Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 822: BƯỚC VỀ PHÍA TRƯỚC

Nghe lời giải thích của Phong Ma Tiểu Xích Lang, khán giả mới hiểu ra.

Thì ra là vậy, thì ra chuyện xảy ra là như vậy. Họ đã nói mà, nếu Mệnh Phàm có thể tạo ra một bóng tối có thể nuốt chửng hoàn toàn một phe Chiến Minh thì sao "Chúng thần di tích chi chiến" đó có thể hành động như vậy được?

Hiện tại xem ra, "Chúng thần di tích chi chiến" ở trận doanh Thú Nhân đã lùi lại, tạm thời Mệnh Phàm đã đạt được thắng lợi.

Không hiểu sao, nhìn những gì Tiêu Phàm cố gắng làm vừa rồi khiến tâm trạng của khán giả không tồi. Vì cuộc chiến này giành chiến thắng giống như kỳ tích vậy, nên trong lòng bọn họ bỗng có cảm giác vui vẻ, cảm giác đó hoàn toàn khác lúc nãy. Tâm trạng bọn họ vui vẻ lên, reo hò.

"Giỏi lắm, Mệnh Phàm!"

"Làm tuyệt lắm, Mệnh Phàm!"

"Giỏi quá, Mệnh Phàm!"

...

Không bao lâu sau, tiếng hét dần dần lặng lại, vì bọn họ phát hiện bầu không khí của liên quân trận doanh Ác Ma dường như hơi lạ.

...

Quân nhân chính là người đánh giặc trời sinh. Tiêu Phàm có thể giành được những người còn sót lại trong tay công hội Chiến Minh thì có thể nói đó chính là kỳ tích trong "Chúng thần di tích chi chiến".

Nhưng chiến thắng này cũng đã phải trả một cái giá rất lớn...

Đương nhiên bên bị tổn thương nghiêm trọng nhất chính là Huyết Tinh Ma Thuật Xã vốn thân thiết với Tiêu Phàm. Trong số những người nổi tiếng, cũng chỉ còn lại "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" còn sống.

Mà bên phía đại quân trận doanh Ác Ma, vì Tiêu Phàm lãnh đạo xông lên nên giảm khá nhiều áp lực của quân sĩ, thương vong trong trận chiến lần này của họ ít hơn nhiều.

Nhưng vẫn có tổn thất, Thần Thanh Long mà Xà Cơ vốn cưng chiều, người khổng lồ của Miên Miên và con nhện kỳ quái nằm trên đất trên chiến trường cũng đều bị chôn thân lòng đất.

Mặc dù sủng vật chết đi có thể sống lại, nhưng nhìn vào chu kỳ sống lại thì có lẽ, trong trận chiến "Chúng thần di tích chi chiến" này, bọn họ không thể xuất hiện nữa.

Tiêu Phàm bước từng bước tới, nhìn đội ngũ thưa thớt xung quanh, cảm giác bầu không khí có hơi thê lương, trong lòng hắn cũng hơi khó chịu.

Hắn dừng chân ở trước một cô gái đang ngồi ôm chân trước mặt mình.

Tiêu Phàm nhìn gương mặt đau khổ của cô gái, khẽ thở dài, an ủi: "Cô ổn chứ..."

Tiêu Phàm có ấn tượng với cô gái này, nhưng không nhớ rõ tên cô ấy lắm. Vì cô gái này mới vào nên cũng chưa nói chuyện được với cô nhiều, mỗi lần gặp, hắn cũng chào hỏi mấy câu, nhưng cô luôn phun đầy máu mũi vào mặt hắn.

Ngày hôm nay, cô ngơ ngác nằm trên đất như vậy cũng chứng tỏ Yêu Đạo cũng chết...

Tiểu Khuyển Du Lục Hoa không trả lời, cũng không nhìn Tiêu Phàm. Cô ngơ ngẩn nhìn chằm chằm mặt đất, thỉnh thoảng khẽ thút thít, hôm nay, "Bá Vương Hoa" cũng chỉ còn lại mình cô.

Tiêu Phàm ngẩng đầu nhìn trời. Hắn nhớ mang máng là trong trận chiến trước, dường như Yêu Đạo muốn nói gì đó với hắn, nhưng nhìn tình hình bây giờ, có lẽ hắn không thể nghe thấy câu nói đó của hắn ta nữa.

Nhưng mà Yêu Đạo muốn nói gì mới được chứ, Tiêu Phàm nhìn Tiểu Khuyển Du Lục Hoa đang ngồi ôm chân trên đất, thầm tự nói với bản thân: "Cô yên tâm..."

...

"Mệnh Phàm! Anh thấy với tình hình bây giờ của chúng ta, còn có thể đánh tiếp sao?"

Người nói chuyện là Bạch Y Công Tử. Mặc dù bọn họ thắng, nhưng gương mặt hắn ta vẫn như đưa đám vậy. Huyết Tinh Ma Thuật Xã chỉ còn lại "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" mà thôi, vì những chuyên gia ở trận doanh Ác Ma cũng đều mệt mỏi rồi, mà bọn họ còn phải đấu với Tinh Linh, còn cả Nhân Loại nữa!

Không cam lòng, tức giận, đau khổ, chính là những cảm xúc trong lời của Bạch Y Công Tử.

Lúc này, mọi người đều cúi đầu, không ai chất vấn lời nói không có ý chí này của Bạch Y Công Tử. Vì người mất đi ý chí không chỉ Bạch Y Công Tử, mà còn có cả bọn họ.

Mà nghe những gì Bạch Y Công Tử nói, mọi người không khỏi khẽ than nhẹ, thiếu nữ ngồi dưới đất kia cũng không nhịn được khẽ run.

"Muốn từ bỏ?"

Tiêu Phàm hỏi.

"Cuộc chiến này vốn đã không công bằng! Không biết rốt cuộc tại sao ban đầu, người thiết kế trò chơi này lại thiết kế như vậy! Đây chính là muốn giết tất cả chúng ta, ngoài từ bỏ ra, chúng ta còn có thể làm gì nữa chứ?"

Bạch Y Công Tử nói với Tiêu Phàm, hắn ta điên rồi, hắn ta cũng không quan tâm điều gì nữa.

"Vậy sao, không phải mọi người đã biết cuộc chiến này vốn đã không công bằng rồi sao..." Tiêu Phàm thờ ơ trả lời.

"Vậy rốt cuộc chúng ta phải làm gì chứ!"

"Anh muốn tôi nói mọi người từ bỏ sao?"

Bạch Y Công Tử không trả lời.

"Thật ra thì tôi cũng muốn từ bỏ, nhưng anh biết tại sao tôi không từ bỏ không? Nghĩ đi, rốt cuộc tại sao chúng ta có thể sống tới giờ trong cuộc chiến này chứ?"

"Thật ra dù mọi người sống sót thì cũng không phải vì chúng ta mạnh mẽ, mà là vì có người dùng tính mạng của họ bảo vệ mọi người. Nếu chúng ta cứ từ bỏ như vậy thì sao có thể đối mặt với những đồng đội đã hy sinh vì chúng ta?"

Tiêu Phàm nhìn mọi người xung quanh, nghiêm túc nói tiếp: "Như vậy mà mọi người còn có suy nghĩ từ bỏ cuộc chiến này sao?"

Cô gái ôm chân bỗng nhớ lại cảnh A Hoa Tỷ cản lại kẻ địch sau lưng, nhớ lại cảnh Yêu Đạo bảo vệ trước người cô, cô chậm rãi đứng lên.

Thành viên của Bang Hắc Long nhớ lại lúc bị công hội Tinh Thần vây khốn, người đàn ông đẹp trai ở lại đó thì lại ngẩng đầu lên lần nữa.

Bạch Y Công Tử dường như nhìn thấy những đồng nghiệp của Huyết Tinh Ma Thuật Xã bảo vệ trước người hắn ta lúc nãy thì đột nhiên trở nên nóng nảy, quạt mạnh cây quạt trong tay mình: "Tôi nhổ vào! Mặc kệ! Con mẹ nó!"

Phá Quân kinh ngạc nhìn Bạch Y Công Tử đứng cạnh mình, một lúc lâu mới thốt nên lời: "Bạch Y Công Tử, có vẻ hôm nay anh đàn ông hơn thường ngày..."

"Ông đây vốn vẫn luôn đàn ông, luôn luôn vô cùng đàn ông!"

Cây quạt xếp kia lại đánh xuống đầu Phá Quân.

...

Những tiếng hò reo của những người bên ngoài sân tiếp tục vang lên, vì những đội ngũ rải rác trên màn ảnh nhỏ lại tiếp tục đi về phía trước.

Dù có vẻ hơi chật vật, nhưng bước về phía trước đã là dũng khí, có dũng khí chính là đáng giá được ủng hộ...

"Cô nhìn gì vậy?"

Nãy giờ Hổ Nữu vẫn luôn nhìn hắn khiến Tiêu Phàm cảm thấy hơi khó chịu.

"Tôi biết Phàm muội muội có thể xoay chuyển được, nhưng không ngờ anh lại giỏi như vậy."

"Tôi không xoay chuyển gì cả, những lời vừa rồi của tôi đều là sự thật."

"Sự thật? Thảo nào vừa rồi anh đẹp trai như vậy, không phải bây giờ anh đang lừa tôi chứ?"

"Tôi giống người như vậy sao?"

"Dáng vẻ đẹp trai đó, dường như không giống bình thường lắm..."

Nghe Hổ Nữu khen hắn đẹp trai, Tiêu Phàm không kiềm được vuốt mũi. Hổ Nữu thấy vậy thì trợn mắt trừng hắn.

"Từ sau khi anh đổi đồ vest thì dường như có thêm một thói quen nhỉ? Chẳng lẽ anh cảm thấy động tác vuốt mũi đó của mình rất đẹp trai sao?"

Bàn tay đang vuốt sống mũi của Tiêu Phàm bỗng dừng lại, hắn hờ hững trả lời: "Không phải, tôi bóp mũi là vì đau."

"Đau? Vừa rồi bị Reginald đánh sao? Nhưng mà trước đây, khi bị anh bị anh ta đốt thành than, tôi cũng có thấy anh kêu đau đâu? Sao bây giờ lại cảm thấy đau mũi chứ? Chẳng lẽ lỗ mũi là những gì tinh túy nhất trên người anh sao?"

Đối mặt với những câu hỏi của Hổ Nữu, Tiêu Phàm khẽ cười khổ: "Không phải vậy, là do tôi tự đánh mình, nên khá đau..."

"Hả? Anh tự đánh mình? Phàm muội muội, tôi còn tưởng dạo này anh thay đổi rồi chứ, thì ra vẫn ngốc nghếch như vậy!"

Hổ Nữu nghĩ Tiêu Phàm nói đùa với cô nên không nói gì thêm mà mắng hắn.

Nhưng Tiêu Phàm biết hắn hoàn toàn không đùa. Hắn nhớ rất rõ, trong bóng đêm, đó là lần đầu tiên kẻ có dáng vẻ giống hệt hắn đó đánh vào hắn, mà chỗ bị đánh chính là sống mũi hắn.

Mà hắn muốn tiến lên thì phải không ngừng ghi nhớ sự đau đớn này.

"Nhưng mà tôi vẫn không hiểu, sao anh lại nghĩ ra được cách để giành chiến thắng trong "Chúng thần di tích chi chiến" này?"

"Ừm... Không muốn trốn, đó có thể xem là lý do không?

"Lý do hay đấy. Nhưng mà, Phàm muội muội, dạo này anh thích trưng ra vẻ đẹp trai lắm thì phải!"

"Vậy sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!