Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 820: ĐÊM VĨNH HẰNG

"Mệnh Phàm cố lên! Mệnh Phàm cố lên!"

...

Trong chốc lát, từng tiếng cổ vũ cho Tiêu Phàm vang lên liên tiếp.

Phong Ma Tiểu Xích Lang khiếp sợ khi thấy cảnh tượng thần kỳ này, sau đó cười ha hả.

Crimson Rose thì có lẽ vẫn có ý kiến với Tiểu Miêu, thế nhưng khi nhìn tới bóng người trên màn hình thì chỉ có thể yên lặng mà thở dài.

...

Tiêu Phàm cũng không biết khán giả đang cổ vũ mình, sau khi hắn hấp thu đủ HP mà mình cần từ những kẻ địch ở xung quanh thì cơ thể của hắn cũng đã khôi phục lại như cũ.

"Rất không tầm thường, tới như vậy rồi mà cậu vẫn có thể vượt qua được!"

Reginald thấy cơ thể của Tiêu Phàm được chữa trị hoàn toàn thì rất ngạc nhiên, thế nhưng Tiêu Phàm cũng không có thời gian nói chuyện phiếm với Reginald, sau khi thở phào một hơi thì hắn tiếp tục lao tới Reginald!

Thân pháp của Tiêu Phàm nhanh như tia chớp, lao tới cạnh người Reginald, mà Reginald cũng không cam lòng yếu thế, quơ thanh kiếm lớn trong tay đập thẳng tới Tiêu Phàm, hai thanh kiếm va chạm không ngừng, từng đợt tia lửa bắn ra từ nơi đó!

"Ha ha ha ha! Thoải mái! Thật sự là thoải mái! Chiến đấu với cậu thật sự là thoải mái mà!" Reginald cười lớn: "Thế nhưng, cứ như vậy cũng không có tác dụng chút nào, hai chúng ta đấu không phân thắng bại, thế nhưng Chiến Minh chúng ta sẽ dùng quân trận dần dần giết sạch trận doanh Ác Ma! Kết quả cuối cùng thì Mệnh Phàm cậu vẫn thất bại mà thôi!"

Đúng như lời nói của Reginald, Tiêu Phàm và Reginald như hai viên sao chổi trong chiến trường này, liên tục va chạm, mặc dù rất mạnh mẽ nhưng không ai làm gì được ai, nếu tình trạng cứ như vậy thì đồng đội của Tiêu Phàm sẽ dần dần bị Chiến Minh tiêu diệt, cuối cùng thì chỉ còn lại mình hắn mà thôi.

"Hơn nữa, chỉ cần thời gian hồi chiêu của Sơn Băng Địa Liệt Trảm kết thúc, thì cuộc chiến giữa hai ta cũng sẽ kết thúc!"

Reginald vung thanh kiếm lớn ra, va chạm với song kiếm của Tiêu Phàm. Tiêu Phàm mượn lực lùi về phía sau, hai cánh tay đưa ngang ra, cắm hai thanh kiếm xuống đất làm cho trên thảo nguyên xuất hiện hai đường kiếm rất dài.

Tiêu Phàm ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Reginald rồi nói.

"Tôi đã nói rồi, tôi muốn thắng."

Reginald cũng nhìn chằm chằm vào con ngươi lạnh lùng của Tiêu Phàm: "Thắng, cũng không phải chỉ dựa vào lời nói mà thành công."

"Cho nên lúc đó tôi cũng không nói tiếp. Hiện tại, sau nhiều lượt chiến đấu như vậy tôi đã hiểu khá rõ về thực lực sau khi cuồng bạo của anh, cũng biết cực hạn của anh là ở đâu, hiện tại tôi muốn giành chiến thắng trong trận chiến này."

"Cậu hiểu rõ thực lực của tôi thì tôi cũng hiểu rõ thực lực của cậu. Về mặt sức mạnh thì cậu không bằng tôi, về mặt tốc độ thì tôi không bằng cậu, thế nhưng chỉ dựa vào tốc độ thì cậu không thể nào chiến thắng được tôi."

"Anh nói điều đó chỉ là tình trạng hiện tại mà thôi, thế nhưng anh có nghĩ tới hay không, anh có kỹ năng trí mạng, vì sao tôi lại không thể có kỹ năng trí mạng chứ? Vì để cho kỹ năng này phát huy ra hiệu quả của nó nên tôi mới phải cẩn thận mà điều tra."

"Kỹ năng trí mạng?"

Sắc mặt Reginald cuối cùng cũng thay đổi, mặc dù chiến thắng cũng không phải dựa vào lời nói, thế nhưng lúc Tiêu Phàm nói những lời đó ra thì lại rất nghiêm túc.

Kỹ năng trí mạng trong lời nói của Tiêu Phàm, chẳng lẽ cũng mạnh mẽ và kinh khủng như Sơn Băng Địa Liệt Trảm hay sao?

Nếu là như vậy thì mình càng phải chú ý hơn, chỉ cần mình dựa vào nộ khí hồi phục HP, có thể chống lại kỹ năng này của Tiêu Phàm thì sau đó Tiêu Phàm sẽ không lật bàn được nữa!

Reginald nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm, anh nâng hai thanh kiếm lên trước ngực, chuẩn bị chống đỡ kỹ năng tiếp theo của Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm hành động, rút cả hai thanh kiếm từ dưới đất lên, ánh mắt của Reginald cũng tập trung tới lưỡi kiếm trên tay của hắn, bởi vì anh ta cũng rõ ràng, điểm mạnh nhất của Tiêu Phàm chính là kiếm thuật sắc bén, nếu muốn làm bị thương anh ta thì Tiêu Phàm phải sử dụng kiếm!

Reginald cảnh giác mà nhìn tới kiếm của Tiêu Phàm, ánh mắt không thay đổi, anh ta muốn nhìn rõ ràng hành động tiếp theo của Tiêu Phàm!

Thế nhưng có chuyện xảy ra vượt khỏi dự kiến của Reginald, mặc dù ánh mắt của anh vẫn nhìn kỹ nhưng vẫn để mất tung tích thanh kiếm.

Cũng không phải là tốc độ tấn công của Tiêu Phàm quá nhanh, mà chính là đêm tối buông xuống, cắn nuốt toàn bộ ánh sáng trước mặt anh ta...

Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao ta lại không thấy gì cả? Là kỹ năng khống chế hay là huyễn thuật đây?

Trong tình hình này, Reginald cũng chỉ có thể nghĩ tới những thứ đó, bởi vì anh ta không thể nào tưởng tượng được Tiêu Phàm sáng tạo ra màn đêm chân chính.

Ban đêm xuất hiện cũng không chỉ cướp đoạt đi ánh sáng của Reginald, mà tất cả mọi người xuất hiện trong phạm vi của bóng đêm đều không nhìn thấy gì nữa cả, tất cả bọn họ đều dừng lại, không biết làm gì nữa.

Ánh sáng đột ngột biến mất làm đám người quen sống dưới ánh mặt trời cảm thấy hoảng sợ, đó chính là bản năng sợ hãi bóng đêm của con người.

Thế nhưng Tiêu Phàm lại không sợ nó, bởi vì hắn đã quen thuộc bóng đêm, hơn nữa, bóng đêm này là do hắn mang tới, cho nên hắn rất dễ dàng mà hòa nhập vào trong bóng đêm này...

"Gì vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Đột nhiên bóng tối bao trùm, không chỉ những người chơi trong chiến trường hoảng loạn mà ngay cả những người chơi đứng ngoài sân cũng sợ hãi.

"Đạo diễn, hình ảnh hiện trường mất rồi, có phải máy quay xảy ra vấn đề gì không?"

Thậm chí Tiểu Miêu còn nghi ngờ vấn đề ở "hardware".

Nhưng lại nhận được xác nhận là mọi thứ bình thường, vậy chỉ có thể là hiện tại chiến trường đang bị bao phủ bởi bóng tối.

Nhưng sao lại xuất hiện bóng tối này chứ?

Trong lòng mọi người không ngừng xuất hiện những câu hỏi như vậy, nhưng bọn họ nhanh chóng biết được đáp án. Vì giữa bóng tối này xuất hiện một ánh lửa sáng rực, đó là màu sắc mà bọn họ vô cùng quen thuộc...

[ Tên kỹ năng: Túy Uyên Sát - Đêm Vĩnh Hằng]

[Loại kỹ năng: Chủ động]

[ Tiêu hao kỹ năng: 500 giá trị thể lực]

[ Hiệu quả kỹ năng: Tạo nên một bầu trời tối tăm (kéo dài trong 10s). Khi người chơi đứng giữa bóng tối thì lực tấn công, tốc độ tấn công và tốc dộ di chuyển sẽ tăng lên 100%, thời gian cooldown là 30 phút.]

[Chú thích: Thế giới này không cần ánh sáng, vì ta đã vô cùng quen với bóng tối.]

Tiêu Phàm không có "Luồng Khi Tinh Bạo", không có "Vô Quang", chỉ có cái kỹ năng bắt buộc phải giết "Túy Uyên Sát - Đêm Vĩnh Hằng" này.

"Túy Uyên Sát - Vĩnh Dạ" vô cùng kỳ quái, nó không giống loại kỹ kiếm thuật cố định như "Luồng Khí Tinh Bạo" hay "Vô Quang" mà lại giống như một buff kéo dài bùng nổ vậy.

Mặc dù việc tỏa năng lượng không có trực tiếp giống như kiếm thuật, nhưng lại có sự linh hoạt vô cùng lớn, hơn nữa tăng lên 100% càng trở nên đáng sợ.

Hơn nữa lại tấn công trong bóng tối bao phủ như vậy, chắc chắn sẽ khiến đối thủ không kịp đối phó. Thời điểm kinh ngạc và hoảng sợ đó của hắn ta chính là thời cơ cho Tiêu Phàm ra tay.

Tăng 100% lực tấn công!

Tăng 100% tốc độ tấn công!

Tăng 100% tốc độ di chuyển!

Hơn nữa là 100% không thể đối phó kịp được!

Tiêu Phàm đâm kiếm đầu tiên về phía Reginald trong đêm đen!

Tiêu Phàm lướt qua người Reginald, đến khi Reginald tỉnh táo lại thì nhìn thấy bóng tối phía trước xuất hiện một ngọn lửa màu đó, lúc này, anh ta mới hiểu được khoảnh khắc vừa rồi xảy ra chuyện gì!

Khiếp sợ! Bình tĩnh! Rồi sau đó nhanh chóng cầm kiếm phòng thủ!

Reginald ổn định nhanh như vậy là vì đường kiếm kia của Tiêu Phàm cũng không lấy mạng anh ta. Anh ta cố gắng kiềm chế cơn giận, bắt đầu chữa trị vết thương trên người, không thể không nói, thân thể của cuồng chiến sĩ quả nhiên vô cùng cường tráng.

Reginald tin chắc chỉ cần anh ta chống đỡ được tới khi ánh sáng xuất hiện thì Tiêu Phàm sẽ không thể làm gì được anh ta nữa.

Đáng tiếc anh ta lại không phát hiện, lúc này người trở nên vô dụng trong bóng tối này chính là anh ta...

Bóng tối kéo dài suốt mười giây thì làm sao mà chỉ có một kiếm đã kết thúc, ngọn lửa màu đỏ tỏa ra ánh sáng chói mắt trong đêm đen, vô cùng rực rỡ, chói lòa mắt những người đứng ngoài sân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!