"Đây là?"
Mọi người kinh ngạc.
"Gì thế này?"
Có người nghi ngờ hỏi.
Không ai biết trong đó xảy ra chuyện gì, chỉ thấy trong bóng tối, ánh sáng đó vô cùng rực rỡ!
Dù sao khi bóng tối bao trùm, chỉ cần một chút ánh sáng cũng có thể trở nên vô cùng chói mắt.
Nhưng Reginald đứng trong đó lại không cảm thấy như vậy, vì mỗi khi ánh sáng trước mặt anh ta xuất hiện thì cũng xen lẫn những đường kiếm vô tình cướp đi máu của anh ta.
Một kiếm không đủ, vậy thì vạn kiếm cùng chém!
Đó là một suy nghĩ và sự cố chấp của Tiêu Phàm trong bóng tối.
Kiếm và lửa cùng võ đài đêm tối phụ trợ Tiêu Phàm khiêu vũ.
Reginald nằm ở trung tâm vòng xoáy, giá trị sinh mạng cứ liên tục hạ xuống, nhanh tới mức không thể tin được!
Reginald biết mình là một cuồng chiến sĩ có năng lực phòng thủ và tự chữa khỏi, nên anh ta càng hiểu rõ những đường tấn công kia mạnh tới mức nào thì mới đạt được hiệu quả như vậy!
Mà cự kiếm mà anh ta định dùng để tấn công Tiêu Phàm lại hoàn toàn không di chuyển, vì anh ta hoàn toàn không biết nên đánh về hướng nào.
Xung quanh anh ta vẫn chỉ là bóng tối.
Một sự tối tăm khiến con người ta tuyệt vọng!
Tiêu Phàm lại hoàn toàn không quan tâm tới Reginald. Hắn hiểu rất rõ khi bóng tối bao trùm thì đây chính là đấu trường của hắn, là hầm mộ của Reginald.
Mà thứ hắn muốn không chỉ là làm mất máu của Reginal, hắn muốn... hoàn toàn kết thúc trận chiến này...
...
Chắc chắn trong chiến trường đã xảy ra chuyện gì đó!
Chắc chắn Mệnh Phàm đã đưa gì đó ra!
Những chuyện xảy ra trong bóng đêm là gì!
Bóng đêm vô tận là gì, không ai hiểu được, ngọn lửa tuyệt đẹp kia cũng không ai biết do đâu mà ra, họ chỉ có thể dựa vào cảm nhận của bản thân để suy đoán.
Khói lửa xen lẫn đêm tối, giống như một cái lưới dày đặc, rồi dọc theo những đường vân màu đỏ đập nát không gian đêm tối.
Tất cả mọi thứ đều cùng tan vỡ, dường như còn có nhiều thứ hơn...
Ánh sáng mà mọi người mong chờ rốt cuộc cũng xuất hiện. Mặc dù chỉ có mười giây ngắn ngủi, nhưng giống như cách cả một đời vậy.
Khi mọi người nhìn rõ mọi thứ trước mắt thì không kiềm được hét lên: "Đó là gì vậy!"
Không có nghi ngờ, chỉ có hoàn toàn khiếp sợ. Hay nói đúng hơn sự nghi ngờ đã hoàn toàn bị cảm giác khiếp sợ thay thế!
Nhưng người khiếp sợ cũng không chỉ có bọn họ...
...
Huyết Tinh Ma Thuật Xã phá vòng vây vốn đã vô cùng thê thảm phía trước, đi theo Tiêu Phàm về hướng bắc đi sâu vào địa bàn quân địch. Hơn nữa, nhờ danh tiếng của mình, bọn họ trở nên vô cùng nổi bật trong đám đông.
Ngã xuống, ngã xuống, rồi lại ngã xuống...
Không biết rốt cuộc đã có bao nhiêu đồng nghiệp ở Huyết Tinh Ma Thuật Xã ngã xuống bên cạnh Bạch Y Công Tử. Còn hắn ta vẫn dựa vào "Sương Mù Thanh Khiết" để kéo dài từng phút một. Cũng không biết đã giết bao nhiêu kẻ địch, nhưng khung cảnh của Huyết Tinh Ma Thuật Xã bọn họ hiển nhiên thảm thiết hơn hẳn.
Bỗng chốc tổ chức sát thủ huy hoàng cũng chỉ còn lại "Hoàng Hạ Tứ Kiệt". Nhìn cảnh tượng này, trong lòng Bạch Y Công Tử đau đớn.
Lúc này Mạch Tử Ồn Ào, Phá Quân, còn cả Nhân Sinh Bại Khuyển đang che chở hắn, vì "Sương Mù Thanh Khiết" cũng chỉ dùng được trong một phút, còn cần ba phút hồi chiêu. Cũng có nghĩa thời gian hai phút đó hắn ta chính là một tên vô dụng, sự sống của hắn ta phụ thuộc hoàn toàn vào sự bảo vệ của đồng đội.
Nhưng đám người Chiến Minh người đông thế mạnh, sao Phá Quân bọn họ có thể
luôn bảo vệ hắn ta được. Hơn nữa, sau khi hắn ta sử dụng "Sương Mù Thanh Khiết" nhiều lần, rõ ràng đối phương đã nhận ra điều này. Chiến Minh bèn nhân lúc Bạch Y Công Tử đang hồi chiêu mà tấn công mạnh mẽ.
Ba người bị bao vây, trong lòng Bạch Y Công Tử đau khổ. Hắn ta hiểu lần này khó thoát khỏi cái chết, quyết định phản công, muốn kéo thêm một người xuống nữa.
Nhưng lúc này, bóng tối bao trùm.
Trước mặt đều tối tăm, Bạch Y Công Tử sửng sốt, trong lòng khó hiểu, sao khắp nơi đều tối như vậy?
Chẳng lẽ là kỹ năng, giống như "Sương Mù Thanh Khiết" của hắn ta, một lúc nữa sẽ tan biến?
Bỗng nhiên không nhìn thấy gì, Bạch Y Công Tử dừng lại, không tiếp tục chiến đấu nữa. Một cảm giác mệt mỏi xông lên não, Bạch Y Công Tử càng thấy mệt mỏi hơn.
Cho hắn ta nghỉ ngơi thì sao, dù trong tối thì bọn họ cũng không thể nhìn thấy ánh sáng?
Bạch Y Công Tử nghĩ tới những thương vong trong lần chiến đấu này của Huyết Tinh Ma Thuật Xã thì trong lòng càng đau khổ, tâm trạng không khỏi suy sụp. Dương như hắn ta càng hi vọng ánh sáng không xuất hiện nữa, như vậy hắn ta sẽ không cần đối mặt với thảm cảnh đó nữa.
Không lâu sau, ánh sáng trở lại, Bạch Y Công Tử nắm chặt quạt xếp trong tay, lại hạ quyết tâm.
Có lẽ cảnh tượng trước mắt hắn ta lại khiến hắn ta tỉnh táo lại.
Bốn phía đều là đồng đội, đâu còn có một kẻ địch nào?
Gì vậy... Sau cơn mưa trời lại sáng sao?
Bạch Y Công Tử khiếp sợ nhìn khắp thảo nguyên chỉ còn lại vài ác ma thì bỗng nhiên có cảm giác xúc động đến muốn khóc.
Quạt xếp được mở ra, che đi khuôn mặt của Bạch Y Công Tử, tư thế đó uyển chuyển, nhưng lại không thấy khí chất của mẹ nữa...
"Rốt cuộc sao lại xuất hiện bóng tối đó? Tại sao giờ không thấy người chơi Chiến Minh nào cả?"
Sau khi khiếp sợ, Tiểu Miêu nói, lời của cô ta chính là những gì mà trong lòng mọi người đang thắc mắc.
Ngọn lửa kia giúp mọi người hiểu được bóng tối là do Tiêu Phàm tạo ra, nhưng nếu nói bóng tối đó nuốt chửng toàn bộ người chơi của công hội Chiến Minh, thì quả thật không thể tin được.
Nhưng bây giờ trong sân hoàn toàn không có một người chơi nào của công hội Chiến Minh cả, điều này phải lý giải thế nào mới được chứ.
"Có lẽ lúc nãy trong bóng tối kia, Reginald đã bị Tiêu Phàm giết rồi."
Phong Ma Tiểu Xích Lang bỗng nói ra một câu. Thật ra những gì hắn ta nói thật sự rất đáng sợ. Nhưng mà nhìn vào khung cảnh kỳ quái trước mắt, suy nghĩ này có vẻ khá hợp lý.
"Có lẽ Mệnh Phàm đã lợi dụng đêm tối để tiêu diệt Reginald chăng? Nhưng dù vậy cũng không thể tiêu diệt tất cả người chơi của công hội Chiến Minh!"
"Đúng vậy, dù Mệnh Phàm có lợi hại hơn nữa thì cũng không thể làm được điều này." Phong Ma Tiểu Xích Lang hơi dừng lại rồi nói tiếp: "Nhưng tại sao chúng ta cứ phải giới hạn mục tiêu trên các thành viên của công hội Chiến Minh chứ?"
"Ngài Phong Ma Tiểu Xích Lang, lời này của ngài rốt cuộc có ý gì, sao tôi không hiểu gì cả?"
"Ý tôi là, mọi người có thể mở rộng mục tiêu hơn. Mệnh Phàm tạo ra đêm tối đó chính là muốn đạt được thứ hắn muốn..."
"Những thứ hắn muốn?" Tiểu Miêu nghe những lời của Phong Ma Tiểu Xích Lang thì dường như nhớ tới điều gì: "Ý ngài là?"
"Không sai! Nếu tôi đoán không nhầm thì Mệnh Phàm đã sớm nhận ra bảng hiệu đại biểu của trận doanh thú nhân nằm trên người Reginald. Mà trong đêm tối giết chết Reginald rồi đoạt lấy bảng hiệu kia, thì sau khi hắn bóp nát nó cũng sẽ tiêu diệt "Chúng thần di tích chi chiến" trong tất cả đại biểu của người chơi trận doanh Thú Nhân. Vì vậy, trong bóng tối, không phải Tiêu Phàm đang tiêu diệt người chơi ở công hội Chiến Minh, mà là hắn tiêu diệt hết những người chơi ở trận doanh Thú Nhân..."
...
Suy đoán của Phong Ma Tiểu Xích Lang hoàn toàn chính xác.
Ban đầu, khi người chơi của trận doanh Ác Ma bị công hội Chiến Minh bao vây. Trong lòng Tiêu Phàm đã nghĩ, lựa chọn tốt nhất là phá vòng vây cho tới khi hắn phát hiện sự khác thường của Reginald.
Reginald vốn luôn hiếu chiến lại tránh khỏi những cuộc chiến, điều này khiến Tiêu Phàm không khỏi thấy khó hiểu.
Vì vậy, hắn đánh cuộc một lần, tiến lên phía trước xác nhận, cuối cùng nhận được sự khảng định "Lấy đại cuộc làm trọng" của Reginald thì mới hoàn toàn cảm nhận được thế nào là tìm được hy vọng sống trong tuyệt vọng.
Vì vậy, hắn vẫn cẩn thận bước từng bước về phía trước, tới khi hiểu được thực lực của Reginald mới sử dụng tuyệt chiêu "Túy Uyên Sát - Đêm Vĩnh Hằng" hoàn toàn tiêu diệt anh ta.
Ngay trước thời điểm bóng tối kết thúc, lấy được bảng hiệu rơi xuống từ trên người Reginald. Vì những người bạn còn sống, giật lấy cơ hội.
...