, sau đó hắn khục khục vài tiếng, một dòng máu đỏ từ khóe miệng chảy xuống, làm cho hắn càng thê thảm hơn.

"Lúc trước, tôi đã cam đoan với vài cô gái xuất sắc, sẽ thắng trận chiến tranh này. Quan trọng hơn đó chính là, tôi biết được rằng rất nhiều người ký thác hy vọng vào tôi, nếu như loại hi vọng này không trở thành sự thật thì họ sẽ rất đau lòng..."

Nói tới đây, Tiêu Phàm nghĩ tới trận mưa rơi tí tách kia: "Tôi không muốn trốn sau lưng người khác, cho nên tôi phải đi trước bọn họ..."

Reginald không thể nào nghe hiểu được Tiêu Phàm nói những điều gì, anh ta hỏi điều khiến anh ta nghi ngờ nhất: "Thế nhưng, đáng giá không?"

Đáng giá hay không, đây chính là một vấn đề mà Reginald muốn biết nhất, bởi vì bây giờ, Tiêu Phàm phải chịu sự đau đớn quá lớn, mất đi một cánh tay trái và một chân trái, cơ thể bị bỏng gần hết, đau đớn như vậy, tại sao hắn vẫn còn kiên trì?

Đã biến thành như thế này thì hắn làm sao có thể chiến thắng mình được?

Tiêu Phàm không nói thêm gì cả, dùng hành động thực tế để trả lời câu hỏi của anh ta.

Ngọn lửa màu rượu đỏ xuất hiện chỗ đứt nơi chân trái, một cái chân mới đang dần dần dài ra trong ngọn lửa này, Tiêu Phàm lại đứng lên lần nữa.

Năng lực hồi phục kinh người như này, khán giả bên ngoài cũng đã sớm biết rồi, thế nhưng khi nhìn tới những vết bỏng bao trùm toàn thân Tiêu Phàm, loại đau đớn mà hắn phải nhận vẫn làm khán giả kinh hãi.

Tiêu Phàm chỉ dài ra một cái chân trái mà thôi, bởi vì sau khi chịu một chiêu Sơn Băng Địa Liệt Trảm thì số HP của Tiêu Phàm không còn nhiều nữa, không còn đủ HP để chữa trị những vết thương còn lại trên cơ thể.

Thế nhưng một cái chân là đủ rồi, như vậy đã có thể làm hắn khôi phục năng lực hành động, khi đám người còn đang ngây người thì Tiêu Phàm đã chạy tới, dùng tay phải rút một thanh kiếm bằng ngọc từ trong hư không, nhanh chóng lao vút ra xung quanh, từng đường máu xuất hiện, cơ thể bang chúng của Chiến Minh cứng lại, rất không cam lòng mà biến mất trong thảo nguyên này...

Chiến trường là sân nhà của Reginald, thế nhưng nó cũng là sân nhà của Tiêu Phàm, Reginald có thể dựa vào đồng đội tăng lên nộ khí của mình, mà Tiêu Phàm có thể tấn công kẻ địch xung quanh để khôi phục HP của mình.

Reginald lấy nộ khí, Tiêu Phàm thì lấy HP, cùng là ngọn lửa, cũng đều có năng lực tự lành, theo từng giọt máu nhỏ xuống từ mũi kiếm thì cánh tay trái của hắn dài ra, tầng da chết cũng rạn nứt lộ ra tầng da trắng noãn ở phía dưới...

Tiểu Miêu nhìn chằm chằm vào người than ở trên màn hình, ánh mắt không chuyển đi nơi nào nữa cả.

Cơ thể đen như mực, cánh tay trái và chân trái đã bị biến mất, không chút hình tượng nào mà ngồi trên phế tích, không đẹp trai, thậm chí có thể nói là rất xấu xí.

Thế nhưng Tiểu Miêu vẫn nhìn chằm chằm vào hắn, kể cả hiện tại cô vẫn luôn nhìn tới, không chuyển tới nơi khác.

Sau đó Tiểu Miêu phát hiện, trong ngọn lửa đó, ánh mắt của hắn vẫn như cũ, cực kỳ kiên định.

Ngay sau đó, chân trái của Tiêu Phàm xuất hiện, lại đứng lên lần nữa, lao vào trong chiến trường. Tấm lòng Tiểu Miêu như thắt lại, cảm thấy hơi chua xót.

Dưới tầng than đen kia còn xuất hiện từng tia máu, cho dù có gió nhẹ tạt vào cũng sẽ rất đau đớn, thế nhưng bây giờ hắn còn lao vùn vụt như vậy, sẽ phải chịu đau đớn như thế nào nữa, vì sao còn muốn liều mạng như vậy đây?

Sống mũi của Tiểu Miêu hơi cay, đôi mắt cũng hơi căng lên, giống như là bị cát thổi vào mắt vậy, rất khó chịu nha.

Thế nhưng trong trò chơi này, làm gì có bão cát cơ chứ?

Tiểu Miêu nhìn lại Tiêu Phàm trên chiến trường, cảm thấy trong ngực ngẹn lại, khi thấy đôi mắt bình tĩnh kia thì khí nén trong đó càng nhiều, cuối cùng nghĩ tới mình, thấy hiện trường bình tĩnh hiện tại, cô bỗng nhiên đứng dậy!

Thế là, cô cảm thấy, vào thời điểm này, làm một người MC, cô phải làm điều gì đó ủng hộ những người chơi ở trong chiến trường...

"Mệnh Phàm, cố lên!"

Sau khi hét lên câu này thì Tiểu Miêu cảm thấy tốt hơn nhiều, cô cảm thấy rất thoải mái, cũng không cảm thấy có cái gì nghẹn lại nữa.

Thế nhưng lời cổ vũ như vậy, lại hơi kỳ lạ khi xuất hiện. Bởi vì lời cổ vũ này, chưa từng xuất hiện trước đây, bởi vì nó thực sự quá hiếm thấy, cho nên khi nó xuất hiện thì mọi người ở đây đều cảm thấy sững sờ.

Sau đó, bọn họ cũng phát hiện được câu nói này có ý nghĩa như nào.

Lại nhìn tới màn hình, bóng người kia có vẻ rất thảm hại, thế nhưng vẫn dũng cảm mà tiến tới, liên tưởng tới đoạn thời gian khi hắn chưa tới, những sự kiện đã xảy ra thì một luồng cảm giác cô độc tự nhiên sinh ra.

Đặc biệt khi nhìn lại những vết thương dữ tợn trên người hắn, và đôi mắt màu rượu đỏ cực kỳ bình tĩnh kia thì bọn họ cảm thấy xúc động, đúng vậy, làm gì cần biết hắn là ai, chẳng lẽ sự kiên trì và cố chấp này, còn không đủ để mình cổ vũ hay sao!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!